GIẢI TRỪ TÌNH CỔ VỚI NHIẾP CHÍNH VƯƠNG
Thể loại:
Cổ đại,
Cung đình hầu tước,
Hài hước,
Sủng Ngọt,
Sạch,
Trùng sinh,
Ngược tra,
Vả mặt,
Trâu già gặm cỏ non,
Duyên trời tác hợp,
Độc chiếm ,
Gương vỡ lại lành,
Góc nhìn nữ chính,
Nhất kiến chung tình,
Kiếp trước kiếp này,
Thầm mến,
Sảng văn,
Cường thủ hào đoạt
Độ dài: 345
Lượt xem: 9
Giới thiệu
Tóm tắt trong một câu: Nhiếp chính vương cứ nhất định đòi làm “tiểu tam” cho ta.
***
Người đời đều nói thái tử Giang Hoài Thanh yêu thái tử phi như mạng.
Chỉ mình Liễu Quy Nhạn hiểu rõ. Hắn chỉ muốn lợi dụng nàng làm lá chắn cho người trong tim, vì thế không tiếc chuốc thuốc rồi cưới nàng về.
Đợi đến lúc nàng hết giá trị, hắn lại có thể vì nàng ta mà đích thân ra tay giết nàng.
Khi mở mắt lần nữa, Liễu Quy Nhạn đã trúng thuốc.
Để không lặp lại bi kịch kia, nàng bèn nắm chặt lấy bóng người áo đen đang bước đến dưới ánh sương lạnh.
Đối phương chính là Việt Tây Lâu, nhiếp chính vương nắm trọng binh trong tay, quyền thế hơn người.
Nàng cứ ngỡ vị quyền thần vốn tránh xa nữ sắc này sẽ chẳng thèm làm “chuyện ấy” với nàng. Thậm chí nếu y nổi giận, rất có thể sẽ cho nàng chết trong nháy mắt.
Ý định rút tay lóe lên trong đầu Liễu Quy Nhạn.
Nhưng nàng còn chưa kịp buông thì vị nhiếp chính vương từ trước đến nay chưa từng khom mình trước bất cứ ai, lại là chủ động cúi đầu trước nàng.
Đôi môi mỏng mang theo hơi lạnh buốt giá của mùa đông, khi phủ xuống lại mang theo thứ tình sâu nặng tựa như đã vượt một đời kiếp mà nàng không biết, nóng bỏng đến mức khiến tim nàng run rẩy.
***
Việt Tây Lâu mang trong mình mối thù sâu như biển máu.
Ở kiếp trước, y dứt tình cắt yêu, chỉ một lòng báo thù, tự tay đưa từng kẻ thù xuống mồ.
Song, đến cuối cùng khi một mình ngồi trên ngai vàng, y mới biết hối hận. Trong những giấc mơ nửa đêm đều ngập tràn hình bóng người thiếu nữ từng khiến tim y loạn nhịp, ngay từ cái nhìn đầu tiên ở hội đèn Thất Tịch năm ấy.
Mọi thứ quay về điểm xuất phát.
Dưới ánh trăng sương giá mờ ảo, thiếu nữ chật vật chạy về phía y, nhìn y bằng đôi mắt hạnh ướt át, vừa mong chờ vừa bất an.
Việt Tây Lâu gần như ngừng thở.
Môi y run dữ dội mà vẫn cắn chặt, không dám gọi nàng.
Bởi đã bao nhiêu năm rồi, dù trong mơ nàng có vui vẻ chạy về phía y đến đâu, chỉ cần y mở miệng là nàng lại tan biến...
***
Mọi vật trong trời đất đều có quy luật.
Việt Tây Lâu không hiểu vì sao mình được sống lại. Nhưng nếu trời thương mà đưa nàng trở về bên cạnh, đời này y nhất định không buông tay. Dẫu gian nan đến đâu cũng không sao, y sẽ che chở cho nàng, y sẽ vì nàng mà hy sinh cả bản thân.
Thế nhưng đến lúc y chuẩn bị đủ lễ vật để sang cầu hôn, gian phòng còn vương hơi ấm đã trống trơn.
Chỉ còn lại 2 chiếc trâm ngọc, 5 lượng bạc vụn và 1 đồng tiền đồng.
Có lẻ có chẵn.
Bên dưới còn đè mảnh giấy nàng viết xiêu vẹo vì kiệt sức, run rẩy trong gió: [Trả, trả tiền.]
Không bao lâu sau, người hầu gái của nàng bắt đầu lui tới các tú trai trong Trường An, lén lút thay nàng chọn một người bầu bạn để giải nốt dư âm của tình cổ còn vương.
Nàng ta căn dặn từng li từng tí yêu cầu: phải biết nói ngọt, phải hay cười, “kỹ năng” phải tốt.
Tuyệt đối không được là kiểu mặt đơ không cảm xúc.
Điện hạ nhiếp chính vương nhà ta, miệng không ngọt, chẳng hay cười nhưng “bản lĩnh” thì thừa: “...”
***
Vai chính: Liễu Quy Nhạn, Việt Tây Lâu.
Ý nghĩa: Ta có một viên minh châu, nhiều năm bị bụi trần che kín. Nay bụi trần đã sạch, ánh sáng tỏa bừng, chiếu rọi vạn ngọn núi xanh.
(*“Minh châu” này thường chỉ sự giác ngộ, nhận ra giá trị bản thân, hoặc tìm thấy tình yêu chân thật sau khi trải qua khổ đau.)