logo
REVIEW>> THẦN TỬ DƯỚI VÁY
than-t-duoi-vay
Tìm truyện

THẦN TỬ DƯỚI VÁY

Tác giả:

Chi Đông

Độ dài: 110

Tình trạng: Hoàn convert

Lượt xem: 20

“Ánh trăng tựa biển sâu lặng lẽ nhưng cách trở đôi bờ

Từng dùng hơi thở nhen nhóm ước mơ, lại thu về tràn trề thất vọng

Lướt qua đầu ngón tay ta, thầm lặng lay động trái tim này

Tựa như cố nhân, lại phải giữ trong lòng nỗi nhớ nhung khôn xiết.” *

Tề Tuyên Đế trước khi bước lên ngai vàng thống nhất giang sơn đã từng là một vị tướng quân xuất thân hàn môn, trải qua biết bao cuộc chinh chiến gian nan hiểm nguy mới có được ngày hôm nay. Dưới gối ông có đủ cả nhi tử nhi nữ, thế nhưng Lị Dương công chúa Lý Uẩn Như vẫn luôn được yêu thương nuông chiều nhất.

Năm xưa, khi nàng mới chào đời đã phải theo phụ mẫu bôn ba đánh giặc khắp nơi. Thân thể nàng lại suy nhược gầy yếu nên thường xuyên đau ốm bệnh tật. Vì vậy, sau này khi nắm trong tay cả đất nước, đế hậu luôn muốn bù đắp hết thảy cho nữ nhi của mình. Chỉ cần là nàng muốn, cho dù sao trên bầu trời họ cũng sẽ tìm cách hái xuống.

Những năm tháng bình yên cứ như vậy trôi qua trong êm đềm, Lý Uẩn Như ngày càng trưởng thành xinh đẹp kiều diễm, cũng kiêu căng bướng bỉnh không ai bằng. Nàng đã đến tuổi cập kê, hôn nhân của nàng trở thành mối bận tâm sầu lo của đế hậu.

Thời cuộc đang trên đà rối ren, sóng ngầm lại cuồn cuộn dữ dội, dự là sẽ cuốn tung đảo đ iên tất cả. Thế nên, việc tìm phò mã cho Lý Uẩn Như, viên minh châu quý giá nhất trong lòng bàn tay của đế hậu là việc hết sức cấp thiết. Để dẫu cho vận mệnh đất nước và tương lai quân chủ là ai cũng sẽ không thể ảnh hưởng đến vị thế và sự bình an của nàng.

Vì vậy, trước khi chính biến xảy ra và nhiễu loạn mọi thứ, Tề Tuyên Đế đã dùng binh quyền Giang Tả làm của hồi môn, đem Lị Dương công chúa gả cho Yến tam gia Yến Ninh. Mối hôn sự này cứ thế ngạnh buộc vào nhau, không thể phản kháng nữa rồi.

Kỳ thật, với tính cách của Lý Uẩn Như, nếu nàng không thích, không ai có thể ép được nàng. Thế nhưng, trong một buổi yến tiệc tại hoàng cung, nàng đã chạm mặt Yến Ninh và phải lòng hắn ngay từ cái nhìn đầu tiên. Vậy nên, nàng đồng ý cuộc hôn nhân này.

Lúc đó, Lý Uẩn Như vẫn còn quá ngây thơ, cứ tưởng rằng sự chân thành và thời gian sẽ làm mềm đi trái tim người phu quân bên cạnh. Thế nên, nàng chọn bước vào con đường lạnh giá ấy mà không biết được, mỗi bước đi của nàng sẽ có bao nhiêu chông chênh đau đớn kia chứ.

Hoá ra, yêu một người vô tâm, hết thảy những gì nàng cảm nhận được, đều là bi kịch.

“Tận cùng chữ tình, nào mong cầu chi, chỉ một mực nắm chặt nguyện ước

Từng trăn trở sớm sớm chiều chiều chốn nhân gian, khó lòng vẹn cả đôi đường

Hợp rồi tan giữa khói lửa chiến tranh

Ôm chặt nhau khắc ghi sự dịu dàng quyến luyến

Một thoáng kinh hồng, đời này sao có thể lãng quên.” *

***

Khắp Kinh Thành đều biết, Yến gia đứng đầu trong tứ đại gia thế, mà thế tử Yến Ninh con chính thê lại thanh danh vang dội, quân tử đoan chính, tài hoa xuất chúng, biết bao người ngưỡng mộ muốn chen chân vào. Sở dĩ Tề Tuyên Đế nhìn trúng hắn vì gia tộc, vẻ ngoài và phẩm chất. Chỉ có người như vậy, mới xứng đáng với nàng công chúa ông yêu thương nhất.

Có Yến Ninh làm phu quân, lại có Yến gia chống lưng. Dẫu có chuyện gì xảy ra, nàng gả qua không nói cầm sắt hoà minh, vẫn có thể đảm bảo được tính mạng và cuộc sống vô ưu.

Nhưng Tề Tuyên Đế tính được mọi chuyện lại không tính được con đường tình của nữ nhi Lý Uẩn Như. Bởi vì, ngay từ ban đầu, là nàng yêu trước, thế nên cái giá phải trả lại càng đắt hơn.

Thế gia tình cảm mỏng lạnh như sương tan trước nắng, chỉ cần đổi tân chủ thì người mà ông coi như trân bảo sớm thành bùn đất trong tay người khác.

Tề Tuyên Đế vừa băng hà, Lý Uẩn Như đã bị nhốt vào biệt phủ. Yến gia thái độ khinh thường càn rỡ ra mặt, chẳng ai xem nàng là Yến phu nhân hay công chúa nữa. Bọn họ muốn nàng và Yến Ninh nhanh chóng hoà ly, hắn sẽ cưới cô nương khác lên thay thế vị trí của nàng. Nực cười làm sao?

Từ mây xanh ngã xuống phàm trần khói lửa nhân gian, Lý Uẩn Như đánh rơi cả vận mệnh của mình. Phụ hoàng, mẫu hậu đều lần lượt rời xa nàng mãi mãi. Mà tâm nguyện duy nhất của bọn họ cuối cùng vẫn là, mong nàng được bình yên vui vẻ quãng đời còn lại.

Thế nhưng, Lý Uẩn Như phụ lòng đế hậu mất rồi. Cho dù nàng nỗ lực đổi thay kết cục như thế nào thì đều vô ích. Yến Ninh gánh vác trên vai trách nhiệm của gia tộc, hắn sẽ không vì nàng mà phá bỏ hết thảy những gì Yến gia đang xây dựng. Chung quy, tình cảm không đậm sâu, duyên phận là sợi tơ mỏng, sao có thể khiến hắn vì nàng mà huỷ diệt thiên mệnh cơ chứ.

Thế nên, Lý Uẩn Như chấp nhận hiện thực tàn khốc, tự trấn an bản thân mình. Đường là do nàng đã chọn, có khổ sở đau thương cũng phải đi đến hết. Chỉ là, cốt cách phượng hoàng, sao có thể vì chim sẻ mà cúi đầu. Trong mắt nàng không chứa nổi một hạt cát, nếu Yến Ninh thay lòng, nàng sẽ vứt bỏ hắn ngay lập tức. Vốn không thuộc về nàng, cần chi cưỡng cầu.

Trên hoa đường hôm ấy, Lý Uẩn Như hai mắt đỏ ngầu, từng lời chất vấn lang quân, “Chàng thật muốn nghênh biểu cô nương vào cửa, bỏ thê cưới người khác ư?”

“Đúng vậy.”

Lý Uẩn Như thành toàn cho Yến Ninh. Từ nay, phu thê cắt đứt, ân đoạn nghĩa tuyệt, chẳng hẹn tương phùng.

Thế nhưng, chỉ một cái xoay người quyết tuyệt, một đôi mắt còn vương những tổn thương và giọt lệ chưa vơi lại trở thành sự chia cắt vĩnh viễn, âm dương ly biệt.

Lý Uẩn Như rơi xuống vực sâu thăm thẳm, giày thêu trâm ngọc nhiễm đỏ màu máu nằm lại nơi đó.

***

Mọi người đều nói, Yến Ninh cưới Lý Uẩn Như về, lại chưa từng yêu nàng.

Lị Dương công chúa sắc đẹp diễm lệ, tính cách kiêu ngạo tự phụ, được chiều mà sinh hư. Giọng nói của nàng sắc bén, xuyên thẳng vào trọng tâm. Thế nhưng, những lúc nàng gọi “lang quân”, tiếng nói rất êm lại rất mềm, Yến Ninh không cách nào bỏ qua được.

Hắn cảm thấy, Lý Uẩn Như chẳng tệ như những lời đồn đãi bên ngoài, còn có chút nũng nịu, đáng yêu, kiêu căng khí phách. Thế nên, hắn bằng lòng dung túng cho nàng, mặc nàng làm càn, hậu quả hắn đều có thể gánh vác. Nàng chỉ cần luôn bình an hỉ nhạc là được rồi.

Vì vậy, cho dù biết thời cuộc đang có nhiều biến chuyển rúng động, đất nước sẽ thay vua đổi chủ, càn khôn nghiêng lệch. Thế nhưng, Yến Ninh vẫn muốn che giấu Lý Uẩn Như, âm thầm làm hết thảy cho nàng. Chỉ là, hắn lại không ngờ rằng, hiểu lầm chồng chất khiến khoảng cách của bọn họ ngày càng lớn.

Khoảnh khắc Lý Uẩn Như quay người bước đi, Yến Ninh hối hận rồi. Rõ ràng, muốn bảo vệ nàng, muốn đổi thay hết thảy theo ý nàng nhưng cuối cùng vẫn là hắn làm nàng thương tổn. Để rồi, chờ đợi hắn sau cơn ác mộng dài là cái c hết của nàng.

Lý Uẩn Như, nhảy xuống vực, thân xác chẳng còn.

Hoá ra, cả một đời của Yến Ninh, toan tính cố chấp, thâm trầm lãnh đạm, trong phút chốc ấy bỗng vỡ tan tành thành trăm ngàn mảnh, sắc bén có lực cứa nát tâm can hắn. Địa vị, quyền lực, tiền tài cũng không thể giúp hắn giữ lại Lý Uẩn Như.

Hồng trần nhuộm vũ, bi ai kéo dài.

Mỗi ngày, là những chuỗi đứt đoạn tàn hồn.

Yến Ninh cứ ngỡ, phần đời còn lại của mình trôi qua trong hỗn loạn mịt mờ như thế, cho đến khi hắn vô tình gặp một cô nương dưới tán hoa đào nơi ngôi chùa trên núi cao.

Nàng xinh đẹp như đỗ quyên ngày xuân, ánh mắt nụ cười như mưa xuân lả lướt mặt hồ, tiếng nói nàng triền miên quyến luyến khiến Yến Ninh không dời mắt được. Bạn bè trêu chọc hắn, nói cô nương này quá phóng khoáng không lễ nghĩa, nam nhân bên cạnh nhiều không đếm xuể, thật lẳng lơ chẳng ra thể thống gì.

Chỉ có Yến Ninh biết, trái tim hắn đang đập kịch liệt từng hồi trong lồng ngực. Bởi vì hắn nhận ra, nàng là Lý Uẩn Như, thê tử của hắn.

Thế nên, dẫu mọi người khuyên răn, cười chê, khinh bỉ vị lang quân như trăng sáng trời xanh nay vương vấn vào bụi hoa ven đường thì Yến Ninh cũng mặc kệ tất cả. Cho dù thế nào, hắn cũng phải đưa nàng trở về bên cạnh hắn.

Lý Uẩn Như, vĩnh viễn là công chúa của Yến Ninh. Còn hắn, mãi là thần tử dưới váy nàng.

___

*: Trích bản dịch lời bài hát Phong Nguyệt do Lưu Vũ Ninh thể hiện, Ost Khom lưng

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Lạc Tiên

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN