logo
REVIEW>> QUÂN CÓ BỆNH, BỆNH Ở KHANH
quan-co-benh-benh-o-khanh-0001
Tìm truyện

QUÂN CÓ BỆNH, BỆNH Ở KHANH

Độ dài: 108

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 23

Tạ Lâm Uyên là một kẻ đ iên, là một con á c q uỷ thực thụ. Hắn tàn bạo và lạnh lùng, chỉ khát vọng quyền thế, khát vọng giành được chiến thắng và đứng trên hết thảy mọi người.

Nhưng ít ai biết rằng, trước khi hoàn toàn trở thành một kẻ ác khiến người người căm ghét như hôm nay, hắn cũng từng khao khát nhận được chút yêu thương bình dị.

Tạ Lâm Uyên sinh ra trong nhà đế vương, nhưng thân phận và sự ra đời của hắn lại vô cùng khó xử. Hắn không được vua cha quan tâm, chỉ là một vị Hoàng tử vô danh trong số những người con của vị đế vương đa tình kia. Hắn cũng không được mẫu phi thương yêu, vì bà ta cho rằng, sự tồn tại của hắn là một nỗi ô nhục, mọi thứ thuộc về hắn đều là ô uế. Thế nên, bà ta càng c ăm h ận cha hắn bao nhiêu thì lại càng c hán g hét, càng o án h ận hắn bấy nhiêu.

Ngay từ nhỏ Tạ Lâm Uyên đã phải quen với những trận đòn vô cớ của mẫu phi, quen nghe từng lời mắng nhiếc chói tai từ “người thân duy nhất” của mình. Bà ta căm hận hắn, c hửi r ủa hắn, trút giận lên hắn, đ ánh đ ập hắn, nhưng rồi sau đó lại ôm lấy hắn, cho hắn chút ấm áp, nói rằng bà ta làm tất cả cũng vì hắn, rồi bà ta lại tiếp tục c hửi b ới hắn, đ ánh đ ập hắn. Tất cả những thứ ấy cứ lặp đi lặp lại, chẳng khác gì một vòng tuần hoàn á c tính đối với Tạ Lâm Uyên thơ bé cả.

Bà ta h ận hắn, nhưng không thể phủ nhận hắn, h ận nhưng không hoàn toàn là h ận, yêu thì cũng chẳng phải là yêu. Nhưng thứ tình cảm dị dạng, méo mó ấy của mẫu phi lại là chút ấm áp, chút yêu thương hiếm có duy nhất mà Tạ Lâm Uyên “may mắn có được” trong cuộc sống phủ đầy tăm tối, dối lừa và tàn bạo của mình. Cứ thế, “dáng hình” méo mó, lệch lạc về tình yêu đã được khắc sâu vào tâm trí non nớt của Tiểu Hoàng tử Tạ Lâm Uyên.

Đó là, muốn được yêu thương, được quan tâm, hắn phải chấp nhận bị đ ánh đ ập, bị c hửi r ủa. Đó là cái giá mà hắn phải đánh đổi nếu muốn được yêu.

Tuổi thơ của hắn chỉ là một đầm lầy đen không lối thoát. Nhưng trong đầm lấy tối tăm vô tận ấy, có một ký ức đã khắc sâu mãi trong lòng hắn. Ấy là ngày mà mẫu phi vốn luôn cuồng loạn, hay la mắng và đ ánh đ ập hắn chợt trở nên vô cùng dịu dàng và hiền từ. Bà ta ân cần hỏi han hắn, quan tâm hắn, thậm chí còn mang đến cho hắn một que kẹo ngọt cùng với vẻ mặt âu yếm yêu thương.

Đó là lần đầu tiên hắn thấy được bộ mặt dịu dàng đến thế của mẫu phi và cũng là lần cuối cùng mà hắn gặp bà ta trong tuổi thơ của mình.

Vì ngay sau đó, bà ta đã vứt bỏ “nghiệt chủng” như hắn ở thảo nguyên Bắc Lương xa xôi. Dù hắn có ra sức cầu xin mẫu phi đừng vứt bỏ mình ra sao, bà ta vẫn nhẫn tâm bỏ hắn lại nơi đó, thậm chí, vì biết mình khó mà tránh thoát được sự níu kéo của hắn, bà ta còn thẳng tay đ âm hắn một nhát, sau đó quay lưng, cưỡi ngựa đi xa, vĩnh viễn không quay đầu lại nhìn hắn lấy một lần.

Kể từ khi ấy, đứa trẻ sinh ra và lớn lên ở Đại Ngu như hắn phải một mình sống ở Bắc Lương xa xôi này. Khi ấy hắn vẫn còn quá nhỏ để hiểu một đứa trẻ Đại Ngu ở Bắc Lương sẽ gặp phải những gì, sẽ phải trải qua những gì, mà hắn chỉ có thể nỗ lực sống sót, nỗ lực tìm đường sống trong cái chết theo bản năng.

Rất nhiều năm sau đó, cuối cùng Tạ Lâm Uyên của tuổi niên thiếu cũng đã được đón trở về hoàng cung Đại Ngu, thế nhưng hắn khi ấy cũng như cái ngày bị bỏ lại ở thảo nguyên Bắc Lương hoang vu kia, chẳng đủ nhận thức để nhận ra mình sẽ phải đối mặt với những gì, chỉ có bản năng thúc ép hắn phải ra sức tranh đoạt những thứ mà người khác đều có, trong khi hắn lại không có.

Để rồi, khi nhận được hết mọi sự thiên vị từ vua cha, được trở thành vị Thái tử cao quý bao người ao ước, đến cùng hắn mới nhận ra, dẫu thân phận Thái tử này có cao quý và quyền lực ra sao, thì đến cùng cũng chỉ là một quân cờ trong tay bậc chí tôn. Vì mọi sự thiên vị trên đời này đều có cái giá của nó, cũng giống như tình yêu thương, sự quan tâm vậy.

Để rồi, khi đã thành công nắm giữ hết tất cả mọi thứ trong tay, hắn mới nhận ra mình đã sớm trở thành một con ác quỷ thực thụ, đã sớm trở nên tàn bạo và lạnh lùng, chẳng còn biết yêu thương, không còn có thể tin vào bất kỳ ai hay bất kỳ điều gì trên đời này, và hắn chỉ còn biết ôm một khát vọng điên cuồng với quyền lực…

Mãi cho đến khi hắn gặp được Úc Khanh ở trấn Bạch Sơn.

Khi ấy Tạ Lâm Uyên bị người ta đuổi cùng g iết tận, mình đầy thương tích, rơi vào cảnh “c hó nhà có tang”, chẳng còn nơi nào có thể nương nhờ, cũng chẳng còn đường nào để đi.

Mà trùng hợp thay, khi ấy Úc Khanh cũng chẳng còn nơi nào để về, cả người nàng gầy gò và bẩn thỉu, nàng chẳng có gì trong tay, đã nhiều ngày không ăn không uống, cũng là “chó nhà có tang”.

Hai c hó nhà có tang gặp nhau, những tưởng cả hai có thể hoàn toàn buông bỏ phòng bị, tin tưởng dựa vào đối phương để thắp lại cho nhau chút hơi tàn của sự sống. Vậy mà, cả hai người đều giấu cho riêng mình những bí mật, âm thầm lừa dối đối phương, vì họ cho rằng đó là đường lui của bản thân, nhưng cuối cùng lại là thành luỹ vô hình chắn ngang giữa mình và đối phương, mà thành luỹ ấy lại là do chính tay họ xây nên chứ chẳng phải ai khác.

Hôm ấy hắn đã gặp chó nhà có tang Úc Khanh với thân phận Lâm Uyên, công tử nhà họ Lâm ở Giang Đô. Nhưng thật ra, hắn là Tạ Lâm Uyên, là Thái tử Đại Ngu đương triều, chẳng phải công tử khiêm nhường như ngọc gì.

Hôm ấy hắn hứa rằng, chỉ cần ta không c hết, nàng cũng sẽ không c hết, sau này nàng chỉ cần nghe theo ta là được. Chỉ là, sau này mọi chuyện đều đã thay đổi. Dẫu hắn vẫn luôn ghi nhớ lời hứa năm đó, hắn chưa từng quên bất kỳ một khoảnh khắc nào từng có cùng nàng, nhưng hắn lại h ận nàng đến thấu xương, chỉ mong sao nàng chết đi, vĩnh viễn đừng bao giờ xuất hiện trước mặt hắn nữa.

Hôm ấy chuyện của bọn họ bắt đầu, bắt đầu từ một đốm lửa ấm áp, bắt đầu trong đêm tuyết lạnh như băng, bắt đầu từ trong bóng tối của tuyệt vọng. Vậy mà đến rất nhiều năm sau, hắn lại cứ chọn yêu một cách tồi tệ, tự tay đẩy nàng ra xa, để mặc đốm lửa kia bùng lên thành ngọn lửa dữ, cháy lan đến chỗ bọn họ, thiêu rụi ngôi nhà thuở đầu từng cùng nhau nương náu, cũng thiêu rụi cả tâm hồn đôi bên.

Mãi đến sau này Tạ Lâm Uyên mới bắt đầu cảm thấy tuyệt vọng, đau khổ, rồi hắn lại quyết tâm như thể dù có đổ máu, có c hết đi, có phải chặt đứt tương lai, hắn cũng phải cắn chặt lấy nàng không buông.

“Hắn nhất định phải nếm trải mất mát và hắt hủi, nuốt cả m áu và tro tàn vào bụng. Nhưng sau khi mặt trời mọc lên, hắn sẽ trở lại trước mặt nàng, nhìn nàng bằng đôi mắt đen che giấu mọi cảm xúc, như một con c hó đuổi mãi không đi.”

Hoá ra tất cả mọi lời nói độc địa mà hắn dành cho nàng, rằng hắn chỉ muốn g iết c hết nàng, muốn lăng trì xử tử nàng, muốn bóp c hết nàng, muốn nàng không toàn thây xuất hiện trước mặt hắn… đều chính là khát vọng chiếm hữu nàng, khống chế nàng, giữ chặt nàng trong vòng tay hắn.

Vì sự khống chế tột cùng nhất mà hắn có thể cảm nhận được trên đời này chính là cướp đi sinh mạng của một người. Vì tình yêu chân thật nhất mà hắn có thể cảm nhận trên đời này chính là điên cuồng cầm giữ khanh bên ta.

Úc Khanh như cánh bướm tự do, ngay từ đầu nàng đã chẳng thuộc về hắn. Dù hắn có ra sức giữ lấy nàng, cố chấp cầm giữ nàng bên cạnh hắn ra sao, nàng đều có thể nhẹ nhàng trốn thoát, sau đó bay đi thật xa, không bao giờ ngoảnh đầu lại nhìn hắn lấy một lần. Mỗi lần nàng tung cánh bay đi, nàng đều sẽ đến một nơi xa xôi hơn, khiến hắn tìm nàng khó khăn hơn, vô vọng hơn.

Hắn từng mất khống chế, từng tức giận, từng cúi đầu cầu xin, từng bỏ đi trong cô độc, cũng từng vứt bỏ hết mọi tôn nghiêm mà mặt dày xông tới níu giữ nàng, nhưng rồi lần nào hắn cũng buộc phải chấp nhận một hiện thực mà hắn chưa từng muốn thừa nhận, ấy là nàng không cần hắn, nàng lại bỏ rơi hắn một lần nữa.

Tạ Lâm Uyên ghen tỵ với tất cả mọi người, tất cả mọi thứ khiến nàng lưu luyến. Chính tay hắn tạo nên công tử Lâm Uyên khiêm nhường lễ độ, dịu dàng nho nhã, chính hắn cho phép Lâm Uyên xuất hiện, cũng là chính hắn mang Lâm Uyên đến trước mặt nàng, để Lâm Uyên ở lại bên cạnh nàng. Thế nên, cũng chính từ giây phút hắn “đẩy” Lâm Uyên đi, chọn trở lại làm Tạ Lâm Uyên, hắn vĩnh viễn không thể quay đầu lại nữa.

Ấy thế mà sau khi “bóp c hết” cái tên Lâm Uyên ấy cùng bao lời hứa hẹn, bao kỷ niệm từng xây nên cùng nàng, hắn lại ghen tỵ với “Lâm Uyên”, ghen tỵ đến đ iên cuồng, đến mất hết lý trí.

Tại sao Lâm Uyên lại được nàng kiên định lựa chọn hết lần này đến lần khác, còn Tạ Lâm Uyên hắn thì lại chẳng thể giữ lấy nàng?

Hắn từng chê cười nàng quê mùa ngốc nghếch. Vậy mà giờ đây kẻ đứng trên ngôi cao như hắn lại ngưỡng vọng trước một thôn phụ quê mùa mà mình từng khinh thường. Hoá ra đến cùng thì bùn đất nơi thâm sâu cùng cốc vẫn đã vấy bẩn long bào vàng óng của Thiên tử.

Lầu các trên không mà hắn dùng quyền thế chí tôn một đời xây nên ầm ầm sụp đổ. Giờ đây hắn chỉ còn lại khát khao được trở về cái chốn hẻo lánh cách biệt cõi đời thuở đầu gặp gỡ, khát khao được trở về Đại Sơn hoang vu để ở bên nàng như lúc ban đầu.

Hắn từng ngông cuồng nói rằng hắn đã khống chế được nàng, nàng vĩnh viễn không thể thoát khỏi hắn. Vậy mà hoá ra, nàng mới là người hoàn toàn khống chế hắn…

Nhưng cớ sao, đã khống chế rồi lại vứt bỏ hắn mà đi?

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Quả Ackee - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN