Tác giả:
Tuế Kiến
Reviewer:
AI_Thủy Tiên
Designer:
AI_Trường Xuân
Độ dài: 42
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 509
Giới thiệu:
Khi kết hôn, Ôn Từ từng hỏi Vệ Mẫn: “Nếu cuộc đời bắt đầu lại một lần nữa, chúng ta không gặp nhau ở trường Trung học phổ thông số 8 mà gặp nhau rất lâu sau đó, anh vẫn sẽ thích em chứ?”
Vệ Mẫn không hề do dự. Anh nói: “Dù có bắt đầu lại bao nhiêu lần đi chăng nữa, anh cũng chỉ thích mình em.”
Ôn Từ biết rằng đây là một câu trả lời mà mãi mãi không thể xác thực, cho đến rất lâu sau đó, cô nhìn thấy một câu như thế này trong cuốn sổ tay mà Vệ Mẫn để lại.
“Chúng ta hoặc là yêu nhau, hoặc là c hết đi.”
Lúc đó, Vệ Mẫn đã qua đời tròn hai mươi năm. Anh đã dùng cả cuộc đời để chứng minh cho câu trả lời của mình.
***
Bất kỳ ngôi trường nào cũng sẽ luôn có hai kiểu học sinh.
Một là kiểu học sinh giỏi, học sinh tiêu biểu, là những cô cậu học sinh có thành tích học tập vô cùng nổi bật và xuất sắc, được cha mẹ và thầy cô đặt rất nhiều kỳ vọng và tâm huyết vào.
Hai là “những tấm gương xấu tiêu biểu”, bao gồm những bạn học có học lực thuộc top cuối, đã học chẳng được giỏi mà lại còn hay gây chuyện, đúng chuẩn “nhất quỷ nhì ma”, các học sinh thuộc vào nhóm này còn hay được người ta gọi là “học sinh cá biệt”.
Ôn Từ thuộc nhóm học sinh tiêu biểu, thành tích học tập ổn định, chiếc ghế “nhất khối” luôn thuộc vào cô. Ngoài ra, cô còn là lớp trưởng của lớp chọn “mũi nhọn” của trường.
Tuy chưa đến mức khiến ai cũng phải “vừa gặp đã mến”, nhưng một khi đã tiếp xúc với Ôn Từ, hiếm có ai không thích cô lắm. Vì người cũng như tên, Ôn Từ xinh đẹp dịu dàng, nói năng nhỏ nhẹ dễ nghe. Thêm vào đó, tuy sở hữu thành tích học tập nổi trội, nhưng cô chẳng hề có thái độ kiêu căng ngạo mạn, mà trái lại, cô còn rất tốt bụng, luôn sẵn lòng giúp đỡ các bạn học, kiên nhẫn giải đáp các câu hỏi từ các bạn… Điều này khiến cô được rất nhiều thầy cô, bạn bè quý mến.
So với một cô học sinh vừa ngoan vừa giỏi như Ôn Từ, Vệ Mẫn quả đúng là một cậu học sinh cá biệt chính hiệu. Vì từ leo rào trốn học, tụ tập đánh nhau cho đến bỏ thi, không có gì mà Vệ Mẫn chưa từng làm cả.
Các học sinh của trường Trung học phổ thông số 8 đã quá quen với cái tên “Vệ Mẫn” này rồi. Vì vào tiết chào cờ đầu tuần của mỗi sáng thứ hai, anh đều sẽ bước lên bục cao, đọc bản kiểm điểm dài hai nghìn chữ trước mặt toàn thể giáo viên, học sinh cả trường. Việc này như đã trở thành thông lệ, một quy trình không thể thiếu của tiết chào cờ hàng tuần.
Đã được xem là một học sinh cá biệt, lẽ nào Vệ Mẫn lại ngoan ngoãn chấp nhận bước lên đó, đọc hết hai nghìn chữ kiểm điểm dài dằng dặc? – Không hề, Vệ Mẫn mà chịu đọc cho hẳn hoi thì… trời cũng đã sập từ lâu rồi.
Khi tâm tình tốt, Vệ Mẫn sẽ chỉ nói vài câu ngắn gọn tượng trưng, nhưng hiếm có khi nào tâm tình của anh tốt lắm, vì gần như lần nào anh cũng phải “chọc ngoáy” vài câu, khiến thầy cô tức anh ách, vội lao lên bục cướp mic đi, còn học sinh bên dưới thì trầm trồ xôn xao, vỗ tay không ngừng… thì mới chịu thôi.
Thời học sinh, sẽ có vài bạn học sinh trở thành thần tượng của học sinh cả trường nhờ vào thành tích tiêu biểu của bản thân, nhưng còn Vệ Mẫn, anh lại đứng ở một thái cực hoàn toàn đối lập, tuy cũng trở thành “thần tượng” của rất nhiều người, nhưng mà là “thần tượng” của đám học sinh yếu kém.
Một Ôn Từ dịu ngoan giỏi giang, một Vệ Mẫn quậy phá chẳng xem ai ra gì… Thật lòng là chẳng có bất kỳ một ai tin rằng họ sẽ có gì đó liên quan đến nhau.
Vệ Mẫn không tin, Ôn Từ lại càng chẳng thể tin nổi.
Thế mà, họ vẫn cứ liên quan đến nhau.
“Hóa ra, thế giới của cô cũng không rực rỡ như tưởng tượng.
Cô cũng có những ấm ức và buồn phiền, cũng có những đấu tranh và đau khổ không ai biết.
Vệ Mẫn không thể kiểm soát mình, để bản thân bước vào thế giới của cô.
Dẫu anh đã đến gần mặt trăng, nhưng anh cũng không dám mơ tưởng sẽ hái được trăng.
Nhưng trăng lại chiếu xuống một tia sáng.
Dành riêng cho anh.”
…
Từ bé Ôn Từ đã được sống trong tình yêu thương vô bờ bến của bố mẹ. Bố mẹ yêu thương cô hết lòng, đến nỗi, tưởng chừng như họ đã xem cô như con búp bê mong manh dễ vỡ, đặt cô trong chiếc lồng kính tinh xảo nhất, dâng lên trước mặt cô những gì mà họ cho là tốt đẹp nhất…
Ôn Từ bị vây trong chiếc lồng xinh đẹp ấy, cô vừa muốn bước ra ngoài khám phá thế giới, cũng vừa bất lực, chẳng dám thoát ra khỏi sự trói buộc này, rồi cuối cùng chỉ có thể ngoan ngoãn, tiếp tục cắm mặt hướng về cái tương lai tốt đẹp mà bố mẹ đắp nặn nên.
Ngày Vệ Mẫn xuất hiện trong thế giới của cô, anh như được một bao phủ bởi một vầng hào quang chói lọi, soi tỏ thế giới của Ôn Từ.
Cô cứ ngỡ rằng đó chỉ là sự tò mò trước một người không cùng một thế giới với mình, ngỡ rằng đó chỉ là sự hấp dẫn nhất thời, ngỡ rằng mình đã tỏ tường mọi thứ về Vệ Mẫn rồi…
Nhưng rồi, những ngày sau, Ôn Từ mới biết rằng cô đã sai. Thật ra, cô chẳng hiểu gì về Vệ Mẫn cả, mà đúng ra phải là, ngay từ ngày lạc vào thế giới của cô, anh đã nhìn thấu mọi điều trong cô.
“Vệ Mẫn chỉ đứng từ xa nhìn là đã có thể thấy được sự rực rỡ trong thế giới của cô, anh chưa từng nghĩ đến việc bước vào, nghĩ chỉ đi qua thôi là đã đủ rồi.
Trong những năm tháng dài đằng đẵng, anh sẵn lòng làm một người đứng ngoài quan sát.
Nhưng Vệ Mẫn không ngờ, có một ngày, ánh sáng cũng sẽ chiếu rọi đến anh.”
Ngày họ lén lút trao nhau cái ôm, vụng về hôn nhau dưới tàng cây, dù là Ôn Từ hay Vệ Mẫn, họ đều chẳng dám nghĩ đến chuyện cuộc tình này rồi sẽ đi đến đâu.
Trông họ như là chẳng có lấy một điểm chung nào, nhưng tại một khoảnh khắc nào đó, hai tâm hồn cô đơn ấy đã gặp được nhau, dịu dàng ủi an cho sự trống rỗng trong đối phương, và cuối cùng là nhẹ nhàng bước đến bên nhau.
Ôn Từ chẳng hiểu tại sao mà kể từ khi mới gặp nhau, thái độ Vệ Mẫn dành cho cô vẫn luôn là bao dung. Anh như thể là luôn bao dung, thoải mái chấp nhận cho mỗi một lựa chọn của cô – dẫu cho đó có là một lựa chọn hết sức ngốc nghếch hay bốc đồng đi chăng nữa, dẫu cho chẳng một ai ủng hộ cô, kể cả bố mẹ cũng phản đối… thì anh vẫn sẽ luôn đứng về phía cô vô điều kiện.
Nhưng rồi sau này cô mới vỡ lẽ, hoá ra đó chính là “chấp nhận trong bất lực”.
Là vui vẻ chấp nhận mọi thứ mà cô mang đến cho thế giới của anh, dẫu rằng đó là hạnh phúc hay một tương lai phải chăng sẽ chia xa. Là vui vẻ chấp nhận ở bên cô hôm nay, nhưng trong lòng đã chuẩn bị kỹ càng cho ngày cô nói lời chia tay.
Đã trải qua bao cái năm mới bên nhau, lẽ nào Vệ Mẫn không luyến tiếc? Lẽ nào anh nỡ rời xa? Lẽ nào anh chưa từng nghĩ về tương lai của cả hai sao?
Anh luyến tiếc chứ, không nỡ chứ, và anh cũng đã nghĩ đến tương lai của cả hai hàng nghìn, hàng vạn lần rồi.
“Nhưng mỗi lần nghĩ đến, đều không phải là kết quả tốt đẹp gì.
Anh cũng không dám nghĩ xa, chỉ muốn sống tốt cho hiện tại. Trong khoảng thời gian hạn chế, hết lòng yêu thương, dù tương lai cô không còn thích anh nữa, không còn muốn thử nữa.
Thì sự yêu thích này của anh cũng sẽ không thay đổi.”
…
”Tình yêu có thể chữa lành tất cả những điều không tốt đẹp.”
Những ai chưa từng trải qua điều này, chắc có lẽ đều sẽ cảm thấy khó mà tin được, vì nếu không đích thân chứng thực, người ta sẽ chỉ cảm thấy câu nói này thật sáo rỗng, thậm chí là còn vô cùng hão huyền nữa.
Cả cuộc đời này, đâu dễ gì mới gặp được một người có thể thấu hiểu cho nỗi lòng của mình, có thể bao dung chấp nhận cho con đường mình đã chọn, có thể bất chấp tất cả mà nỗ lực vì mình.
May mắn thay, Ôn Từ đã gặp được người đó, Vệ Mẫn cũng đã gặp được.
Chỉ là, dường như họ đã dốc hết mọi sự may mắn ra chỉ để đổi về một lần gặp gỡ này, nên cho mãi đến sau này, họ chỉ còn có thể lưu giữ hình bóng đối phương trong từng miền ký ức xa xôi.
“Chúng ta sẽ mãi như thế này, đúng không? Em muốn ở bên anh thật lâu, thật lâu.”
“Sẽ như vậy… Chúng ta sẽ sống đến đầu bạc răng long, kiếp sau anh sẽ lại tìm em, chúng ta sẽ tiếp tục sống cùng nhau.”
“Em luôn mơ thấy anh gặp chuyện…”
“Giấc mơ và thực tế luôn trái ngược, bây giờ anh vẫn ổn ở đây mà? Chúng ta không biết tương lai sẽ ra sao, nếu… thật sự có ngày đó, anh cũng mong em sẽ sống tốt như nữ chính trong phim, đợi đến khi em già, anh sẽ đến đón em, chúng ta sẽ ở bên nhau đời đời kiếp kiếp.”
Ôn Từ nhìn anh, không nói gì.
“Cho dù tương lai thế nào, ít nhất hiện tại chúng ta vẫn đang yêu nhau…”
Rung động trước một ai đó là một chuyện rất dễ, nhưng để sự rung động thuở đầu biến thành tình yêu, để tình yêu ấy luôn cháy bỏng trong lòng… lại không phải là chuyện đơn giản gì.
Ấy thế mà Ôn Từ và Vệ Mẫn lại làm được, rằng họ đã yêu thương một người suốt cả cuộc đời mình.
Tình yêu vẫn luôn ở nơi ấy, chưa bao giờ mất đi.
Cái c hết có thể chia cắt họ, nhưng lại chẳng thể đặt dấu chấm hết cho tình yêu này.
Có lẽ, chỉ cần trên đời này vẫn còn có một ngày, ngày mà vẫn còn có người ghi nhớ từng khoảnh khắc họ yêu nhau đắm say, họ hạnh phúc bên nhau,
Thì ngày ấy, tình yêu này vẫn là bất diệt.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Linh Đang
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved