logo
REVIEW>> QUẢ CHÁT
qua-chat
Tìm truyện

QUẢ CHÁT

Tác giả:

Tuế Kiến

Reviewer:

AI_Anh Đào

Designer:

AI_Anh Thảo

Độ dài: 54

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 10

“Yêu thầm giống như ăn một quả chát, có chua cũng có ngọt.”

“Bởi vì, quả chát này, chỉ khi bạn thích cô ấy, nó mới tồn tại.”

Diêm Thận thích Lương Tư Ý đã từ lâu lắm.

Cái “lâu lắm” ấy không được đo bằng thời gian cụ thể, mà được đong đếm bằng từng ánh nhìn, từng lần lặng lẽ dõi theo, từng khoảnh khắc tưởng như vô nghĩa nhưng lại khắc sâu trong ký ức.

Nhưng thanh xuân vốn không phải lúc nào cũng dịu dàng.

Lương Tư Ý lại thích Lâm Tây Tân - người mà Diêm Thận ghét nhất. Và trớ trêu hơn cả, bố anh tái hôn với mẹ của cô, biến hai người từ hai đường thẳng có thể giao nhau trở thành hai đường thẳng buộc phải song song.

Bố mẹ ly hôn rồi tái giá là chuyện thường tình, đạo lý ấy anh đâu phải không hiểu. Chỉ là anh không thể chấp nhận được, tại sao cứ nhất định phải là gia đình cô.

Từ khoảnh khắc ấy, Diêm Thận gần như đã nhìn thấy trước kết cục của mình. Một kết cục không cần phải chờ đến ngày xảy ra, bởi nó đã được định hình ngay từ khi bắt đầu.

Chung sống với cô em gái tên Lương Tư Ý là một bài toán khó mà Diêm Thận mãi không giải được.

So với việc chung sống hòa bình để làm một người anh trai tốt trên danh nghĩa, anh giỏi làm một kẻ đáng ghét hơn, kẻ mà cô ghét nhất.

Có lẽ trong mắt Lương Tư Ý, cô cũng chẳng hiểu nổi tại sao chàng trai ngày trước tốt bụng, kiên nhẫn và bao dung với mình giờ đây lại khó ưa, mở miệng ra là châm chọc, lúc nào cũng mặt nặng mày nhẹ. Chẳng nhẽ việc tái hôn giữa bố mẹ hai bên lại gây ảnh hưởng đến Diêm Thận nhiều đến thế sao?

Hai người cứ như chó với mèo, nhưng thi thoảng anh vẫn sẽ âm thầm giúp đỡ cô, còn kèn cựa tranh hạng với cô trong học tập. Mỗi lần có dịp đi ra ngoài cùng cô, anh luôn âm thầm xem đó là một kỷ niệm đẹp giữa hai người, dù với cô có thể đó chỉ là những khoảnh khắc bình thường đến mức không đáng để nhớ.

Lớp mười hai học hành vất vả, chẳng mấy chốc đã tới kì thi, rồi đến lễ tốt nghiệp kết thúc bao năm đèn sách.

Và trong một khoảnh khắc tưởng như rất đỗi bình thường, khi Lương Tư Ý say rượu trong ngày tốt nghiệp, Diêm Thận đã lặng lẽ để lại cho thanh xuân của mình một dấu chấm.

Một nụ hôn rất khẽ.

“Tốt nghiệp vui vẻ.”

Không có lời tỏ tình, không có hồi đáp, thậm chí có khi người nhận cũng chẳng hay biết. Nhưng có lẽ với Diêm Thận như vậy đã là đủ, đủ để khép lại một đoạn tình cảm, đủ để tự nói với bản thân rằng mình đã từng can đảm một lần.

Sau khi tốt nghiệp cấp ba mỗi người một phương trời, khoảng cách giữa hai người càng ngày càng xa. Dù không gặp lại Diêm Thận nhưng Lương Tư Ý không hoàn toàn mất liên lạc với anh. Ngoài những lúc Diêm Dư Tân nhắc đến, thỉnh thoảng cô cũng tình cờ thấy anh trên mạng.

Có vẻ anh sống khá tốt, có bạn bè, có người thân và có vô số thời gian rảnh rỗi. Chẳng bù cho cô ngày nào cũng quay cuồng giữa ký túc xá, giảng đường và phòng tự học, sống cuộc đời ba điểm một đường gian khổ

Từ cái ngày biết Lâm Tây Tân có bạn gái đến giờ, thật sự cô rất khó rung động trước một ai đó nữa. Sự thích thú ngây ngô và cuồng nhiệt của tuổi dậy thì dường như cũng không còn, giờ đây cô chỉ muốn tập trung vào việc học.

Sau đó cô biết được Diêm Thận bắt đầu dấn thân vào con đường diễn xuất. Cả mùa đông năm ấy, già trẻ lớn bé nhà họ Diêm đều canh giờ bật tivi để theo dõi bộ phim thanh xuân vườn trường có phần xa lạ với họ. Cuộc sống bình lặng, đơn điệu của Lương Tư Ý cũng bị phá vỡ bởi sự xuất hiện bất ngờ của bộ phim này.

Nhưng đó chưa phải là điều duy nhất. Cứ tưởng rằng hai người đã định sẵn kiếp này sẽ không có kết quả, cuộc sống của cô và anh luôn là hai đường thẳng song song. Nào ngờ đâu Lương Tư Ý bất ngờ biết tin mẹ mình và bố anh đã ly dị, cuộc sống của cô càng lúc càng sống động hơn vì có sự xuất hiện của anh.

Từ việc bạn anh nhờ cô làm trợ lý tạm thời cho anh, rồi anh từ từ tiến vào cuộc sống của cô, rồi bất ngờ tỏ tình với cô. Định mệnh càng ngày càng đẩy cô đến gần anh hơn.

Điều đó khiến cho Lương Tư Ý thêm phần rối rắm.

“Trước đây tôi không biết làm thế nào để làm anh em với người mình thích, cũng không biết làm thế nào để làm bạn tốt với cậu khi đã trở thành em gái, bây giờ cũng không biết phải làm sao để cậu chấp nhận tôi, nhưng tôi vẫn muốn thử một lần.”

“Lương Tư Ý, anh thích em, em có thể cho anh thêm một cơ hội, để chúng ta bắt đầu lại được không?”

“Tôi sẽ suy nghĩ.”

Từ sau khi cô nói ra câu nói ấy, Diêm Thận chủ động tấn công nhiều hơn. Anh không hề vội vàng bắt cô phải chấp nhận tâm ý của mình, mà từ từ chậm rãi thể hiện lòng thành, khiến cho cô mủi lòng rung động từ lúc nào chẳng hay.

Anh gần như không bao giờ nhắc đến công việc, cũng không than vãn chuyện bay đi bay về vất vả, cứ như việc thứ bảy đến Giang Thành, chủ nhật bay về Thâm Quyến chỉ là chuyện trong chớp mắt.

Vì cô anh bất chấp mưa gió bay đi bay về giữa hai nơi, chẳng bao giờ nói ra cay đắng trong công việc vì sợ cô lo lắng, không ngại xuống bếp nấu cho cô món ngon. Một chàng trai tốt như vậy, ngoài anh cô biết tìm ở đâu bây giờ?

“Anh không mệt sao?”

“Không mệt.”

Câu trả lời đơn giản, nhưng lại chứa đựng tất cả.

Đến cuối cùng, điều khiến người ta rung động không phải là một khoảnh khắc bùng nổ, mà là sự kiên trì âm thầm kéo dài qua năm tháng.

Một cái ôm dù nhẹ thôi, nhưng đủ để xóa đi tất cả khoảng cách. Và cũng đủ để biến từ “yêu thầm” thành “được yêu”.

Sau tất cả, cô đã trở thành người con gái của riêng anh.

“Lương Tư Ý, anh muốn cứ như vậy mà bên em cả đời.”

“Quả chát” không phải là một câu chuyện có motif mới mẻ, nhưng cũng là một câu chuyện yêu thầm có hương vị rất riêng: ngọt dịu xen lẫn cay đắng, giống như quả chát vậy, dù chát nhưng lại có hậu vị ngọt ngào.

Yêu thầm nhưng không dám nói ra luôn là đề tài muôn thuở, nhưng câu chuyện yêu thầm này có chút đặc biệt, nó còn liên quan đến ranh giới đạo đức và tình cảm gia đình. May mắn thay, trong câu chuyện này, họ đã có một cái kết viên mãn.

Nhưng để đi đến được cái kết đẹp đó hai người đã trải qua những gì, thuyết phục phụ huynh hai bên ra sao, mời các bạn nhảy hố để biết thêm chi tiết nhé!!!

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Ổ của những người lười chăm chỉ

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN