
Tác giả:
Thẩm Úc Bạch
Reviewer:
AI_Dã Quỳ
Designer:
Al_Thạch Bạch
Thể loại:
Hiện đại,
Hào môn thế gia,
Thanh mai trúc mã,
Oan gia hoan hỉ,
Cưới trước yêu sau,
Gương vỡ lại lành,
Sắc,
Sủng Ngọt,
Ngược,
Có baby,
Thầm mến,
Nhẹ nhàng,
Thiên chi kiêu tử,
Thiên chi kiêu nữ,
HE
Độ dài: 98
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 30
Giới thiệu
Thường Dư, đại tiểu thư nhà họ Thường, kiêu căng tùy hứng, tiêu sái bất cần. Cô mắc chứng thiếu hụt cảm xúc nên vô cùng lạnh nhạt, vô tình.
Phí Cẩm, nhị thiếu gia nhà họ Phí, vẻ ngoài bất cần đời nhưng thực chất lại là một kẻ si tình đến đ iên cuồng, đã ấp ủ âm mưu chiếm đoạt Thường Dư từ rất lâu.
Nhị thiếu gia nhà họ Phí và đại tiểu thư nhà họ Thường từ bé đã không đội trời chung, đánh nhau từ nhỏ đến lớn. Khi trưởng thành, cả hai vẫn luôn là đối thủ không đội trời chung trong mắt mọi người.
Nhưng chẳng ai hay, Thường Dư và Phí Cẩm đã đăng ký kết hôn được ba năm.
Hàng đêm, họ trần trụi ôm nhau trên giường, chỉ vì dục vọng chứ không phải vì tình yêu. Cuộc hôn nhân này là sự trao đổi theo nhu cầu của cả hai.
Một ngày trước khi ly hôn, Thường Dư phát hiện mình mang thai.
Cô định bỏ đứa bé.
Khi ca phẫu thuật sắp bắt đầu, cánh cửa phòng mổ bật mở, đập vào mắt cô là đôi đồng tử mất kiểm soát của Phí Cẩm.
Còn cô, vì thuốc mê đã có tác dụng nên không còn ý thức. Khi tỉnh lại, cô đã bị khóa chặt trong biệt thự.
Suốt mấy tháng cuối thai kỳ cho đến khi đứa bé ra đời, kẻ đ iên Phí Cẩm chưa từng thả cô ra dù chỉ nửa bước.
Ngày thứ chín sau khi Tiểu Phí Cẩm ra đời, Thường Dư bỏ trốn.
Bốn năm sau, số phận lại đưa họ gặp lại.
Ban ngày, Phí Cẩm mặt không cảm xúc nói với con trai: “Mẹ con không cần chúng ta.”
Buổi tối, tên đàn ông khốn nạn đó lại trói cô lên giường, đ iên cuồng làm tình khiến cô sống dở c hết dở…
*
“Chúng ta là một thảm họa đẹp đẽ
Anh yêu cái cách em thiêu đốt anh
Và anh căm ghét việc mình yêu ngọn lửa ấy biết bao.”
– Neruda
***
Trong mắt mọi người, Thường Dư và Phí Cẩm đều là những đứa con cưng của trời. Cả hai đều xuất thân từ nhà hào môn, sở hữu ngoại hình ưu việt, mỗi người điều hành một sản nghiệp riêng, giống như hai vương tướng xưng bá hai phương.
Ai cũng biết, anh và cô là kẻ thù không đội trời chung, từ khi còn nhỏ đã thường xuyên đâm chọc mỉa mai lẫn nhau, đến khi đi làm rồi thì tranh giành dự án, không ai nhường ai.
Riêng Thường Dư cảm thấy, chắc chắn kiếp trước cô đã gây ra tội nghiệt gì đó, cho nên kiếp này mới bị buộc chặt với cái tên trời đánh này.
Cô ghét Phí Cẩm, đây là điều hoàn toàn không còn nghi ngờ gì nữa. Ghét anh từ hồi nhỏ đã chọc ghẹo cô, đi học thì luôn kiếm chuyện với cô, sau khi kết hôn rồi thì ghét anh đêm nào cũng hành hạ cô sống dở c hết dở.
Việc kết hôn với Phí Cẩm cũng nằm ngoài ý muốn của Thường Dư, vì vài lý do bất khả kháng nên hai người đã thảo ra một hợp đồng kéo dài ba năm. Chỉ cần chịu đựng cho qua ba năm, cô và anh có thể đường ai nấy đi, tốt nhất là cả đời cũng đừng gặp lại.
Nhưng còn trước mắt, cô vẫn phải nhìn mặt anh mỗi ngày.
Thực ra không chỉ riêng Phí Cẩm, Thường Dư còn ghét rất nhiều thứ. Cô không có cảm giác đồng cảm, phần lớn thời gian cảm xúc chỉ dừng lại ở thờ ơ và chán chường, hơn nữa còn rất dễ mất kiên nhẫn, gần như chỉ hứng thú với mỗi việc kiếm tiền, ai mà làm lỡ dở thời gian của cô thì cô nhất định phải cho người đó đẹp mặt một phen.
Đừng nói là tình cảm vợ chồng, cô không lập tức trở mặt với anh đã là tốt lắm rồi. Thứ duy nhất mà cô thấy hữu dụng trong cuộc hôn nhân này là một đối tượng để giải tỏa mọi ham muốn, bởi vì không thể phủ nhận rằng trong chuyện chăn gối, Phí Cẩm là một người rất có tiềm năng.
Ngoài việc đó ra, thì không còn gì nữa.
Thường Dư từng nghĩ, nếu cứ như thế này, thì có lẽ nửa đời sau của cô cũng sẽ trôi qua như vậy. Không có tình yêu, không có người đồng hành bên cạnh, lạnh lùng sống tiếp, sau cùng thì c hết trên núi vàng núi bạc cả đời đã tích cóp được.
Còn những thứ như khả năng đồng cảm, biết xấu hổ hay đem lòng yêu một thứ gì đó, lại là thứ xa xỉ mà cả đời Thường Dư không có được, cũng chẳng muốn có.
***
Trong giới hào môn, cậu hai nhà họ Phí là một nhân vật được người ta hết lòng săn đón, người muốn lấy lòng anh nhiều vô kể, cả những cô gái theo đuổi anh cũng không hề ít.
Người ta tò mò không biết ai sẽ là người có phúc được gả cho anh. Vợ của anh, hẳn là kiếp trước đã từng giải cứu cả thế giới.
Phí Cẩm chỉ biết cười khổ, vợ của anh ấy à, lúc nào cũng hận không thể g iết c hết anh, cứ như thể cưới anh là điều bất hạnh nhất đời cô vậy. Lúc xa cách nhất thì nguyền rủa nhau mãi mãi không được sống tốt, lúc gần gũi nhất thì chỉ có bản năng chi phối, còn trái tim thì hoàn toàn trống rỗng.
Cô bảo anh cút ra xa, anh cũng lùi lại vài bước, còn khi anh tiến lại gần, thì cô lại xù gai nhọn. Căn nhà tân hôn giống như một chiếc lồng giam lạnh lẽo, lúc nào cũng tràn ngập tiếng mỉa mai và cãi vã, có khi cô còn ngang nhiên cho người phụ nữ khác bước vào, cũng thản nhiên để người đàn ông khác ở lại.
Phí Cẩm cứ ngỡ, chỉ cần anh đủ tôn trọng cô, thì có một ngày cô sẽ tự chủ động mở lòng mình ra với anh.
Nhưng nào ngờ rằng, ngay từ ngày đầu gặp gỡ, mọi thứ đã hoàn toàn đi sai hướng.
Thực ra, chứng thiếu hụt cảm xúc của Thường Dư không phải tự nhiên mà có, mà là vì hồi nhỏ, cô đã từng bị b ắt c óc, từng phải tận mắt chứng kiến lũ b ắt c óc g iết hại một đứa bé khác, tâm lý cũng vì thế mà chịu tổn thương, phải tự mình dựng nên một lớp tường rào để bảo vệ bản thân.
Ở bên ngoài, Thường Dư kiêu ngạo rực rỡ là thế, nhưng chỉ có mình Phí Cẩm biết rằng, mỗi khi phát bệnh, cô luôn có xu hướng tự làm hại mình để giải tỏa cảm xúc, mà hại mình một thì hại người khác mười. Vì thế cho nên, ngoài anh ra, không còn một ai ở lại bên cạnh cô.
Đối với Thường Dư, anh là kẻ thù không đội trời chung. Nhưng đối với Phí Cẩm, cô là cảm giác rung động đầu đời, là mối tình anh giấu kín suốt thời trung học, là những giấc mộng khó nói hằng đêm, là khát khao, là chấp niệm mà anh không thể nào có được.
Dù biết rằng khó thành, nhưng vẫn không nhịn được mà mù quáng đâm đầu.
Cô giống như một đóa hồng kiêu sa, muốn nắm trong tay thì chảy m áu đầm đìa. Cũng giống như độc dược trong sa mạc, dù biết rằng sẽ mất mạng, nhưng vẫn cố sống cố chết muốn nếm thử một lần.
Giày vò nhau suốt hai năm, Phí Cẩm cũng đã mượn danh hôn nhân để ở gần Thường Dư hai năm. Anh yêu cô ngần ấy năm, từ tình cảm đơn thuần ban đầu, sau này đã dần dần pha lẫn cả dục vọng chiếm hữu, yêu thì yêu đến phát đ iên, ngay cả ghen cũng ghen đến đ iên cuồng.
Khi kỳ hạn ba năm sắp kết thúc, thậm chí anh còn nảy ra một ý nghĩ, nếu như đã không thể hòa hợp với nhau, vậy thì chi bằng cùng nhau xuống địa ngục.
Nhưng rồi, Phí Cẩm vẫn không nỡ.
Mặc dù yêu h ận lẫn lộn, thế mà anh vẫn chẳng nỡ nhìn thấy cô dần héo hon rồi chết đi trong nấm mồ mang tên hôn nhân. Anh phải thừa nhận rằng, Thường Dư đúng là đồ m áu lạnh và quả thực cả đời này anh cũng đừng mong có cơ hội bước chân vào trái tim cô.
Cô để lại cho anh một đứa con trai, sau khi ly hôn thì cuốn gói đi mất.
Và thế là, cậu hai nhà họ Phí danh giá được người người kính trọng, sau một đêm đã trở thành ông bố đơn thân.
***
Có lẽ ngay cả ông trời cũng thấy Phí Cẩm đáng thương, cho nên bốn năm sau ngày ly hôn, anh lại có được một cơ hội để bắt đầu lại từ đầu.
Thường Dư từ nước ngoài trở về, cô đang cố gắng điều trị tâm lý, học cách yêu thương và đồng cảm như một người bình thường. Tuy rằng có thể sẽ kéo dài rất lâu, nhưng không sao cả.
Anh có thể đợi cô từ năm bảy tám tuổi cho đến hai mươi mấy tuổi, vậy thì vài năm nữa cũng sẽ không thành vấn đề.
Chờ đến một ngày cô toàn tâm toàn ý mở lòng mình ra, chờ đến một ngày có thể cùng cô bước vào lễ đường, chờ đến một ngày anh có thể đường hoàng giới thiệu với mọi người rằng, đây là vợ tôi, Thường Dư.
Cứ thế trói chặt với nhau cả đời, vĩnh viễn chẳng bao giờ rời xa.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: eliya
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved