logo
ĐANG TIẾN HÀNH >>NAM CHÍNH CHỈ XEM TA NHƯ MUỘI MUỘI
nam-chinh-chi-xem-ta-nhu-muoi-muoi
Theo dõi
Báo lỗi

NAM CHÍNH CHỈ XEM TA NHƯ MUỘI MUỘI  

Tác giả:

Đáp Cáp Thố

Tran / Editor:

Nhím Lười Biếng

Beta:

Reviewer:

Designer:

Lịch đăng:

Hằng ngày

Tình trạng:

Đang tiến hành

Độ dài: 245

Lượt xem: 2210

Giới thiệu

Thiếu chủ Lan thị của Đế Thành là Lan Chi Hanh, thiên tư xuất chúng, thanh nhã thoát tục, là ánh trăng sáng được toàn bộ Tiên Đô công nhận. Cũng là người trong lòng mà Ôn Như Từ đã thầm mến suốt mười năm. Mười năm làm bạn tu, một sớm say rượu, lỡ miệng nói ra tâm tư thầm kín. Trong màn mưa đêm, hắn khoác lại áo choàng cho nàng, ánh mắt dịu dàng nhưng lại xa cách: “Ta chỉ xem muội là muội muội, không còn gì khác.” Ôn Như Từ đau đớn tột cùng, lúc này mới phát hiện bản thân chỉ là một nữ phụ thanh mai trong tiểu thuyết, tính tình ra vẻ yếu đuối, ham hư vinh, vì muốn có được nam chính mà trở nên tàn độc, cuối cùng nhận lấy kết cục thê thảm. Để thoát khỏi kết cục bi đát ấy, nàng đành phải tuân theo cốt truyện, tiếp tục đóng vai một muội muội độc ác, yêu nam chính mà không được nên trăm phương ngàn kế quấn lấy hắn. Nàng đối với hắn bám riết không buông, làm nũng ngang ngược. Nàng nhân lúc hắn trọng thương, thừa cơ mạo phạm. Nàng hạ dược trước khi hắn đi xa, nửa đêm trèo lên giường hắn… Trải qua bao phen dây dưa, Lan Chi Hanh chưa từng trách tội, khi nhàn rỗi trò chuyện cùng người khác nhắc đến nàng, vẫn chỉ là câu nói kia: “Chỉ là muội muội, thích làm nũng giận dỗi chút thôi.” … Hắn đi xa trở về, đã hay tin nàng mang thai. Nào ngờ, nam nhân luôn nghiêm khắc giữ lễ tiết ấy, lại gần như mất khống chế. Đôi mắt đỏ hoe của hắn tràn ngập vẻ dữ tợn, ép nàng vào góc tường, sắc mặt trầm xuống: “Nghiệt chủng này, là của kẻ nào?” Đêm đó, rõ ràng hắn chưa từng chạm vào nàng. [ Kịch trường nhỏ ] (Một) Lan Chi Hanh có bệnh, chứng phân hồn, hơn nữa bệnh tình không hề nhẹ. Ban ngày hắn như trăng thanh gió mát, cao không thể với, đối mặt với muôn vàn chiêu trò quấn quýt của nàng vẫn vững vàng không loạn. Đêm đến, một “hắn” khác lại giam cầm nàng trong phòng ấm, đêm đêm dụ dỗ khiến Ôn Như Từ mê muội tâm trí, đắm chìm trong đó không thể dứt ra. Y phục của hắn tựa tuyết trắng không vương một tia vẩn đục, nhưng lại luôn khiến váy áo của nàng xốc xếch lộn xộn, dính đầy vết bẩn. May mà Lan Chi Hanh không biết chứng bệnh của mình phát tác vào ban đêm, ngày thường vẫn như cốt truyện xem nàng là người nhà, Ôn Như Từ lúc này mới có thể tiếp tục thực thi cốt truyện nữ phụ như thường lệ… (Hai) Ngày nữ phụ trong cốt truyện phải hết vai đã đến, cũng là lần cuối cùng Ôn Như Từ ở bên “hắn”. Nàng như mọi khi đeo vòng cổ chuông vàng lên cổ hắn, hắn ngẩn người một thoáng, không hề phản kháng. Chuông vàng vang lên, hắn ghé sát tai nàng, hững hờ dùng xích sắt trói chặt cổ tay nàng: “Thì ra A Từ và “ta”, lại có nhiều trò vui đến vậy.” Đêm đó, Lan Chi Hanh hận không thể giết chết “chính mình”. Nhưng vì muốn giữ nàng lại, hắn cam tâm tình nguyện đóng giả làm một bản ngã khác khiến bản thân cảm thấy nhục nhã và khinh thường… Hướng dẫn đọc: Thế giới quan do tác giả tự thiết lập. Nam chính có bệnh, không phải kiểu chia linh hồn truyền thống, bản chất vẫn chỉ là một người. Tình cảm hai phía, nam chính giai đoạn đầu yêu mà không tự biết, giai đoạn sau hễ nghe thấy hai chữ “huynh trưởng” là bị kích ứng, đi ngang qua con chó hoang cũng muốn đá cho một cái, hệt như chó điên.
Xem thêm
Đọc từ đầu
Đọc tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

SỐ CHƯƠNG
NGÀY CẬP NHẬT
GIÁ 

Đang tải danh sách chương…

Chương truyện chưa tới lịch đăng, mua để xem trước
Chương truyện đặc biệt, mua để xem

BÌNH LUẬN