logo
REVIEW>> VẤN DANH TƯỜNG VI
van-danh-tuong-vi
Tìm truyện
Donate

VẤN DANH TƯỜNG VI

Tác giả:

Tử Vi Lưu Niên

Độ dài: 109

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 202

Giới thiệu:

Một thời đại hư vô, nơi linh hồn đẹp đẽ nhất, và trò chơi vận mệnh tàn nhẫn nhất.

Cá nhân cùng gia tộc, tự do đan xen trách nhiệm, lý trí lạc lối giữa tình cảm mãnh liệt.

Tiểu thư công tước tình cờ gặp gỡ p hản l oạn giả. Hồng phất ma nữ tái ngộ cùng chấp chính quan.

Lần lượt trải qua sinh ly tử biệt, đi ngang qua đời nhau như cơn gió thoáng qua.

Đi qua mùa xuân tươi đẹp cùng ngày đông giá lạnh, đi qua đoạn đầu đài cùng con phố dài, vượt qua m áu cùng những đau khổ nơi luyện ngục.

Khi ánh mắt quen thuộc lại một lần nữa giao nhau, tình yêu hoa mỹ bừng nở rực rỡ tựa như đóa tường vi tươi đẹp.

Có người nói, tình yêu là một dòng sông, nhấn chìm những cây sậy mềm yếu.

Có người nói, tình yêu là một thanh kiếm sắc bén, khiến linh hồn người ta chảy m áu.

Có người nói, tình yêu là một cơn khát, một sự đòi hỏi không hồi kết và đầy đau đớn.

Còn ta nói, tình yêu là một đóa hoa nở rộ, và người… chính là hạt giống duy nhất của nó.

Anh là thủ lĩnh quân p hản l oạn, dẫn đầu tầng lớp bình dân chống lại cha cô, chống lại giai cấp của cô. Anh là một kẻ lưu manh ở xóm làng khó nghèo, có tình có nghĩa, trân trọng bạn bè.

Hai người gặp nhau là do duyên phận, đến với nhau bằng thân xác dục vọng, là một phút phản kháng của cô đối với cha mình, cũng là một bước chân của anh vào địa ngục.

***

Thành Hưu Ngoã, đầu thu 1884.

Từng tầng mây xám xịt bao phủ trời cao, những công trình thô sơ xập xệ che khuất ánh sáng, cỗ xe ngựa chạy băng băng trên con đường cũ kỹ, u ám và chật hẹp, nơi mấy đứa trẻ gầy nhom vui đùa, tranh nhau chiếc bánh mì đã mốc đen.

Một thiếu nữ xinh đẹp bước xuống khỏi xe ngựa.

Sự xuất hiện của cô chẳng khác nào hiện thân của thần linh, vì rủ lòng xót thương cho những sinh linh bé mọn nên ngài mới ngự trị nơi đây, mới ban phát chút ánh sáng cho cái chốn tối tăm u ám này.

Đáng ra, cô không nên xuất hiện ở đây, ở cái khu ổ chuột rách nát này mới phải.

Thật vậy, Lâm Y Lan là một tiểu thư công tước, cô xuất thân từ một gia tộc hùng mạnh, nhiều đời nắm giữ quân đội đế quốc, thân phận cao quý, chẳng ai sánh bằng.

Nhưng, làm gì có vị tiểu thư đài các nào chấp nhận đến một nơi thế này? Vì thành Hưu Ngoã đâu phải là tòa thành mà một tiểu thư đài các, không, phải nói rằng, thành Hưu Ngoã nào phải là một toà thành mà phái nữ nên đến.

Bởi thế mà hôm ấy, cô chẳng xuất hiện với diện mạo váy áo xúng xính, cũng chẳng trang sức ngọc ngà, trang điểm cầu kỳ. Mà cô đã xuất hiện trong một bộ y phục lữ hành màu đen, tay xách va-li, chân mang quân ủng, gương mặt sạch sẽ trắng nõn chẳng chút phấn son, cùng với thần thái mạnh mẽ hiên ngang.

Đúng, thành Hữu Ngoã không phải là một toà thành sáng sủa thân thiện gì, không phải là nơi mà phái nữ nên đến. Vì căn cứ quân sự hàng đầu của đế quốc Tây Nhĩ được đặt tại nơi đây.

Hôm nay Lâm Y Lan đến căn cứ Hưu Ngoã để nhập doanh.

Trong quân đội đế quốc, người có xuất thân quý tộc luôn được đề cao, tiền đồ rộng mở, còn dân thường thì ngược lại, gần như là không có nổi một cơ hội thăng tiến nào. Dân thường nhập doanh, trở thành binh lính cấp thấp, đã được định sẵn là không có tương lai.

Dẫu biết tương lai vô định, nhưng những người được xem là “dân đen hèn mọn” kia vẫn cứ bất chấp nhập doanh, chỉ vì họ muốn kiếm tiền, bám víu vào cái cơ hội mong manh này để thoát khỏi cuộc sống thấp hèn hiện giờ. Nhưng, nhập ngũ rồi, họ lại dần bị cuốn vào cái chốn này, trở nên sa đọa, chìm trong những cuộc vui thác loạn, trầm mình dưới cái bóng của con q uỷ bài bạc.

Dòng dõi quý tộc Tường Vi đã tồn tại trăm năm, đến cả con em hoàng thất cũng chẳng dám thất lễ trước người Lâm gia. Vì tộc trưởng Lâm gia hiện nay gần như đã nắm giữ hoàn toàn quân đội, quyền lực vượt trội, vị thế khó lường. Là một gia tộc mạnh mẽ cường thế nhường ấy, song, gia quy của họ là chỉ cho phép con em mình nhập doanh và thăng tiến nhờ vào năng lực, người trong gia tộc không được phép giúp đỡ, gia tộc không dung thứ cho bất kỳ một sự hậu thuẫn nào dù cho lý do có là gì.

Lâm Y Lan gia nhập quân đội vào năm cô mười tám tuổi, chỉ mất hai năm đã trở thành Thiếu tá. Dường như cô sinh ra là để làm quân nhân, khiến ai cũng cho rằng, tiền đồ của cô vô cùng xán lạn, chiếc ghế tộc trưởng mà cha cô đang ngồi sẽ sớm ngày thuộc về cô.

Nhưng cuối cùng, cô lại từ bỏ, từ bỏ mà chẳng mảy may tiếc nuối gì.

Trái ngược với sự cao quý vô song của gia tộc Tường Vi, Phỉ Qua lại chỉ là một kẻ tầm thường, được sinh ra và lớn lên trong một khu ổ chuột tầm thường mà đầy cám dỗ.

Phỉ Qua chưa bao giờ quên rằng anh và Lâm Y Lan đã gặp nhau ra sao. Vì khi ấy, cô như một thiên thần vô tình lạc vào thế giới đồi bại và hoang tàn này, để lại chốn hoang đường này chút ánh sáng dịu dàng, mở ra lối về cho những kẻ hoang lạc nơi đây.

“Sự tồn tại của người như một phép màu hoàn hảo, toàn thân tắm trong ánh sáng và ân sủng của thần linh.”

Phỉ Qua biết mình không nên đến gần cô, càng không nên chìm đắm, si mê, như ánh sáng chẳng bao giờ có thể dung hoà cùng bóng tối.

Anh cũng không biết cảm xúc này có từ bao giờ, chỉ là, đến khi nhận ra, nó đã hiện hữu và hằn sâu trong lòng, để rồi mỗi khi nhìn cô, trong mắt anh chỉ còn lại cảm giác chẳng đành lòng, chẳng đành lòng rồi lại chẳng nỡ…

Anh chẳng nỡ thờ ơ khi trông thấy sự yếu đuối ẩn giấu trong đôi mắt cô, chẳng nỡ tàn nhẫn quay lưng đi, lại chẳng đành lòng chứng kiến sự thiện lương trong cô c hết dần c hết mòn bởi thực tại tàn khốc, và cũng chẳng đành lòng chấp nhận rằng cái giá của cuộc tình này là chia ly, là xa cách…

“Cô cũng hiểu rõ, thân phận của họ là mối nguy hiểm lớn đối với nhau, không nên có bất kỳ sự liên quan nào. Nhưng linh hồn yếu ớt của cô lại không thể cưỡng lại chút ấm áp hiếm hoi ấy, lún sâu vào mà không muốn tỉnh dậy. Nhìn ra ngoài cửa sổ, thế giới trắng xóa bạc màu ấy lạnh lẽo vô cùng, cái lạnh tàn khốc bao trùm, làm tan biến mọi ý chí.”

“Tình yêu thầm kín như dây leo mềm mại, âm thầm phát triển trong lòng, cuối cùng, dây leo ấy hóa thành những chiếc gai nhọn đâm sâu vào tận trái tim, mỗi một chiếc gai đều nhỏ máu…”

Khi tất thảy say ngủ, ngục nước tối tăm mục nát trở thành nơi chứng giám cho cuộc tình ngang trái này.

Là nơi mà họ gặp lại, cô trao anh một thân xác mới, một thân phận mới, một cuộc đời mới, cho anh được tái sinh, được sống tiếp. Là nơi mà họ chia xa, cô gạt nước mắt dứt khoát đẩy anh đi, một mình gánh chịu những hậu quả tàn khốc nhất. Là nơi Phỉ Qua c hết đi, Tu Nạp mạnh mẽ sống dậy; cũng là nơi mà nàng tiểu thư công tước của gia tộc Tường Vi hùng mạnh kia bị giam hãm, c hết đi, để nàng Ngải Vi dịu dàng mà ngoan cường tái sinh.

“Tôi muốn cô ấy được tự do, muốn cô ấy thuộc về tôi, muốn cùng cô ấy đứng cạnh nhau trước mặt tất cả mọi người. Khi rời khỏi Hưu Ngoã, tôi đã thề, dù phải trả giá bằng việc làm đảo lộn thế giới này, tôi cũng sẽ thực hiện lời hứa.”

Thời gian cứ trôi, màu nước hồ xanh biếc lặng lẽ hóa thành đốm lửa rực đỏ khiếp người, sự phồn thịnh đã từng của đế quốc Tây Nhĩ nay đã tàn lụi, những con người thuộc về thời đại đã qua vĩnh viễn nằm xuống, nhường chỗ cho một đế quốc mới, một thời đại mới. Tưởng chừng như mọi thứ thuộc về quá khứ đã bị thời gian xoá nhoà, đã sớm chìm vào quên lãng, còn tình yêu… đã bị quyền lực đánh bại.

Lại chẳng ngờ rằng, nỗi nhớ chưa bao giờ nguôi ngoai, lý tưởng ban đầu vẫn còn đó, tình yêu sâu đậm kia vẫn luôn hiện hữu, hai trái tim vẫn luôn hướng về nhau.

Chỉ là, mười năm rồi, giờ đây, mọi điều đã đổi khác. Nàng tiểu thư xinh đẹp, mạnh mẽ, bất khuất của gia tộc hùng mạnh năm nào nay đã bị người đời xem là phù thuỷ, là sự tồn tại khiến người người khinh rẻ, xua đuổi. Thủ lĩnh p hản l oạn xuất thân thấp hèn hôm nào nay đã mạnh mẽ tái sinh, trở thành vị quan chấp chính cao cao tại thượng, là một sự tồn tại mà chẳng một kẻ nào dám khinh nhờn.

Khoảng cách xa nhất không phải là khoảng cách giữa hai rìa biên giới, càng không phải là ba ngàn đêm ngày chia xa kia. Mà khoảng cách xa nhất đó chính là, hai người vẫn luôn yêu nhau, chưa bao giờ ngừng nhớ về nhau, định mệnh cũng đã để họ được gặp lại nhau sau hơn mười năm bôn ba kia… nhưng lại đẩy họ vào tình cảnh tàn nhẫn nhất, khi mà một người không thể nói ra, một kẻ cứ ngỡ rằng người mình yêu đã c hết.

Liệu rằng sau ngần ấy thăng trầm sóng gió, sau sự biến động của cả một thời đại, họ còn có thể tìm thấy nhau, còn có cơ hội được ở bên nhau hay không?

Liệu rằng họ đã và đang phải trải qua những gì, sẽ phải chấp nhận đánh đổi những gì… để đổi lại một lần tái ngộ, nửa đời còn lại bình yên bên nhau?

Phỉ Qua đã yêu Lâm Y Lan từ rất lâu. Anh yêu đóa hoa tường vi vừa xinh đẹp cao quý, lại mạnh mẽ kiên cường, yêu đóa tường vi chỉ rạng rỡ nở rộ vì anh, cũng yêu đoá tường vi chấp nhận lặng lẽ tàn lụi vì lý tưởng của đôi bên.

“Tôi yêu sự trầm lặng và dịu dàng của cô ấy, yêu linh hồn cao quý nhưng bị đè nén của cô ấy, yêu những giọt nước mắt yếu đuối, sự kiên cường ẩn giấu, và lòng kiêu hãnh kiên định của cô ấy. Tôi yêu tất cả mọi thứ thuộc về cô ấy.”

Từng có được, cũng đã từng mất đi, từng đắm chìm trong hạnh phúc ngắn ngủi, cũng từng ngụp lặn sâu trong cõi luyện ngục. Để giờ đây, khi có người ở bên, ta mới thật sự tái sinh, còn người đã hóa thành một sự tồn tại thiêng liêng, khắc sâu vào tim, ghi tạc vào linh hồn ta.

Không một ai có thể thay thế người, cũng không gì có thể làm rung chuyển tình yêu của đôi ta.

Vì từ thời khắc này trở đi, ta và người sẽ mãi mãi không bao giờ phải chia lìa.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Frenalis

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN