logo
REVIEW>> TƯỜNG VI MỎNG MANH
tuong-vi-m-ng-manh
Tìm truyện
Donate

TƯỜNG VI MỎNG MANH

Tác giả:

Tuế Dục

Reviewer:

AI_Dã Quỳ

Độ dài: 77

Tình trạng: Hoàn convert

Lượt xem: 1245

Ở Đào Thành ai cũng biết đến Mộ Chiêu.

Ba năm trước, Mộ Chiêu uống say tông c hết người, vào t ù mà không cần xét xử, trên người vẫn còn nguyên bộ váy trắng trong tiệc đính hôn với Tống Hoài Dư.

Nguyên lai là hôm đó, bạn thân Lâm Tử Vân lái xe đến đón cô. Cô say khướt ngồi bên ghế phụ, lờ mờ thấy chiếc xe va chạm với một bé gái, vội vàng muốn dừng xe gọi cứu thương. Nhưng Lâm Tử Vân chỉ liếc cô một cái, đạp ga tăng tốc, phanh gấp tông vào rào chắn bên đường, khiến cho Mộ Chiêu ngất đi.

Lúc tỉnh lại, thấy bản thân đang ngồi trên ghế lái, thấy cảnh sát đến, Mộ Chiêu xem như đã nhận ra bộ mặt thật của người cô vẫn luôn coi là bạn thân bấy lâu.

Cô ở trong t ù, nói với Tống Hoài Dư rằng, giúp cô tìm Lâm Tử Vân. Anh ta đồng ý, hứa hẹn khi nào tìm được sẽ thông báo cho cô đầu tiên.

Nhưng ngày Mộ Chiêu mãn hạn t ù, cô phát hiện ra vị hôn phu của mình đứng trong tiệm bánh ngọt mới khai trương do “bạn thân” của cô mở.

Cái người nói sẽ chờ cô đó, há miệng ăn một thìa bánh do người hãm hại cô đút cho, mỉm cười ngọt ngào.

Tống Hoài Dư buồn cười nhìn cô: “Chiêu Chiêu, tại sao cô lại cho rằng tôi sẽ lấy một người từng có t iền á n làm vợ chứ?”

Mộ Chiêu cũng cười: “Tống tổng, tốt nhất anh đừng có hối hận. Anh biết tôi là người có t hù tất báo mà.”

Nhưng nhìn nụ cười mỉa mai của đôi tra nam tiện nữ, cô biết có gì đó không ổn.

Thật vậy, sau khi Mộ Chiêu vào t ù, cổ phiếu doanh nghiệp của Mộ gia rớt giá thê thảm, cấp trên t ham ô cấp dưới biển thủ, khiến cho lão Mộ tổng đã về hưu phải tự mình điều hành, nhưng chống chọi qua ba năm không có kết quả, ngược lại còn chuẩn bị tuyên bố phá sản.

Mộ gia này không còn là Mộ gia huy hoàng ở Đào Thành, Mộ Chiêu cũng không còn là cô công chúa được chào đón nhất trong giới thượng lưu nữa.

Vậy nên, một người nghèo kiết xác như Lâm Tử Vân mới có thể cười vào mặt cô như thế.

Mộ Chiêu tạm gác chuyện lật án này lại, cô cần phải giúp ông ngoại cứu vãn lại Mộ thị. Tập đoàn cần một số tiền lớn khủng khiếp làm vốn xoay chuyển, cần gấp trong ba ngày. Nhìn khắp Đào Thành, có thể rút ra số tiền đó trong vòng ba ngày, chỉ có một người duy nhất làm được.

Phó Thời Trầm, người đứng đầu giới kinh tế tài chính, một nhân vật thần bí mà truyền thông không dám đụng chạm, đến giờ vẫn còn là một ẩn số lớn.

Mộ Chiêu dùng toàn bộ tài lực của mình, đổi lấy một lần gặp và đưa ra đàm phán với Phó Thời Trầm. Anh đưa cho cô số tiền cô cần, một năm sau thu lại toàn bộ lợi nhuận, nếu không sẽ mua đứt Mộ thị với giá rẻ.

Lúc ấy, giữa hai người họ thuần túy là hợp tác thương nghiệp, giấy trắng mực đen rõ ràng.

Nhưng Mộ Chiêu không thể ngờ rằng, đến lần gặp mặt thứ tư, họ đã đến Cục Dân chính lãnh chứng.

Lý do mà Phó Thời Trầm đưa ra rất đơn giản. Bà nội anh đã già, nguyện vọng trước khi nhắm mắt xuôi tay là thấy anh lấy vợ. Anh không có hứng thú yêu đương, lấy ai cũng thế.

Còn anh có thể cho cô bất cứ thứ gì cô muốn, bao gồm sự hưng thịnh của Mộ thị, trả thù Tống Hoài Dư, hay thậm chí là lật lại bản án, đưa Lâm Tử Vân vào t ù.

Không chỉ là kết hôn mà còn là đồng minh, phương diện sống chung hòa hợp, Mộ Chiêu càng nghĩ càng ưng.

Nhưng sau đó, mọi chuyện lệch khỏi quỹ đạo vốn nên có của nó, khiến cho cô yêu anh.

Anh không gần nữ sắc, kiên nhẫn nuông chiều cô, tinh tế tỉ mỉ, hơn nữa còn nhiều tiền, khuyết điểm duy nhất là không yêu cô.

Anh có thể thay cô giải vây, vung tiền mua một đóa lan với giá trăm triệu, mua cả một hòn đảo làm quà, cho cô những gì xứng tầm với danh phận Phó phu nhân, thậm chí là đỡ đ ạn thay cô, điều duy nhất không thể cho là một tình yêu chân thành.

Hình nền điện thoại của Phó Thời Trầm là bóng lưng mờ nhạt của một cô gái, không khó nhận ra là một mỹ nhân. Ngay cả khi Mộ Chiêu nói anh thay hình nền, anh đổi qua một bức thư pháp, cũng có liên quan đến cô gái đó.

Bộ sườn xám nổi tiếng Túy Linh Lung do nhà thiết kế lừng danh Destiny làm ra là dành cho bạch nguyệt quang của anh, vì cô ấy không thể mặc nên chuyển qua cho Mộ Chiêu.

Ngày đọc được bức thư tình anh gửi cho ánh trăng sáng cất trong két sắt, một người cứng cỏi sắt đá như Mộ Chiêu đã âm thầm rơi lệ.

Anh viết rằng, “Ngày 7 tháng 10 năm 2012, lần đầu tiên em nói chuyện với anh, còn cười với anh một cái” nên trang cá nhân của anh đề dòng chữ 2012.10.07.

Anh nói anh yêu cô ấy đến hèn mọn, không dám nhìn lâu thêm một chút, chỉ dám chụp một bóng lưng mờ nhạt, những dòng thư pháp cô ấy viết, hay là chỗ của cô ấy ngồi.

Mộ Chiêu vốn không phải là người dễ động lòng, nhất là khi đã từng vấp ngã ở chỗ Tống Hoài Dư một lần. Chỉ vì Phó Thời Trầm quá tốt, cũng đã nuông chiều khiến cô sinh hư, nên mới nảy lòng tham một tình yêu trọn vẹn như vậy.

Cô cứ nghĩ anh có chút thích mình, dù sao không phải ai cũng đủ kiên nhẫn như vậy với người mình không thích.

Nhưng hóa ra, tất cả đều do cô tự lừa mình dối người mà thôi.

***

Đối với mọi người, Phó Thời Trầm là ông trùm tài chính có bối cảnh hùng hậu bậc nhất trên đất Đào Thành, là biểu tượng của tầng lớp tinh anh trong xã hội.

Nhưng với Phó Thời Trầm, phía sau ánh hào quang ấy là một cả quá khứ quá nhiều đau thương.

Anh vốn không phải người Đào Thành, xuất thân từ một vùng quê nhỏ bé nghèo nàn ở phương Bắc. Bố của anh vì tin vào những lời hoa mỹ mà đưa gia đình đến thành phố mưu sinh, cuối cùng bị chèn ép đến xương cốt cũng không còn.

Năm Phó Thời Trầm chín tuổi, mẹ vì không muốn làm gánh nặng cho bố nên uống thuốc d iệt chuột t ự s át, bố bị người ta đ ánh đến c hết cũng không ai muốn can thiệp.

Để lại một đứa bé chín tuổi lưu lạc giữa thành phố hoa lệ, nhặt những gì người ta vứt bỏ, học từ những trang giấy bị xé rách. Bà nội hiện tại của Phó Thời Trầm cũng từng là một bà lão nhặt ve chai, hai bà cháu nương tựa lẫn nhau qua ngày.

Đến năm mười ba tuổi, anh mới được một người giàu nào đó tài trợ cho đi học, cùng với hàng trăm trẻ em nghèo khác trên khắp đất nước.

Ở trung học Đào Thành, Phó Thời Trầm gặp cô ấy.

Cô ấy học cùng lớp với anh, xinh đẹp, có gia thế, như mặt trăng được các vệ tinh vây quanh không một kẽ hở.

Lúc ấy anh vừa gầy như khỉ đói, vừa nghèo không thể tả, trầm lặng ít nói, dũng khí tiến đến chào hỏi một tiếng cũng không có. Chỉ biết kiếm cớ đi ngang qua cô ấy vô số lần, cũng lặng lẽ để vở của mình nằm cạnh cô ấy trong chồng vở.

Ba năm trung học, anh lẳng lặng nhìn cô ấy sánh đôi cùng chàng trai khác, ghen ghét khổ sở kể sao cho hết.

Muốn cô ấy biết, lại sợ cô ấy biết. Rung động thì ngọt ngào, nhưng thống khổ lại quá tuyệt vọng.

Mãi đến ngày tốt nghiệp, anh mới dám viết một bức thư tỏ tình, nhưng không thể gom đủ can đảm để đưa cho cô ấy.

Cô ấy có vóc người trời sinh để mặc sườn xám, anh đã vẽ nên những bộ sườn xám dành riêng cho cô, nổi tiếng nhất chính là Túy Linh Lung. Anh lấy tên Destiny, biểu trưng cho việc yêu cô ấy là định mệnh, là kiếp nạn cả đời này của anh.

Ngày cô ấy được cầu hôn, Destiny vĩnh viễn lui khỏi giới thiết kế, Túy Linh Lung không có chủ, niêm phong vô thời hạn.

Ngày cô ấy đính hôn, anh đến đưa phong bì mừng, bên trong có kẹp một tờ giấy nhỏ, viết rằng: “Tường Vi vĩnh thịnh, không hẹn gặp lại.”

Nhưng vì cơ duyên nào đó khiến cô ấy không thể đọc được, thế là nhiều năm sau họ gặp lại.

Ngày gặp lại, cô ấy đã không còn là nàng công chúa rực rỡ năm nào. Nhưng trong mắt Phó Thời Trầm, đoạn tương ngộ này chắc chắn là món quà mà ông trời ban cho anh, bù đắp lại cho những ngày tháng yêu thầm quá mức khổ sở khi trước.

Cô ấy là Mộ Chiêu, dù là mười năm trước hay là bây giờ, vẫn đủ sức để khiến anh đắm chìm. Cô không thể nhớ anh, không sao cả, hiện tại anh đã có đủ dũng khí, có đủ khả năng để theo đuổi hạnh phúc thuộc về mình.

Sao Mộ Chiêu lại không thể nghĩ ra rằng, một người như Phó Thời Trầm, ai có thể ép anh kết hôn, trừ khi chính anh muốn. Người thần bí như anh, Mộ Chiêu mới ra t ù đã có thể tra được tung tích, nghĩ kỹ mới thấy không hề hợp lý.

Cô là đóa hoa Tường Vi, nhưng từ nay về sau sẽ chỉ là đóa Tường Vi của riêng anh.

Anh sẽ xây nên những tấm kính vững chắc che chở cho cô, bảo vệ cô khỏi những mưa gió giông tố cuộc đời, để Tường Vi vĩnh thịnh, không bao giờ chia xa.

Chiêu Chiêu, chỉ vì một nụ cười của em, anh đã thương nhớ, đã dằn vặt trăn trở, đau khổ suốt mười năm.

Hiện tại, rốt cuộc yêu thầm của anh cũng đã có một lối ra.

Đến năm thứ mười, cuối cùng anh cũng đã hái được ánh trăng cho riêng mình rồi.

___

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Dã Quỳ

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN