logo
REVIEW>> TRẠC KIỀU
trac-kieu
Tìm truyện
Donate

TRẠC KIỀU

Reviewer:

AI_Dã Quỳ

Designer:

AI_Cẩn Du

Độ dài: 109

Tình trạng: Hoàn convert

Lượt xem: 492

Giới thiệu:

Ngày tân đế lên ngôi, trưởng công chúa Diêu Trăn buông rèm nhiếp chính.

Phía sau tấm rèm, bàn tay trắng nõn đang chậm rãi cầm lấy tấu chương.

Thủ phụ Tống Trạc mắt nhìn thẳng, phong tư như ngọc, từ từ dâng tấu.

Vào ban đêm, không ai chú ý một chiếc kiệu nhỏ rời cung Công chúa đến Tống phủ.

Dưới ánh trăng mờ ảo, nàng công chúa cao quý ngày nào, cũng có lúc cúi đầu khom lưng, đôi mắt long lanh ánh nước.

Tống Trạc vuốt ve chén sứ: “Nhiếp Chính Vương do ta lật đổ, các phiên vương tạo phản cũng là do ta tống vào ngục. Muốn Tần Tụng sống, muốn giang sơn họ Diêu lâu dài… người hiểu phải làm gì rồi đúng không?”

Diêu Trăn chớp mắt, cắn chặt môi dưới không nói gì.

Tống Trạc nắm lấy cằm nàng, cười nhẹ: “Không phải điện hạ vẫn luôn biết cách lấy lòng người khác hay sao?”

Ban đầu, Tống Trạc chỉ nhất thời hứng thú, bất mãn với việc Diêu Trăn từng lợi dụng lừa dối hắn, muốn nhìn thấy bộ dạng khổ sở giãy giụa của nàng.

Dưới ánh nến đung đưa, nàng nhẹ nhàng gọi tên hắn, khiến hắn quên đi cái gì là chính nhân quân tử, khiến hắn vì nàng mà trầm luân.

Hắn biết Diêu Trăn đối với mình không hề thật lòng, chỉ vì người trong lòng mà quy phục hắn.

Nhưng lúc tình cảm dâng trào, lúc nàng bật khóc nức nở, hắn lại ghé sát tai nàng, lạnh giọng nói hết lần này đến lần khác: “Nhìn cho rõ, ta là ai.”

Cuộc đời Diêu Trăn hối hận nhất ba việc đều liên quan đến Tống Trạc.

Thứ nhất là vì người trong lòng mà lợi dụng Tống Trạc.

Thứ hai là yêu Tống Trạc.

Thứ ba là không thể sớm một chút trừ bỏ Tống Trạc.

***

Khánh Gia năm thứ hai mươi, công chúa Dung Hoa vừa tròn mười bảy tuổi.

Nàng xinh đẹp động lòng người, thiên tư trác tuyệt, được mệnh danh là đệ nhất mỹ nhân của Đại Nghiêu.

Diêu Trăn là nữ nhi duy nhất của Hoàng hậu, sủng ái có thừa, vượt hẳn so với các huynh đệ tỷ muội khác trong cung. Sau khi cập kê, hôn sự của nàng luôn được người ta âm thầm bàn tán ra vào.

Kẻ may mắn cưới được nàng tám, chín phần là trưởng tử của Tống phủ, Tống Trạc.

Dù sao giữa Tống Trạc và công chúa luôn có tin đồn phong thanh, ngay cả Hoàng đế cũng nửa đùa nửa thật muốn tứ hôn cho bọn họ.

Diêu Trăn lại không nghĩ như vậy.

Tống Trạc và người trong lòng nàng hoàn toàn cách xa nhau một trời một vực.

Khi nàng còn nhỏ, Tống Trạc đã là thầy dạy học cho các công chúa hoàng tử. Diêu Trăn nhớ mãi một lần nọ, bởi vì hơi lơ đễnh nên nàng bị hắn cho mấy thước vào tay, khóc không ra nước mắt.

Bộ dáng đó nhiều năm về sau nàng vẫn còn nhớ như in, nên mỗi khi gặp Tống Trạc lại luôn vô thức sợ hãi hắn, theo bản năng lùi về sau nửa bước.

Khác xa so với Tần Tụng.

Tần Tụng là viên quan dưới trướng của Tống Trạc, được đặc cách học chung với con cháu hoàng tộc nên lúc trước là bạn cùng bàn của Diêu Trăn. Mỗi khi nàng bị Tống Trạc phạt, Tần Tụng sẽ luôn ở bên cạnh an ủi, dỗ dành, sau đó sẽ nhỏ giọng nói xấu Tống Trạc cho nàng hả giận.

Kể từ đó, Diêu Trăn thầm thương trộm nhớ Tần Tụng, bày ra trăm phương ngàn kế chỉ để muốn nhìn thấy y một cái. Sau này Tần Tụng được điều đến đội tùy tùng của Thái tử, đệ đệ thân thiết nhất của nàng, đó là một cái cớ gặp mặt không thể nào được hơn.

Khánh Gia năm thứ hai mươi, mưa lớn làm nước sông dâng cao, vỡ đê khiến các trấn nhỏ vùng Giang Nam hoàn toàn ngập lụt.

Tống Trạc được Hoàng đế cử đến phương Nam để đắp đê dẹp loạn, cứu tế dân chúng. Thái tử cũng được cử đi, đồng nghĩa với việc Tần Tụng cũng đi. Diêu Trăn không hề đắn đo, quỳ gối ngoài Thái Thanh điện xin được theo.

Lúc đó, Diêu Trăn vừa có một trận cãi vã không vui với Hoàng hậu. Nàng nghĩ rằng xa nhau mấy tháng, chắc chắn mẫu hậu sẽ nguôi giận mà tha thứ cho nàng.

Nhưng làm sao nàng có thể biết được rằng, hết thảy mọi thứ lại chính là lần cuối cùng.

Hoàng đế đột ngột băng hà, các phiên vương từ tứ châu dẫn quân bao vây Vọng Kinh, do Thái tử vắng mặt nên Nhiếp Chính Vương nắm quyền, bức Hoàng hậu treo cổ t ự v ẫn. Các công chúa hoàng tử trong cung, không một ai sống sót.

Các thành trì lần lượt quy hàng Nhiếp Chính Vương, giam lỏng Diêu Trăn trong biệt phủ. Nàng nhanh chóng vực dậy tinh thần để cứu lấy mạng của mình, nén nước mắt đốt phủ, leo lên ngựa chạy trốn, thiếu chút nữa thì mũi tên của phản quân đã xuyên qua lồng ngực nàng.

Khi Diêu Trăn nhìn thấy Tống Trạc, nàng giống như đã nhìn thấy vị cứu tinh duy nhất của mình trong loạn thế. Bỏ qua thành kiến cá nhân, thì Tống phủ là danh môn thế gia bậc nhất ở Vọng Kinh, chỉ cần hắn còn ở phe Thái tử, thì nàng tin rằng giang sơn của Tiên Đế vẫn sẽ còn đó.

Nhưng khi Tống Trạc nhìn thấy Diêu Trăn chạy về phía mình, việc đầu tiên hắn làm là ôm chầm lấy nàng, ôm chặt đến mức như muốn khắc cốt ghi tâm vào trong lòng.

Cảm nhận nhiệt độ và sự nôn nóng vô hình từ Tống Trạc, Diêu Trăn còn tưởng rằng hắn đã yêu mình, yêu rất đậm sâu.

***

Người xưa có câu:

“Xúc xắc lung linh khảm hồng đậu,

Tương tư khắc cốt người biết chăng?”

Vậy nên khi Diêu Trăn gửi xúc xắc đậu đỏ đến, Tống Trạc thật sự không hiểu ý nàng là gì.

Hắn lớn hơn nàng nhiều tuổi, cho rằng đó chỉ là trò trẻ con, nhưng đôi lúc vẫn cầm xúc xắc ngắm nghía cả ngày.

Nỗi sợ hãi của nàng đối với Tống Trạc là không thể che giấu, nhưng không rõ nàng cố tình hay vô ý mà luôn đến gần hắn.

Lúc hai người bọn họ gặp phải thích khách trong chuyến đi Giang Nam, Diêu Trăn lựa chọn bám lấy cánh tay Tống Trạc như một bản năng. Lúc nàng uống rượu rồi phát sốt, nàng nức nở ôm chầm lấy hắn, hỏi hắn vì sao mãi chưa đáp lại xúc xắc đậu đỏ của nàng.

Nàng say khướt gọi hắn là Tống lang.

Ai có thể không động tâm trước đệ nhất mỹ nhân của Đại Nghiêu?

Là Diêu Trăn chủ động trêu chọc, là nàng chủ động bước tới, Tống Trạc có bắt lấy cũng không thể trách hắn được.

Thuận theo ý muốn của nàng, Tống Trạc dẫn Cấm quân trở lại Vọng Kinh, lật đổ Nhiếp Chính Vương, đưa Thái tử lên ngôi, đưa Diêu Trăn lên vị trí nhiếp chính.

Nhưng sau đó hắn mới biết được, người trong lòng nàng không phải là Tống lang.

Mà là Tụng lang.

Viên xúc xắc dành cho Tần Tụng, bởi vì hiểu lầm mà đến tay Tống Trạc.

Tần Tụng làm trái quân lệnh, tự ý giả danh Tống Trạc để mưu cầu đường sống và trục lợi cá nhân, bị khai trừ quan cách rồi biếm làm dân thường.

Nhưng y vẫn chưa đến mức cùng đường.

Y cũng là nhi tử của Tống Vân, là huynh đệ cùng cha khác mẹ với Tống Trạc. Dù ngã ngựa nhưng Tống Vân vẫn muốn che chở y, ngay cả Diêu Trăn cũng phải nhún nhường để bảo toàn mạng sống cho y.

Tống Trạc biết, cơ hội lật ngược thế cờ của mình đã đến.

“Công chúa, không phải người vẫn luôn biết cách lấy lòng người khác hay sao?”

Nàng đâu còn cách nào khác, đành thuận theo lời hắn nói, trao đổi với Tống Trạc một cái giá không thể để người khác hay biết.

Hắn càng ngày càng quá đáng, có nhiều đêm nàng tỉnh giấc, trông thấy sợi xích bạc quấn quanh cổ tay mà trong lòng lạnh lẽo. Tống Trạc đưa Thái tử lên ngôi, nhưng đồng thời cũng muốn giam giữ Diêu Trăn như chim hoàng yến trong lồng vàng, thuộc sở hữu của hắn, để mặc cho hắn ngắm nhìn.

Ngày đêm ở Tống phủ triền miên không dứt, sự bệnh hoạn của Tống Trạc khiến nàng rất sợ hãi, nhưng khát vọng tự do lại còn mãnh liệt hơn thế.

Hắn nói hình như hắn thích nàng, muốn giữ chặt lấy nàng ở bên cạnh người. Diêu Trăn nói hắn bị điên, căn bản đâu có hiểu được thích nghĩa là gì.

Nhưng nàng biết, Tống Trạc kiệm lời như vàng, từng câu từng chữ của hắn đều tràn đầy ý tứ, cho nên quyết định đặt cược vào chữ “thích” này của hắn.

Và nàng đã thắng.

Tống Trạc bằng lòng thả nàng trở về hoàng cung, lại chỉ có thể trơ mắt nhìn người hắn yêu quý rời xa một lần nữa.

Hắn đã từng có một tuổi thơ đầy ám ảnh, từng bị mẫu thân nguyền rủa, từng bị phụ thân dìm xuống sông. Tần Tụng luôn tị nạnh với hắn, nhưng thật ra Tống Trạc mới là người phải ghen tị với y. Y có phụ thân, có mẫu thân, còn có cả tấm chân tình của công chúa Dung Hoa.

Nhiều năm sống trong vô cảm, chỉ có Diêu Trăn giống như tia nắng le lói xuyên qua lớp băng dày, làm hạt giống ngủ đông nảy mầm, rồi nhẫn tâm cắt đứt không hề luyến tiếc.

Tống Trạc từng vọng tưởng rằng chỉ cần trói chặt nàng bên cạnh, đời đời kiếp kiếp họ sẽ không phải chia xa. Nhưng nhìn dáng vẻ tiều tụy héo hon của nàng, hắn nhận ra mình không nỡ, không nỡ một chút nào.

Hắn cũng sẽ đau như nàng đau vậy thôi.

Truyền thuyết nói rằng, chỉ cần cùng nhau bái ba lần trước mặt Nguyệt Lão thì sẽ trở thành phu thê. Tống Trạc chỉ dám bái hai lần.

Lúc ấy, cha và huynh đệ đã phản bội hắn, lấy ngàn vạn bách tính làm mồi nhử để kéo hắn rớt đài. Nếu như còn không buông tay, thì Diêu Trăn cũng sẽ bị liên lụy.

Không mong có thể thành phu thê, chỉ mong nàng trọn đời bình an.

Tống Trạc vốn không tin Phật, giờ khắc đó, hắn khom lưng quỳ gối, thành kính đặt niềm tin vào tay của người.

Chỉ cần nàng sống, hắn sao cũng được.

Thế nhưng, Diêu Trăn lại bằng lòng quay về, cùng hắn bái cái thứ ba.

Đây chính là câu trả lời của nàng dành cho Tống Trạc.

Lúc trước tình yêu của hắn quá cực đoan, chỉ biết bắt nhốt và ép buộc nàng. Sau này khi hắn hiểu ra cách để yêu một người, đã vì nàng mà thủ hộ chín châu năm mươi mốt thành trì, vì nàng nhiễm dịch bệnh mà chong đèn thức khuya, hay vì nàng nói thích mà trồng mười gốc hoa đào nở rộ trong sân.

Khi đó, Diêu Trăn đã cam tâm tình nguyện trở về đồng sinh cộng tử với hắn.

Nếu như thần Phật thương xót, cho họ qua khỏi kiếp nạn lần này, thì lời hứa cử án tề mi, cầm sắt hòa minh cũng không còn quá xa vời nữa.

Quãng đời còn lại, bảo vệ giang sơn Đại Nghiêu, bảo hộ ngôi vị công chúa, cho nàng một đời một kiếp kim tôn ngọc quý, mãi mãi là cành vàng trên cao.

“Ta muốn trở thành ngọn gió đưa chàng đi qua đường dài vạn dặm

Vó ngựa phi nhanh, tơ liễu tựa khói, chàng ngoảnh đầu lại, kinh động vạn người

Nếu nàng là ngọn gió, thì ta nguyện làm gốc cây đứng trước cửa viện

Mặc cho hạ nóng đông hàn vẫn che tóc mai nàng chẳng nhiễm bụi trần

Ta chỉ mong người, dù bị vùi dập cả một đời

Cũng thẳng thắn vô tư cả một kiếp

Trọn đời chỉ giữ lại duy nhất một ngọn đèn.” *

_____

*: Trích bản dịch lời bài hát Nguyện như trường phong do Bạch Kính Đình và Dĩ Đông thể hiện, Ost Trường phong độ

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Dã Quỳ

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN