
Tác giả:
Lục Dược
Reviewer:
AI_Lạc Tiên
Designer:
Al_Thạch Bạch
Thể loại:
Cổ đại,
Cung đình hầu tước,
Hào môn thế gia,
Cung đấu,
Gia đấu,
Tranh quyền đoạt vị,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Điên cuồng,
Độc chiếm ,
Nhẹ nhàng,
HE
Độ dài: 126
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 17
Trước kia, nàng đã từng có tên có họ đàng hoàng. Nàng họ Giang, tên Nguyệt Linh, nghĩa là vầng trăng sáng vằng vặc nghiêng mình soi bóng xuống dòng nước trong. Thế nhưng, vật đổi sao dời, vầng trăng ngày nào luôn được các vì sao vây quanh nay chỉ còn lại một mình, cô độc và bi thương. Bởi vì, hết thảy đều là giấc mộng, mà mộng tan người cũng phải tỉnh rồi.
Hơn mười bảy năm qua, Nguyệt Linh là viên minh châu quý giá được cả Vương phủ nâng niu trong lòng bàn tay mà yêu thương chiều chuộng. Tất cả mọi thứ tốt đẹp nhất trên đời này, đều được đặt dưới chân để nàng tuỳ ý lựa chọn. Ngay đến bầu trời ngôi sao, chỉ cần nàng muốn cũng sẽ có người thay nàng hái về treo lên mái hiên.
Quả thật khi đó, cuộc sống của Nguyệt Linh chính là những tháng ngày vô cùng ấm áp và hạnh phúc. Dường như, những cơn giông tố phía ngoài cánh cửa thuỳ hoa đều chẳng thể ảnh hưởng đến nàng. Nàng có mẫu thân, có tỷ tỷ, có cả Vương phủ làm chống lưng. Cho nên, dù thế gian hỗn loạn ra sao, cũng không khiến nàng lo lắng.
Nhưng rồi, biến cố đã kéo đến vào lúc không ai ngờ nhất cũng thẳng tay làm rơi vỡ những mộng tưởng thêu dệt bấy lâu nay Nguyệt Linh nắm giữ khi mẫu thân cùng tỷ tỷ đang ở Lạc Bắc, còn các vị điện hạ cũng xuôi về Nam. Mọi thứ, như cuộn len rối, không ngừng lăn tròn, bủa vây lên cuộc đời nàng những vòng dây bất an mờ mịt. Cuối cùng, lại có thể từng bước đẩy nàng xuống vực thẳm tăm tối.
Hoá ra, không có cái họ Giang đặt trước tên mình, Nguyệt Linh nàng chẳng là gì cả.
Chuyện xưa như một vở kịch được sắp xếp kỳ công, mỗi người đều đang thể hiện vai trò của bản thân. Vô tình, Nguyệt Linh lại là quân cờ bị người ta đẩy vào cuộc tranh đấu chốn hào môn. Để rồi, khi toàn bộ sự thật được phơi bày, nàng lại gánh hết hậu quả không phải do mình gây ra.
Chung quy, trên ván cờ quyền lực hiện tại, Nguyệt Linh chắc chắn sẽ phải hy sinh.
Từ mây trời bỗng chốc nàng ngã xuống hồng trần khói lửa, vướng bận những ưu tư phiền muộn của nhân gian trăm ngả. Nguyệt Linh dường như chới với, mỗi bước đi đều chông chênh lạc lối. Nàng chưa từng đối diện với những bùn lầy á c ý như thế này.
Nàng nhớ mẫu thân, nhớ tỷ tỷ, nàng muốn được gặp mọi người. Thế nhưng, nỗi lo lắng và sợ hãi đang trào dâng gặm nhấm tâm can nàng. Bởi vì, Nguyệt Linh không phải là nữ nhi, muội muội ruột của họ. Thân phận mà nàng có được bao lâu nay đều là giả. Thế nên, nàng mới bị đuổi đi, đày vào lao tù, bán cho giáo phường.
Năm xưa, nhị thúc vì tư tâm đã “trộm long tráo phụng” đưa Nguyệt Linh vào thế chỗ cho vị tiểu Quận vương vừa chào đời. Hắn ta khiến cho thế tử gia thật sự lưu lạc chốn phàm trần, chịu đủ mọi cay đắng tủi nhục, tha phương nơi biên cương cách xa vạn dặm. Còn nàng, lại hưởng thụ vinh hoa phú quý chẳng hay biết gì.
Cho dù, trong câu chuyện hoang đường này, Nguyệt Linh không có lỗi thì nàng lấy tư cách gì để ở lại, để đòi hỏi những thứ không thuộc về mình. Phượng hoàng thất thế, đôi cánh đã bị bẻ gãy, chẳng thể bay về vùng trời riêng.
Những người lúc trước e dè kiêng nể Nguyệt Linh bây giờ lại tìm cơ hội để quay sang giẫm đạp khinh nhục nàng, đặc biệt là đường tỷ Giang Vân Dung. Nàng ta muốn nhìn thấy nàng phải nhuộm đầy bi kịch mới hài lòng. Vì thế, nàng ta vận dụng mọi thủ đoạn, biến Nguyệt Linh thành thiếp thất bên cạnh tiểu Quận vương Giang Yếm Từ vừa mới trở về kia.
Bởi vì, Giang Vân Dung nghe được rằng, Giang Yếm Từ tuy mang trong mình dòng máu danh giá thế nhưng thời gian bôn ba bên ngoài lâu như vậy đã khiến hắn trở nên thô lỗ lạnh lùng thích c hém g iết. Để Nguyệt Linh trước mắt hắn khác nào đem nhành hoa nhu nhược yếu mềm cho mãnh thú, ngày ngày bị chơi đùa rồi xé nát chẳng còn một mảnh.
Giang Vân Dung đã tính toán rất kỹ lại không tính được tâm tư thâm trầm của Giang Yếm Từ. Bởi vì, nàng ta không biết, một kẻ từng trải qua sương gió nơi xa xôi hẻo lánh, từng đứng giữa lằn ranh của sự sống cái c hết, há có thể để cho một cô nương nơi Vương phủ phán đoán và gài bẫy. Trước nay, chưa từng có ai đủ khả năng chi phối vận mệnh và con đường hắn đi.
Vì thế, trong sự theo dõi của tất cả mọi người, Nguyệt Linh bước vào cửa phủ tiểu Quận vương, trở thành người của Giang Yếm Từ.
***
Giang Yếm Từ sinh ra đã mang cốt cách thiên chi kiêu tử. Nếu không có vụ tráo đổi thì hắn đương nhiên sẽ là thế tử gia xuất chúng nhất thành Trường An, được mọi người ngưỡng mộ không thôi.
Tiếc thay, mười bảy năm nay, hắn lang bạt khắp nơi, từ biên cương cho đến hoang mạc, từ nội thành cho đến kinh kỳ. Vết tích thời gian và sự lắng đọng của những tháng năm trôi nổi đã khiến cho hắn trở thành kẻ thâm sâu tàn nhẫn, che giấu rất tốt sự đ iên cuồng đ ộc á c của mình.
Lưỡi đ ao sắc bén c ắt qua t hi t hể, máu nhuộm đỏ cả trời tuyết trắng.
Người như Giang Yếm Từ đã định rằng sẽ cô độc, không để ai vào lòng. Hắn tựa như mảnh trăng vắt ngang mặt biển, thanh lãnh xa vời, ai cũng không chạm đến được.
Sự xuất hiện của Nguyệt Linh trong thế giới của Giang Yếm Từ có thể nói là sự sắp đặt của định mệnh. Nàng mỏng manh yếu ớt đến đáng thương, vì một chuyện nhỏ đôi mắt cũng đỏ hoe, giọt lệ lăn dài. Rõ ràng là nàng chưa bao giờ làm những việc nặng nhọc lại kiên định không bỏ cuộc. Rõ ràng là nàng sợ hắn lại cứ dấn thân đến gần.
Khối băng lạnh lẽo Giang Yếm Từ thật khó lòng tan chảy. Nguyệt Linh hiểu hết những điều ấy. Nàng cũng chẳng dám mong cầu những thứ xa xỉ. Chỉ mong hắn cho nàng ở lại phủ, trôi qua một đời bình yên. Thế giới bên ngoài quá đáng sợ, chỉ cần nàng sẩy chân, sẽ thịt nát xương tan không còn gì.
Thế nhưng, Nguyệt Linh đã không biết, Giang Yếm Từ vẫn luôn dung túng chở che cho nàng biết bao nhiêu. Hắn sẽ để ý hết thảy về nàng. Ban đầu chỉ là thương xót cho số phận của nàng. Rồi dần dần lại biến thành những đau lòng chẳng nguôi.
Giang Yếm Từ không muốn thấy Nguyệt Linh khóc. Mỗi khi nàng rơi nước mắt, trái tim hắn sẽ đau đớn như có lưỡi dao cắt qua. Nhìn thấy nàng bị người khác ức hiếp, sự phẫn nộ cuồng đ iên trong lòng hắn chẳng thể dập tắt được. Thế nên, hắn như á c q uỷ bò ra từ địa ngục, một đường c hém đầu những kẻ kia, m áu tươi tung toé nóng ẩm tanh nồng.
Bọn chúng, đã trêu chọc vào người không nên.
Khoảnh khắc ôm Nguyệt Linh vào lòng, nhìn nàng gầy yếu run rẩy đến tột độ, Giang Yếm Từ cuối cùng cũng hiểu ra, chỉ cần nàng bị thương một chút thôi, hắn đã muốn huyết tẩy toàn bộ thế gian này.
Kỳ thật, là hắn đã yêu nàng mất rồi.
Thế nên, khi nghe Nguyệt Linh bảo muốn làm muội muội của hắn, Giang Yếm Từ thật bình tĩnh và dứt khoát làm theo ý mình, tổ chức hôn lễ ngay lập tức.
Đoá hoa tuyết lê là nàng tốt nhất nên ở trong vòng tay hắn mà thôi.
Càng bao dung nàng, nàng lại càng dễ dàng nghĩ cách rời xa hắn. Vậy thì, mãi mãi giam giữ nàng bên cạnh hắn, không để nàng có suy nghĩ rời đi.
“Vĩnh viễn
Tương tư đến bạc đầu, ngóng về phía vách đá
Bao lần hạ màn chỉ còn lại tàn hoa
Mặc cho số mệnh khuấy động giữa hồng trần
Ta vẫn quyết tuyệt buông tay
Kiếp nạn này làm sao để hoá giải
Mặc hồi ức lưu lại những vết thương
Không còn gì hối tiếc, vì đã từng có người để bận lòng.” *
_____
*: Trích bản dịch lời bài hát Kiếp do Vương Vũ Đồng thể hiện, Ost Lưu ly
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Tiểu Vân Quân
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved