Tác giả:
Lục Dược
Reviewer:
AI_Lạc Tiên
Designer:
AI_Thiên Thủy Bích
Thể loại:
Cổ đại,
Cung đình hầu tước,
Cưới trước yêu sau,
Hào môn thế gia,
Trâu già gặm cỏ non,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Sắc,
Nhẹ nhàng,
Ấm áp,
Chữa lành,
HE
Độ dài: 92
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 642
Giới thiệu:
Kỷ Vân Chi ở nhờ Lục gia từ nhỏ, có chút hợp ý thanh mai trúc mã Lục tam gia. Sau đó lại trời xui đất khiến bị mọi người bắt quả tang “gặp riêng” Lục tứ gia dưới đình.
Kỷ Vân Chi: ... Nam nhân trong thiên hạ cũng không phải chỉ có huynh đệ Lục gia, nàng không cần kẻ nào hết, dọn đồ chạy lấy người!
Ngày hôm sau, thánh chỉ ban hôn đột nhiên truyền xuống, nàng phải gả cho Lục nhị gia.
Nhị gia chính là trưởng bối nàng kính trọng từ nhỏ đến lớn.
Kỷ Vân Chi: ...
Nhị gia Lục Huyền là con trai của Trưởng công chúa, cũng là Phiêu Kị đại tướng quân Nhất phẩm hàng năm chinh chiến bên ngoài. Người còn đang trên đường chiến thắng trở về, ý chỉ phong Vương cũng đã ban xuống.
Kỷ Vân Chi là lựa chọn của Lục Huyền lúc hắn giã từ sự nghiệp khi đang trên đỉnh vinh quang.
Gia tộc của nàng suy thoái không theo đảng phái. Mặc dù không có ấn tượng gì về nàng nhưng nàng được tổ mẫu hắn nuôi nấng từ nhỏ, có lẽ phẩm cách đạo đức cũng không tồi.
Đối với phu nhân nhỏ hơn mình 12 tuổi này, Lục Huyền sẽ cho nàng tất cả danh dự và sự kính trọng của một người vợ. Còn tình cảm nam nữ nhàm chán ngây thơ gì đó, hắn sẽ không quan tâm... Lão Tam, lão Tứ lại nhìn tẩu tử của các ngươi thêm một lần ta sẽ móc mắt các ngươi!!!
***
“Là ai đã kéo tia sáng từ trong màn đêm
Khiến trái tim đã tĩnh lặng chợt xao động
Trăng sáng trên cao cùng gió nhẹ và những vì sao
Nghe tiếng khẽ than của hồng nhan.
Thuận theo hồng trần, dần hoá lụi tàn
Cỏ mọc chim Oanh bay, sinh mệnh mỏng manh
Dăm ba mối tình có nhớ nhưng không thương
Cùng tháng năm phiêu bạt…” *
Vào mùa đông, Kỷ Vân Chi kỳ thật rất sợ lạnh. Nàng còn sợ cơn mưa và giông sét. Trong tiềm thức của nàng, dường như đây là những tiếng động có thể khiến tâm trí nàng hoảng hốt bất an và run rẩy đến vậy. Tựa như, nàng đã từng trải qua cơn ác mộng kinh hoàng nào đó, nhưng bản thân lại bất giác quên đi mất rồi.
Năm nay, tuyết rơi sớm, con đường chỉ trong phút chốc bỗng bị tuyết phủ trắng xoá mờ mịt. Xe ngựa của Kỷ Vân Chi ra khỏi thành hướng đến thôn nhỏ thì bất ngờ gặp nạn. Cũng may, nàng không ở trên xe, nếu không giờ thân xác đã bị vùi lấp dưới đống đá nặng nề nham nhở kia. Chung quy, vẫn là có kẻ muốn rắp tâm hãm hại nàng.
Kỷ Vân Chi đứng dưới trời mưa tuyết, bé nhỏ và tội nghiệp biết nhường nào.
Lúc ấy vừa hay xe ngựa của Đại tướng quân Lục Huyền ngang qua, hắn liền đưa nàng về phủ.
Từ bé, Kỷ Vân Chi đã được đưa đến nuôi dưới gối tổ mẫu Lục gia. Lúc nhỏ, nàng vẫn luôn không hiểu, vì sao rõ ràng nàng có cha mẹ, có đệ đệ nhưng lại bị vứt bỏ nơi này không mang nàng theo. Nhiều năm trôi qua như vậy, họ cũng chưa từng hỏi thăm nàng sống như thế nào, có khổ sở hay nhớ thương hay không. Hơn mười năm dài, chỉ vài phong thư lạnh lẽo ngắn ngủi đôi lời.
Kỷ Vân Chi dù có tha thiết khát khao tình thân đến mức nào cũng nhận ra, nàng là đứa bé đã bị bỏ rơi, cho đến hết cuộc đời này, cũng không thể cầu được thứ tình cảm xa vời ấy. Thế nên, nàng khép những mộng tưởng ấy vào đáy lòng, xem như không còn ai nữa. Nàng giờ đây, có tổ mẫu, có các ca ca tỷ tỷ, có Lục gia chở che là đủ rồi.
Thế nhưng, Kỷ Vân Chi đã lớn đến tuổi cập kê, nàng dù lòng mang ơn tổ mẫu Lục gia cũng không thể đánh đổi hôn nhân của mình với người mà nàng không thương được. Huống gì, Tam ca hay Tứ ca với nàng, chỉ là huynh trưởng. Vậy nên, nàng biết, nàng cần phải rời khỏi nơi này, từ đây về sau, tự gánh vác vận mệnh của chính mình.
Chỉ là, Kỷ Vân Chi trăm triệu lần không ngờ đến, Nhị ca Lục Huyền, đã chọn nàng làm hôn thê. Thánh chỉ se duyên ban xuống nhanh chóng, phá tan những dự định chưa kịp thực hiện ban đầu của nàng.
Kỷ Vân Chi, không có đường lùi, phải tuân theo thánh ý, mang tâm trạng hỗn loạn rối bời bước lên con thuyền tình chưa biết ra sao này, lênh đênh ra biển lớn, đối mặt với hết thảy giông tố đang chực chờ.
Trong Lục phủ, Lục Huyền là người mà Kỷ Vân Chi ít gặp hay tiếp xúc nhất. Hắn lớn hơn nàng nhiều tuổi, là con trai của chính thê trưởng công chúa đã mất, địa vị trong Lục gia không ai sánh bằng. Từ nhỏ, hắn đã bước chân vào quân đội, bộc lộ sự thông minh mạnh mẽ xuất sắc hơn người, nhất chiến thành danh, tiếng vang khắp thiên hạ.
Nhiều năm nay, Lục Huyền vẫn bôn ba trên sa trường, rất ít khi về nhà. Chiến sự liên miên, nhi nữ tình trường hay hôn nhân với hắn đều là sự ràng buộc. Thế nhưng, lần này lại không giống như những lần trước. Hắn nắm trong tay chiến công quá lớn, binh quyền quá mạnh. Thế nên, sẽ trở thành cái gai trong mắt Hoàng đế, khiến người ái ngại muốn khống chế.
Vì vậy, người được chọn kết hôn cùng Lục Huyền, chỉ có thể là một tiểu cô nương bình thường, gia thế giản đơn, không đem đến sức uy hiếp nào. Vừa hay, Kỷ Vân Chi đáp ứng được mọi điều, mà nàng, cũng là người được nuôi dưỡng ở Lục phủ bao lâu nay, xinh đẹp dịu dàng, rất hợp ý hắn.
Đèn lồng báo hỷ treo cao, tơ lụa đỏ giăng khắp phủ, báo hiệu cho mối nhân duyên tốt đẹp nhận được nhiều lời chúc phúc.
Cứ thế, chỉ trong thời gian ngắn, Kỷ Vân Chi từ biểu cô nương cậy nhờ Lục phủ trở thành Nhị phu nhân, chủ nhân nơi đây.
Đối với cuộc hôn nhân từ trên trời rơi xuống này, ban đầu Kỷ Vân Chi có đôi chút kháng cự và sợ hãi. Bởi vì, từ trước đến nay, nàng rất sợ Nhị ca. Hắn cao lớn, uy nghiêm, tác phong hành sự nghiêm khắc cẩn thận, lại càng không biết thương hương tiếc ngọc là gì. Đứng trước hắn, nàng như đứa trẻ rụt rè, hoảng hốt, mỗi lời nói hành động đều cân nhắc kỹ lưỡng. Sợ rằng, sẽ bị trách phạt hay chịu tội như binh sỹ dưới trướng của Lục Huyền.
Kỷ Vân Chi đã từng vẽ tương lai của mình là một bức tranh bình yên giản dị mà thôi. Thế nhưng, mọi thứ đảo lộn hết rồi. Nàng giờ đây trở thành vợ của một vị tướng quân xuất chúng hơn người, nàng sóng vai cùng hắn đến những nơi xa hoa lạ lẫm, trải qua những biến cố lớn nàng chưa từng nghĩ đến.
Phải chăng, sẽ thật sự khó khăn.
Nhưng Kỷ Vân Chi dần nhận ra, Lục Huyền không giống như những lời đồn đãi bên ngoài hay trong trí tưởng tượng mơ hồ xưa cũ của nàng. Hắn luôn biết lắng nghe những tâm sự của nàng, cố gắng suy đoán những rối loạn bất an của nàng, và xoa dịu chúng một cách mềm mại nhẹ nhàng nhất.
Lục Huyền nhìn thấu tâm tư của Kỷ Vân Chi. Nàng có những suy nghĩ như vậy, bởi vì nàng khuyết thiếu đi cảm giác an toàn, và sự tổn thương trong quá khứ đã khiến nàng che giấu đi những tài hoa xuất sắc của mình. Nàng như bông hoa trong vườn, muốn vươn lên ánh nắng mặt trời, nở rộ xinh đẹp, nhưng lại bị cơn mưa phùn làm ướt đẫm, run rẩy gục đầu.
Vậy thì, Lục Huyền hắn sẽ là người thầm lặng mang đến cho Kỷ Vân Chi chiếc ô che chắn mưa gió giông tố. Để nàng có thể tự do làm những điều mình thích, nói những điều mình nghĩ. Là bông hoa đẹp rực rỡ, toả sắc hương muôn màu đến mọi nơi.
Nhờ có Lục Huyền, Kỷ Vân Chi đã dám thể hiện bản thân mình một cách chân thật nhất. Nàng có thể tuỳ ý dựa dẫm vào hắn, tuỳ ý làm nũng, tuỳ ý nổi giận, tuỳ ý là một tiểu cô nương được yêu chiều mà kiêu căng bướng bỉnh. Bởi vì, kỳ thật là nàng xứng đáng với tất cả những điều ấy.
Kỷ gia không cần Kỷ Vân Chi, bỏ rơi rồi thương tổn nàng hết lần này đến lần khác. Vậy thì không cần Kỷ gia nữa, chặt đứt tất cả quan hệ. Nàng đã đủ trưởng thành để nhận ra, tình thân mà chỉ là sự mong cầu cho đi từ một phía là cỡ nào mệt mỏi khổ sở. Giờ đây, nàng có Lục Huyền, có tổ mẫu vậy đủ rồi.
Bước vào cuộc hôn nhân này với Lục Huyền và Kỷ Vân Chi, thì cả hai ban đầu đều mang những tâm tư mục đích khác nhau. Nhưng dần dần, tình yêu lại len lỏi qua kẽ hở của vận mệnh và duyên số, đan vào nhau thật chặt, kết nối hai tâm hồn lại bên nhau.
Phải chăng, là giây phút gặp gỡ sau nhiều năm xa cách trên con đường tuyết, cái ngước mắt nhìn như muôn vì sao lấp lánh của nàng đã khiến trái tim hắn điên cuồng loạn nhịp. Hay phải chăng, trong thoáng chốc trên sân viện Thừa Phong, nàng đứng trên chiếc thang cao, cố với tay đem đèn lồng đỏ treo lên. Hay phải chăng, trong vườn hoa nơi hoàng cung, từng bông hoa lung linh khoe sắc cũng không bằng nụ cười ngọt ngào bên đôi má lúm đồng tiền của nàng…
“Nguyện vì người khoác lên tấm lụa đỏ
Kiếp này cùng nhau bạc đầu, đường tình duyên dài vô tận.” **
Là tình yêu, khi ta chưa nhận ra, đã lẳng lặng ở nơi đó, giăng tơ kết kén, một mảnh ấm áp lâu dài.
“Mặc kệ kiếp này hay trong mơ, Tụng Yên của nàng đều ngày càng biết nói lời tình tứ rồi.
Nàng ôm thắt lưng Lục Huyền, tiến vào lòng hắn, dán mặt vào ngực hắn, cảm nhận nhịp tim của hắn.
Lục Huyền cũng giơ tay, ôm người vào lòng.
Trong mộng ngoài mộng, bọn họ đều sẽ mãi mãi ở bên nhau.
Kiếp này, kiếp sau, kiếp sau nữa, bọn họ đều là một đôi trời sinh, mãi mãi không chia lìa.”
____
*: Trích bản dịch lời bài hát Lạc do Đường Bá Hổ Annie thể hiện
**: Trích bản dịch lời bài hát Mái tây tìm chàng do Đường Bá Hổ Annie thể hiện
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Tamarillo - Team Allin
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved