logo
REVIEW>> SƯƠNG MÙ TRIỀN MIÊN
suong-mu-trien-mien
Tìm truyện

SƯƠNG MÙ TRIỀN MIÊN

Tác giả:

Vân Tử Câm

Designer:

AI_Bích Sơn

Độ dài: 130

Tình trạng: Hoàn convert

Lượt xem: 44

Lương Hựu Tân được mệnh danh là Thái tử gia cao quý nhất của thành phố Cảng hoa lệ hào nhoáng. Anh đang nắm giữ trong tay cơ nghiệp khổng lồ hàng trăm tỷ của gia tộc, có quyền hô mưa gọi gió khắp nơi. Tuổi nhỏ anh mất cha, còn mẹ là giáo sư luật xuất chúng. Thế nhưng, anh lại được nuôi dạy rèn luyện dưới đôi cánh của ông nội, tương lai sau này sẽ trở thành một trong những người thừa kế sáng giá.

Năm nay, Lương Hựu Tân mới gần 30 tuổi nhưng khí chất trên người anh không phải là thứ mà ai cũng có được. Đó là sự lạnh lẽo quyền lực, thâm trầm hiểm nguy như toát ra từ trong xương cốt. Có lẽ, sinh ra trong bầy sói tàn nhẫn hung bạo, bạn không thể là chú cừu non ngây thơ hiền lành.

Lương Hựu Tân biết vị thế và đặc quyền của kẻ mạnh đứng trên đỉnh cao kim tự tháp. Thế nên, anh dường như là người tạo ra luật chơi trên ván cờ phân tranh thế lực tiền tài. Cho dù là tình yêu hay hôn nhân, cũng là sự toan tính âm mưu được anh sắp xếp định đoạt.

Người trong giới thượng lưu khi nhìn vào Lương Hựu Tân đều có những cảm xúc rất phức tạp. Họ ao ước bước đến gần anh hơn, được chia sẻ chút tài nguyên từ người đàn ông kiêu ngạo này. Thế nhưng họ lại sợ hãi anh, sợ bản thân mình dấn quá sâu rồi bị anh kéo xuống địa ngục, sau đó nghiền nát, huỷ diệt.

Lương Hựu Tân đích thị là một kẻ đầy tham vọng và khát m áu. Những gì anh đã muốn có, nhất định phải có được bằng bất cứ giá nào.

Con mãng xà là anh, có thể ẩn mình nơi núi sâu rừng già cả năm năm mười năm, nhưng chỉ cần có cơ hội, nó sẽ khiến cho kẻ thù không còn đường trốn thoát. Mà cái giá phải trả cho nó, chính là cái c hết.

Một người như Lương Hựu Tân, sao có thể dễ dàng để người khác thao túng những chuyện mà anh không muốn kia chứ. Cho nên, chỉ có thể là anh đang dung túng và thúc đẩy mọi việc theo đúng hướng của mình. Vì vậy, một khi con mồi đã bị anh ngắm trúng sẽ không thể vẫy vùng. Chiếc bẫy lớn giăng ra, từng bước vây hãm kéo nó về phía anh.

Đáng tiếc thay, con mồi Lương Hựu Tân nhắm đến chính là Tống Khinh Vận, đại tiểu thư xinh đẹp ngoan hiền của nhà họ Tống.

Đoá hoa rực rỡ kiều diễm nở rộ, còn vận mệnh thì đảo điên mất rồi.

Vậy nên, cả hai bước vào một cuộc liên hôn thương nghiệp giá trị liên thành.

Không có nền tảng tình yêu, không có những quy trình hẹn hò quen thuộc.

Lương Hựu Tân và Tống Khinh Vận, giữa thế giới xa lạ và tấp nập, vô tình viết chung tên trên một cuốn sổ đỏ.

***

Khi nhắc đến Tống Khinh Vận, mọi người đều trầm trồ khen ngợi hết lời. Cô xinh đẹp như tranh vẽ, là nét đẹp thật khó để dùng ngòi bút miêu tả. Nhìn thoáng qua tựa như hoa lưu tô trắng muốt thuần khiết bên hồ, lại ẩn chứa sự cuồng nhiệt như dung nham nóng bỏng bên trong.

Từ bé, Tống Khinh Vận đã được nhà họ Tống nuôi dưỡng như một món hàng cao cấp, tuỳ thời đưa đến bên Lương Hựu Tân làm vật hy sinh cho sự phồn vinh của gia tộc. Thế nên, lớp mặt nạ ngoan hiền giả dối mà cô đang mang chỉ để che giấu đi sự kiêu căng bướng bỉnh và phản nghịch đang cuồn cuộn trong lòng.

Vì thế, sau ba tháng kết hôn cùng Lương Hựu Tân, Tống Khinh Vận vẫn không đặt chuyện này trong tâm trí. Thậm chí, ngay đến tên của chồng mình, cô còn không nhớ. Bọn họ đều là những người trưởng thành, hiểu rõ và nhìn thấu từng chút lợi ích mưu toan trên người nhau. Cho nên, chỉ cần giả bộ trước mặt người lớn hay các công việc bắt buộc là được. Còn lại, muốn chơi như thế nào tuỳ ý.

Tống Khinh Vận nói được làm được. Cô bay sang nước Đức xa xôi, đắm chìm trong men rượu thơm nồng quẩn quanh và quán bar với tiếng trống nhạc xập xình. Không cần biết mọi chuyện ra sao, cô muốn tận hưởng mọi niềm vui trên cuộc đời này.

Tống Khinh Vận còn có tình một đêm với một người đàn ông xa lạ. Anh ta khiến cô vừa mê say vừa run rẩy bất an. Bóng tối bao trùm, mùi hương quyến rũ ngập tràn, bọn họ quấn quýt bên nhau. Tiếng nói của người đó mang theo khẩu âm Quảng Đông, trầm thấp áp bách.

“Bảo bối, em thật không ngoan.”

Vừa trải qua một đêm yêu dã, sáng sớm hôm sau Tống Khinh Vận đã nhận được điện thoại của người chồng trên danh nghĩa muốn cô nhanh chóng về thành phố Cảng để đi thăm ông nội đang bệnh nặng cùng với anh.

“Bảo bối, em phải uống nhiều nước ấm, giọng em có vẻ khàn.”

Lúc này, Tống Khinh Vận cũng hiểu rằng, sóng ngầm đã vỗ, sắp có một trận rung chuyển lớn mà cô không thể biết được ai là bạn ai là thù, ai là kẻ sẽ chiến thắng cuối cùng. Bởi vì, cuộc chiến tranh giành gia sản trăm tỷ, chính thức bắt đầu.

Cả hai bây giờ buộc phải đi chung một chiếc thuyền, về cùng một chiến tuyến.

Mặc dù không muốn nhưng Tống Khinh Vận vẫn bị cuốn theo những dã tâm cuồng vọng của Lương Hựu Tân. Thế nên, họ đạt thành nhận thức, ban ngày là hợp tác vì quyền lợi chung, đêm đến thì nghe theo tiếng gọi của cảm xúc.

Ân ái miên man, rung động len lỏi theo từng nhịp thở.

Lời yêu thương được thốt ra, xen lẫn thật giả khó lòng phân biệt.

“Tống Khinh Vận, anh sẽ phục tùng em vô điều kiện.”

***

Khi những tình cảm giữa Lương Hựu Tân và Tống Khinh Vận đang dần được xây đắp thì bất ngờ biến cố nghiêng trời lệch đất kéo đến. Đoạn hôn nhân vốn dĩ đã bấp bênh càng chông chênh lạc hướng giữa biển khơi.

Tống Khinh Vận ném xuống tờ giấy ly hôn, sau đó biến mất không thấy.

Thành phố Cảng vẫn sầm uất nhộn nhịp như mọi khi. Dòng chảy của thời gian vẫn không ngừng trôi.

Thế nhưng, sau những xa hoa lấp lánh đó có một trái tim đang đ iên cuồng hỗn loạn. Cô gái mà anh yêu, cô gái anh cất giữ trong lòng bảy năm nay cứ thế rời đi chẳng nói một lời. Phải chăng, là anh đã quá bao dung nuông chiều nên cô mới có thể liều lĩnh như vậy.

Lương Hựu Tân hối hận rồi. Hối hận bản thân đã quá mềm lòng với Tống Khinh Vận. Lần này, anh sẽ trói cô bên mình, giam giữ cô cả đời chẳng buông.

Nụ hôn mang đầy tính công kích và xâm lược. Tống Khinh Vận yếu mềm nhu nhược trong vòng tay anh.

“Tống Khinh Vận, em thật nhẫn tâm.”

Lương Hựu Tân không đợi cô giải thích, anh vùi đầu vào cổ cô, giọng khàn khàn như vết xước.

“Bảo bối, đừng bỏ rơi anh.”

Người ta nói, thương nhân làm vì lợi ích. Chỉ riêng Lương Hựu Tân, làm tất cả vì yêu.

Tống Khinh Vận, cuộc đời này của anh đều dành cho em.

Sương mùa Cảng triền miên, đôi ta quyến luyến không rời.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Lạc Tiên

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN