logo
REVIEW>> SONG PHI NHẠN
song-phi-nhan
Tìm truyện

SONG PHI NHẠN

Tác giả:

Nham Viêm

Designer:

AI_Nha Thanh

Độ dài: 131

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 18

Năm Chí Hưng thứ tám.

Nhị nương nhà họ Mạnh, Mạnh Thủ Thiện, vừa qua tuổi búi tóc cài trâm, đã đến thời điểm thích hợp bàn chuyện cưới hỏi. Mà vừa hay, nàng và lang quân Thôi gia Thôi Hoành đã có hôn ước từ nhỏ.

Từ trước đến nay, chuyện chung thân đại sự giữa nam nữ đều là như thế. Hai nhà gặp mặt, trao đổi tín vật, cha mẹ bàn việc chung thân, rồi cuối cùng là nam cưới nữ gả, cứ thế mà đi hết một kiếp người.

Tỷ tỷ Mạnh Tích Hoà của nàng từng trải qua một “quy trình” như thế, giờ đây, đến nàng cũng sẽ là như vậy.

Nhưng rồi, gần đến ngày hai bên gia đình bàn chuyện thành thân, khắp nơi lại xôn xao vì tin tức lang quân Thôi gia dây dưa, mập mờ không rõ với nàng thôn nữ mồ côi bán trà ở ngoài phố.

Chỉ là, thế đạo khắt khe với phụ nữ nhưng lại chẳng mấy khắt khe với đàn ông, chút sóng gió mà vị hôn phu ngu ngốc kia của Mạnh Thủ Thiện gây ra chẳng tạo nên được chút dư chấn nào, cùng lắm chỉ là chút chuyện trà dư tửu hậu cho giới quyền quý Lương Kinh, thậm chí còn có kẻ nhiệt tình vỗ tay, góp lời khen Thôi Hoành phong lưu dũng mãnh, ra dáng nam nhi.

Ai cũng khuyên Mạnh Thủ Thiện đừng bận tâm đến chút chuyện “vặt vãnh” này. Tổ mẫu góp lời khuyên, rằng hôn nhân là sự liên kết tốt đẹp giữa hai họ, không phải là chuyện riêng lẻ giữa hai người. Cha nàng đề cao cương thường đạo lý, cho rằng nữ nhân phải khoan dung độ lượng. Mạnh Thủ Thiện thì chẳng màng phu quân ra sao, vì nàng vốn dĩ chưa từng trông đợi gì vào một mối quan hệ hình thành dựa trên lợi ích… thế này.

Chỉ có tỷ tỷ Mạnh Tích Hoà đã xuất giá nhiều năm là kiên quyết không chấp nhận mối hôn sự này. Nàng ấy ôm nàng khóc lóc, không ngừng hứa rằng nàng ấy quyết không để nàng gả cho Thôi Hoành, quyết không để nàng phải bước vào nhà họ Thôi, quyết không để muội muội mình yêu thương nhất trên đời bước vào hố lửa đó nữa.

Và Mạnh Tích Hoà đã thật sự làm được… điều đầu tiên. Còn hai điều sau, nàng ấy khó mà làm được.

Vì cuối cùng muội muội vẫn bước vào cái “hố lửa” nhà họ Thôi ấy. Chỉ là, đối tượng lần này đã đổi thành Thôi Cạnh, tứ thúc của “vị hôn phu tiền nhiệm” của Mạnh Thủ Thiện.

Nhà họ Thôi xuất thân quan võ, tổ phụ từng lập công lớn, thẳng tiến đến vị trị Quốc Công, trở thành rường cột vững vàng, đó cũng là thời điểm rực rỡ huy hoàng, vinh quang phú quý nhất của Thôi gia. Đến đời phụ thân Thôi Hoành thì chuyển sang quan văn, sự nghiệp không mấy nổi bật, vinh hoa đời trước cũng dần lụi tắt, như hoa nở sớm tàn.

Chỉ có Thôi tứ gia, tức Thôi Cạnh, là kế thừa vinh quang của tổ tiên, mười sáu tuổi đã dứt khoát xông pha chiến trường, kiên trì đi lên từ những vị trí nhỏ bé nhất trong quân doanh, lần lượt giữ chức Thứ sử Đồ Châu, Nghi Châu, không ngừng lập nên những chiến công hiển hách. Sau nhiều năm trông giữ biên quan, nay chàng trở về Lương Kinh trong hào quang, rất được thiên tử tín nhiệm.

Nói Thôi gia hiển hách như hiện nay là nhờ công lao Thôi Cạnh cũng chẳng phải là nói quá.

Lần đầu tiên nghe đến vị tứ thúc này của Thôi Hoành, Mạnh Thủ Thiện còn nghĩ, người này hẳn là một vị tướng oai hùng dũng mãnh, nét mặt không giận tự uy, để râu quai nón, mặc khôi giáp bóng loáng, giắt đoản kiếm bên hông, đúng chuẩn đại tướng “vai năm tấc rộng, thân mười thước cao” trong thoại bản hay miêu tả.

Nhưng rồi khi tận mắt thấy chàng, Mạnh Thủ Thiện không khỏi bất ngờ, hết bất ngờ rồi lại choáng ngợp.

Nàng choáng ngợp, khó mà liên kết thân phận của chàng với ngoại hình của chàng. Nàng không hiểu tại sao một vị Tướng quân uy vũ như chàng lại có dung mạo khôi ngô tuấn tú, anh tuấn bất phàm như vậy. Thậm chí, đến cả khí chất cũng khác xa đám lang quân tài tú trong kinh.

Có lẽ vì chàng đã sớm chinh chiến ngoài sa trường, quen thấy cảnh máu chảy đầu rơi nên cũng đã sớm mài giũa nên được khí chất lạnh lùng xa cách, không màng thế sự này? Trời sinh nàng nhạy cảm với mùi hương, mà mỗi khi nhìn vào đôi mắt sâu thẳm trầm tĩnh kia, ngửi thấy mùi hương trong trẻo lạnh lùng trên người Thôi Cạnh, nàng sẽ lại liên tưởng đến biên quan hoang mạc, liên tưởng đến tường thành kiên cố mà nàng chưa từng trông thấy ở ngoài đời bao giờ.

Tuy người ta hay nói “võ phu thô tục nông cạn”, nhưng dường như Thôi Cạnh là ngoại lệ của câu nói ấy. Chàng luôn hành xử đúng mực, đối đãi với mọi người khiêm tốn ôn tồn, thật sự chẳng khác nào một vị quân tử dịu dàng khiêm nhu.

Thuở còn hôn ước với Thôi Hoành, chàng luôn tự xem mình là bậc trưởng bối, lại tự hổ thẹn trước đứa cháu trai không nên thân của mình, nên luôn vô thức quan tâm, bênh vực Mạnh Thủ Thiện hơn một chút. Sau khi hôn ước kia bị xoá bỏ, quan hệ hai nhà Mạnh – Thôi dần nhạt nhoà, vậy mà chàng vẫn chưa một lần quên đi tiểu cô nương có đôi mắt to tròn từng suýt trở thành cháu dâu mình kia, vẫn cứ vô thức xem nàng như là tiểu bối, còn mình… như thể vĩnh viễn là tứ thúc, là chỗ dựa của nàng.

Dường như chàng lại quên, hôn ước không còn, giữa họ lại chẳng có quan hệ huyết thống, chàng… tính là trưởng bối gì đâu chứ.

Vậy mà Thôi Cạnh vẫn cứ vô thức quan tâm nàng, lo lắng cho nàng, nghĩ cho nàng.

Có lẽ, đã có một thứ gì đó lặng lẽ thay đổi, lặng lẽ nảy mầm giữa những lần vô tình gặp mặt.

Tựa như chiếc túi thơm tinh tế mà Thủ Thiện tinh nghịch dúi vào tay chàng vào ngày Trùng Dương hôm ấy. Tựa như chiếc mặt nạ dữ tợn mang lời chúc xua đuổi tà ma, bệnh tật mà chàng đặc biệt gửi đến, chỉ vì hay tin nàng đã ngã bệnh suốt một thời gian. Tựa như những lần ngầm hiểu ý, những lần ăn ý chẳng cần đôi bên phải nói ra.

Hoặc tựa như những giấc mơ về nàng không ngừng quẩn quanh tâm trí, khiến vị Thôi Tướng quân sát phạt quyết đoán trở nên do dự, không còn dám mạnh mẽ lặp lại lời thề cả đời không cưới vợ không sinh con năm xưa nữa.

Chàng từng cho rằng chỉ là một giấc mộng, sẽ chẳng dễ dàng ảnh hưởng đến chàng, nhưng sự thật đã chứng minh, chàng đã đánh giá bản thân quá cao rồi.

Vì mỗi khi Mạnh Thủ Thiện xuất hiện, hoặc cái tên Mạnh nhị nương vang lên xung quanh, chàng đều sẽ không nhịn được mà quay về phía nàng, tìm kiếm bóng dáng nàng. Chàng có thể kiểm soát được ánh mắt mình, cũng có thể kiểm soát được hành động của mình, nhưng chàng lại không thể khống chế được con tim đang đập rối loạn kia trong lồng ngực nàng.

Thôi Cạnh chấp nhận, rằng tâm chàng không hề tịnh như chàng vẫn nghĩ, rằng chàng đã dao động trước tiểu cô nương Mạnh gia rồi.

“Từng có lúc Mạnh Thủ Thiện là hình bóng mờ ảo trong mộng của chàng, mãi mãi cách một tầng ánh sáng xa lạ. Nàng ẩn mình sau muôn hoa chập chờn, mỉm cười với chàng, như cánh bướm vấn vương trong rừng hoa. Nhìn không thấu cũng không bắt được, chỉ để lại cho chàng vô vàn tiếc nuối cùng nỗi đau đớn sâu sắc…”

Sau này, nàng không còn chỉ là hình bóng mơ hồ, cũng không còn là ảo ảnh mà chàng không thể giữ lấy trong những giấc mộng xa xôi nữa. Nàng bước ra khỏi những giấc mộng kia, chậm rãi đến trong vòng tay chàng, dung nhan và đôi mắt nàng trở nên rõ ràng, chàng chỉ cần ngước lên là sẽ trông thấy, chỉ cần với tay là có thể chạm tới.

Chàng từng cho rằng mình đã nhìn rõ nàng, có thể dễ dàng chạm vào nàng, cũng đã hiểu rõ nàng.

Thế nhưng, sau này chàng mới phát hiện, thật ra bản thân vẫn chưa đủ hiểu nàng nhiều như chàng tưởng tượng.

Nàng có vẻ ngoài xinh đẹp mềm mại, vừa nhìn sẽ mang đến cho người đối diện cảm giác vô hại, rằng nàng là một cô nương dịu ngoan. Nhưng thật ra, Mạnh Thủ Thiện lại cũng nghịch ngợm, thích đồ ăn ngon, thích những vật mới lạ, cũng thích đi đến những nơi mới mẻ, ngắm nhìn những quang cảnh nàng chưa từng biết đến.

Tuy nàng không nói ra, nhưng hơn ai hết, nàng lại thấu tỏ nhân thế, thậm chí những chiêm nghiệm của nàng còn sâu sắc hơn những kẻ tự nhận mình đã sống đủ lâu trên đời này nhiều.

Thôi Cạnh yêu những sinh linh tự do nơi hoang mạc ngoài chiến trường, cũng yêu say đắm một Mạnh Thủ Thiện tự do tự tại.

Nhưng càng yêu nàng, càng yêu lấy sự tự do kia nơi tâm hồn nàng, Thôi Cạnh càng bất an, vì chàng nhận ra, một khi theo đuổi sự tự do, tấm lòng rộng lớn kia sẽ không chỉ dung chứa một mình chàng, và so với thế giới của nàng, chàng thật nhỏ bé biết bao.

“Trong lòng ta, đương nhiên là chàng quan trọng, chàng là người khiến ta tín nhiệm hơn bất kỳ ai. Cho dù ta không nói một lời nào, ta cũng tin chàng nhất định có thể hiểu ý ta, nhất định sẽ bảo vệ ta. Gặp phải tình huống nguy cấp đến vậy, ta nguyện giao phó tính mạng cho chàng… Vậy mà sao chàng còn cảm thấy đối với ta, bản thân chàng không quan trọng?”

Thật ra, có điều Thôi Cạnh thông minh dũng mãnh một đời không biết, trong lòng Mạnh Thủ Thiện, chàng xuất sắc to lớn vô cùng, như ngọn núi vững chãi nhất, như vùng đất rộng lớn nhất. Sao nàng có thể không thích cho được?

Bầu trời Mạnh phủ như những ô vuông bốn cạnh, nàng sống ở đó mười mấy năm, cũng từng lén lút ước ao bầu trời ngoài kia mười mấy năm.

Phải đến khi Thôi Cạnh xuất hiện, đưa nàng ra khỏi Mạnh phủ, dẫn nàng đến Thôi phủ của chàng, rồi lại dẫn nàng đến tất cả mọi nơi chàng có thể, nàng mới được ngắm nhìn bầu trời rộng lớn nàng luôn khát khao. Vậy mà chàng vẫn luôn ngốc nghếch cho rằng, chàng cho nàng chưa đủ nhiều, chàng chưa đủ… quan trọng trong tim nàng.

Thôi Cạnh không giống với bất kỳ người đàn ông nào mà nàng từng gặp trên đời này, cũng không phải kiểu trượng phu áp đặt, giam lỏng nàng cả đời trong viện tử mà nàng từng tưởng tượng.

Nhưng Mạnh Thủ Thiện sẽ không nói với chàng rằng chàng quan trọng với nàng ra sao đâu.

Nàng tinh nghịch nghĩ, lời tâm tình yêu thương không nên nói đến tận cùng, vì lòng người thoả mãn rồi sẽ sinh ra nhàm chán. Nàng muốn Thôi Tướng quân của nàng mãi mãi không có cách nào thoả mãn…

Có vậy, chàng mới không rời xa nàng, vĩnh viễn chỉ thuộc về nàng mà thôi.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Xoài - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN