logo
REVIEW>> SAU KHI THẾ GẢ CHO VAI ÁC BỊ MÙ
sau-khi-the-ga-cho-vai-ac-bi-mu
Tìm truyện

SAU KHI THẾ GẢ CHO VAI ÁC BỊ MÙ

Tác giả:

Tự Khuynh

Độ dài: 102

Tình trạng: Hoàn convert

Lượt xem: 16

“Không rõ vì cớ gì

Mà ta chỉ để ý tới

Việc ôm người vào lòng

Biết bao chua xót khổ sở

Bị lưu đày khi giọt lệ của người lướt qua ta

Người đời nhiều vô số kể

Nhưng chỉ có người khiến ta lòng dạ rối bời

Ngay cả số mệnh này cũng muốn thứ tha

Tương tư khắc cốt ghi tâm

Bạc đầu lại chẳng biết chốn về nơi đâu.” *

Giờ lành đã điểm, chuông trống rền vang, pháo nổ khắp nơi.

Kiệu hoa đỏ thẫm từng bước đưa tân nương từ Xương Viễn bá phủ đến Chiêu Vương phủ.

Sắc xuân nhiễm hỉ nhạc, lại ẩn giấu chút bi ai khó lòng phát hiện.

Dọc theo đường đi, tiếng bá tánh nghị luận không dứt.

“Thiên kim nhà mình gả cho một kẻ đ iên hai mắt mù loà, vậy mà vợ chồng Xương Viễn bá còn có thể trưng ra gương mặt tươi cười đón khách.”

“Chiêu Vương tính tình thô bạo, nghe nói tra tấn người thủ đoạn tàn nhẫn đến cực điểm, thiên kim Trì gia gả qua, chỉ sợ hương tiêu ngọc vẫn.”

“Kia cũng chưa chắc, nghe nói Chiêu Vương thân mang trọng thương, đe doạ tánh mạng, hôm nay thành thân cũng không thể tự mình đến, cô nương này gả qua có khi liền trực tiếp thủ tiết cũng không chừng…”

Thế nhưng, chẳng ai biết được, ngồi trong hỉ kiệu không phải là đích nữ Trì Dĩnh Nguyệt của Xương Viễn bá phủ, mà là thứ nữ tam cô nương dưỡng ở thôn trang Trì Huỳnh thế gả.

Nàng ngồi ngay ngắn trong kiệu hoa, nỗ lực duy trì vẻ điềm tĩnh của một tiểu thư khuê các được chiều chuộng kiêu ngạo nên có, nhưng trái tim lại từng hồi thấp thỏm không yên. Thế thân gả thay đích tỷ cho một người được mệnh danh là sát thần Diêm Vương, nàng sao có thể trấn định được kia chứ?

Nhưng mà, nàng không thể không gả. Tính mạng mẫu thân nằm trong tay của bá phủ, nay leo lắt như ngọn đèn trước gió tuỳ thời có thể chợt tắt. Và chỉ cần một bước đi sai lệch, không chỉ mẫu thân mà cả nàng cũng khó lòng giữ mệnh.

Vậy nên, dù biết con đường phía trước đầy chông chênh, nàng vẫn buộc phải bước tiếp.

***

Trì Huỳnh là thứ nữ của Trì gia Xương Viễn bá phủ, đáng ra cũng nên nhận được một phần yêu thương sủng ái mà lớn lên. Thế nhưng, từ bé nàng và mẫu thân đã bị trách phạt đưa đến thôn trang xa xôi không hẹn ngày về.

Chuyện xưa lật lại, thật khiến người ta hoài nghi về tất cả. Năm ấy, phu nhân Ân thị đang hoài thai, một bước trượt chân lại vu oan tiểu cô nương Trì Huỳnh khiến bà ta sảy thai, m áu chảy lênh láng. Phụ thân chẳng màng đúng sai, cứ thế cho người dùng trượng đánh mẫu thân và nàng đến suýt c hết. Sau đó, ném cả hai đi nơi khác.

Bởi vì trận đòn này mà mẫu thân bệnh nặng triền miên, quanh năm làm bạn cùng thuốc đắng và những cơn đau kéo dài, tuổi thọ đang dần cạn kiệt theo thời gian. Trì Huỳnh từ một cô nương hồn nhiên vui vẻ cũng phải bận lòng nhiều chuyện. Chung quy, thế gian thật lắm ưu phiền.

Nửa tháng trước, vì tình thế mẫu thân nguy cấp, Trì Huỳnh đã bôn ba chật vật đến Xương Viễn bá phủ đập cửa cầu xin phụ thân rủ lòng giúp đỡ cứu lấy người. Mà cái giá cho việc này chính là nàng phải giả mạo đích tỷ Trì Dĩnh Nguyệt thế gả cho Chiêu Vương.

Bọn họ lo sợ viên minh châu mình nâng niu cất giữ tổn thương dù chỉ là một vết xước. Cho nên, liền đem viên đá cuội bên đường là nàng ra làm vật thay thế. Dẫu nàng có mất mạng dưới sự tàn á c nhẫn tâm của kẻ kia thì cũng có sao đâu.

Trì Huỳnh phải học cách trở thành một Trì Dĩnh Nguyệt bước ra từ hào môn danh giá, được yêu chiều mà bướng bỉnh kiêu căng chẳng xem ai ra gì. Sau đó, gả qua Chiêu Vương phủ, tuỳ theo thiên ý sắp đặt, sống hay c hết là do nàng.

Thế là, Trì Huỳnh từng bước run rẩy vào phủ, căng mình thể hiện một Trì Dĩnh Nguyệt sao cho giống, lại âm thầm tìm kiếm cơ hội thoát thân an toàn. Dù sao nghe nói Chiêu Vương bị thương nặng không còn sống bao lâu nữa. Nàng chỉ cần chịu đựng đến khi hắn c hết là có thể được giải thoát rồi.

Sau đó, nàng sẽ đưa mẫu thân rời đi nơi này đến Giang Nam cách xa vạn dặm, sống một cuộc đời bình yên giản dị, chẳng vướng bận chuyện cũ nữa.

Thế nhưng, Trì Huỳnh không biết, ngay từ lúc nàng mặc hỉ phục đội khăn voan lên kiệu hoa, mọi thứ đã đi chệch với ước nguyện của nàng. Và duyên phận là sợi tơ mỏng, quấn quanh hiện tại cùng tương lai, đem nàng buộc chặt với người nàng không ngờ nhất. Từ đó, vận mệnh gấp khúc, nghiêng ngả đảo điên, nàng chẳng thể chống lại.

Khi gả qua Trì Huỳnh mới phát hiện, Chiêu Vương không chỉ tính tình thâm trầm tàn đ ộc, hay tra tấn người khác mà hắn còn thích nhất là dùng ngón tay nghiên cứu giày vò từng tấc da thịt trên người nàng, lưu lại ấn ký thuộc về hắn.

Trì Huỳnh vừa sợ hãi vừa cam chịu, nào dám phản kháng sự đ iên cuồng m a q uỷ của hắn. Thế nên, nàng chỉ có thể đợi, đợi ngày kết thúc cơn á c mộng dai dẳng này.

Nào ngờ, càng đợi Trì Huỳnh lại càng thấy sai. Chiêu Vương chẳng những không bệnh c hết mà còn g iết cha sát huynh, diệt trừ dị kỷ, tiến lên đế vị. Mà nàng cũng nên đem vị trí Chiêu Vương phi tôn quý trả lại cho đích tỷ sau đó cao chạy xa bay. Cũng may, Chiêu Vương là kẻ mù nên có chăng cũng chẳng phân biệt được người bên gối là ai. Và nàng, có thể tự do rồi.

Chỉ là, Trì Huỳnh đã quá xem nhẹ tâm tư của Chiêu Vương. Hắn từ đầu đã nhận ra nàng không phải là Trì Dĩnh Nguyệt. Thế nhưng, hắn vẫn để nàng bên cạnh, dung túng cho nàng hết thảy. Hắn còn dự định sau khi cầm quân đánh thắng trận về sẽ lật bài với nàng, bỏ qua mọi chuyện.

Vậy mà, Trì Huỳnh lại dám rời xa hắn, đem phi vị của mình nhường cho một kẻ lừa gạt có đôi phần giống nàng nhưng chẳng đáng một xu trong mắt hắn làm quà tặng. Quả nhiên, vẫn là hắn đã bao dung cho nàng quá nhiều. Lần này bắt được nàng, hắn nên trừng phạt một chút mới được.

***

Khắp Kinh Thành đều biết, Chiêu Vương Yến Tuyết Tồi là người không nên chạm vào. Trước đây hắn từng là một thiếu niên xuân phong rực rỡ, dịu dàng trầm ổn, ai nấy đều yêu quý ngưỡng mộ. Thế nhưng, cái c hết của huynh trưởng Tuyên Vương khiến mọi thứ đảo lộn hết thảy, gây nên cơn thịnh nộ lớn, đổi thay tất cả.

Mẫu thân Trang phi tâm trí hỗn loạn, không chấp nhận được sự thật tàn khốc. Bà thường nhầm tưởng Chiêu Vương là Tuyên Vương, rồi có lúc lại nhầm tưởng Chiêu Vương là kẻ địch đã g iết nhi tử của mình. Cứ thế, bà lao vào hắn đánh mắng, gây ra thương tích trầm trọng, m áu tươi chảy ròng ròng.

Những lúc như thế, Chiêu Vương đều không cho bất luận kẻ nào can ngăn, hắn mặc cho mẫu thân nghiền nát thân thể, xem đó như là một vết tích mà hắn cần khắc sâu ghi nhớ và chịu đựng. Thời gian qua đi, không chỉ Trang phi mà ngay cả hắn cũng đang lạc vào mê cung của những rối loạn hoang tưởng, khó lòng khắc chế sự lạnh lẽo lan tràn của cuồng đ iên và m áu tanh.

Hắn như một kẻ cô độc trên sa mạc hoang vắng và bỏng rát. Mỗi tế bào trong cơ thể đều đang gào thét muốn thiêu đốt và huỷ diệt mọi thứ xung quanh. Chẳng ai xoa dịu và vuốt phẳng được những rối loạn trong lòng hắn. Cho đến khi hắn gặp được nàng.

Chiêu Vương vốn thông minh và đa nghi, mắt hắn không nhìn thấy nhưng tâm lại sáng như gương soi. Chỉ cần một vài hành động và lời nói của người đối diện, hắn đã xâu chuỗi thành câu chuyện và biết được sự thật đang ẩn giấu đằng sau. Rõ ràng, thê tử của hắn không phải là tiểu thư khuê các sống trong giàu sang nhung lụa mà lớn lên. Nàng cũng chẳng phải là Trì Dĩnh Nguyệt gì cả. Thế nhưng, hắn lại cứ thế, chỉ muốn nàng mà thôi.

Khoảnh khắc Trì Huỳnh ở bên cạnh hắn, hương cam tự nhiên thoang thoảng khiến lòng hắn dễ chịu. Khi nàng chạm tay vào da thịt hắn, cảm giác như mưa xuân lướt qua cánh đồng hoang vu khô cằn, ẩm ướt quyến luyến. Hắn tham lam muốn đem nàng dung nhập vào thân thể đang khao khát dục vọng của hắn, hoà tan nàng làm một với hắn.

Chiêu Vương thừa nhận, hắn đã trầm mê với nàng mất rồi. Cho nên, hắn mới dùng ngón tay từng chút vuốt ve lên gương mặt, đôi mắt đôi môi của nàng, khắc ghi vào trái tim hắn những đường nét sâu đậm. Trì Huỳnh, nàng không cần làm ánh trăng thay thế cho người khác, chỉ cần làm ánh sáng cho riêng hắn là đủ rồi.

Vì vậy, cho dù nàng có trốn đến Giang Nam, hắn vẫn tìm được nàng, mang nàng về, giam giữ nàng bên hắn cả đời này, mãi mãi.

“Đời này từng hôn lên khuôn mặt của người

Đã là sự cứu rỗi của ta

Nên đừng khóc

Từng chạm vào đường vân trong lòng bàn tay người

Có là gió tuyết cũng không còn lạnh nữa

Giữa thời loạn, khoảnh khắc người nhìn ta chăm chú

Là khung cảnh ta được tái sinh

Từng yêu người khiến ta mãn nguyện cả một đời.” *

____

*: Trích bản dịch lời bài hát Chăm chú do Vương Tâm Lăng và Trương Viễn thể hiện, Ost Vĩnh dạ tinh hà

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Lạc Tiên

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN