logo
REVIEW>> SAU KHI SỐNG LẠI, TA GẢ CHO VƯƠNG GIA ỐM YẾU
sau-khi-song-lai-ta-ga-cho-vuong-gia-om-yeu
Tìm truyện

SAU KHI SỐNG LẠI, TA GẢ CHO VƯƠNG GIA ỐM YẾU

Designer:

AI_Cẩn Du

Độ dài: 92

Tình trạng: Hoàn convert

Lượt xem: 412

“Đừng than thở vì ta

Những tháng năm bị đánh mất

Hồi ức tựa như khúc ca ta từng hát vì người biết bao

Than một mảnh tình thâm, than một giấc mộng ngắn ngủi

Than một đời một khúc ca ưu sầu

Cớ sao lại không quên được mảnh trăng ấy?” *

Mùa đông, khi bông tuyết tựa lông ngỗng phủ đầy đất trời, khi cơn gió bấc xào xạc bủa vây tứ phía, khi dòng sông lạnh buốt như băng cuồn cuộn sóng ngầm, cũng là ngày mà Thẩm Xu rời bỏ thế giới này.

Nàng vốn là nữ nhi của quan thái y, là viên minh châu quý giá được cả gia tộc yêu thương chiều chuộng nâng niu như báu vật trên tay. Nào ngờ, chốn quan trường trùng trùng hiểm á c, lòng người lại chất chứa mưu toan, cuối cùng là cả Thẩm gia bị đẩy vào kết cục bi thương, làm lá chắn cho kẻ khác.

Ván cờ ngả nghiêng, từng quân cờ dao động bởi biến cố lớn, định rằng sẽ chẳng thể chống đỡ nổi cơn giông tố này. Thế nhưng, may mắn thay Thẩm gia vẫn giữ được toàn mạng trước thế cục phân tranh. Chỉ là, có những chuyện cho dù cố gắng đến nhường nào vẫn không thể thay đổi được sự an bài của thiên ý.

Ngọn lửa bừng cháy trong đêm tối, nhảy nhót cuồng nhiệt, xé tan sự tĩnh mịch u buồn, thiêu huỷ hết thảy những nơi nó đi qua. Chỉ trong một cái chớp mắt, Thẩm phủ chìm trong biển lửa, mọi thứ hoá thành tro bụi để gió cuốn đi nơi nào. Khoảnh khắc đó, Thẩm Xu như đã đánh mất luôn một phần linh hồn mình ở nơi đây.

Cứ thế, từ một tiểu thư yêu kiều rạng rỡ luôn sống trong hạnh phúc ấm áp nay cửa nát nhà tan, phụ mẫu c hết thảm, Thẩm Xu trở thành kẻ bơ vơ lạc lõng giữa thế gian tràn ngập những ồn ào vội vã. Nàng không biết đi đâu về đâu, đến trái tim cũng trĩu nặng ưu phiền khổ sở.

Vạn bất đắc dĩ, Thẩm Xu phải vượt ngàn dặm đến nương tựa nhà biểu ca chốn Kinh Thành phồn hoa xa lạ. Thế nên, nàng luôn hiểu rõ vị trí và thân phận của bản thân mình, cố gắng hoà nhập với cuộc sống mới, nỗ lực từng bước khiến mọi người yêu thích quý mến. Bởi vì giờ đây ngoài nơi này ra, nàng chẳng còn gì nữa. Đến quê hương, cũng là mảnh trăng tàn úa nhuộm đầy khói trắng tang thương mất rồi.

Lúc ấy, Thẩm Xu vừa mất đi những người thân yêu bên cạnh, không có ai che chở bảo vệ như trước kia. Thế nên, nàng mỏng manh yếu ớt lại tự ti sợ hãi trước mọi chuyện. Vì vậy, nàng đã không biết rằng, vận mệnh của mình sẽ đi đến bước đường bi kịch vạn kiếp bất phục chỉ bởi vì nàng đã tin sai người, tình yêu đặt lầm chỗ.

Biểu ca Tạ Thiệu Ninh là một kẻ bên ngoài ôn hoà lễ độ, tuấn nhã dịu dàng như gió xuân. Thế nhưng, mấy ai biết được bên trong hắn ta lại là người ích kỷ mưu mô nhất. Hắn ta dùng sự chân thành quan tâm giả dối của mình để lừa gạt Thẩm Xu, khiến nàng vì hắn ta mà cam chịu tất cả. Để khi đạt được mục đích quyền lực địa vị của mình, hắn ta sẵn sàng vứt bỏ nàng không thương tiếc.

Ngày Tạ Thiệu Ninh thành hôn cùng công chúa tôn quý, kiệu hoa tám người khiêng, vạn dặm hồng trang, chiêng trống vang trời. Còn Thẩm Xu lại bị kẻ xấu dìm xuống dòng sông lạnh lẽo, thân thể chìm dần trong làn nước buốt giá hỗn loạn. Mà trong những giây phút còn lại của cuộc đời, nàng vẫn cô độc bi ai như thế.

Phải chăng, sẽ chẳng có ai vì nàng mà nhớ đến, sẽ chẳng có ai vì nàng mà rơi lệ.

***

“Đừng than thở vì ta

Khúc nhạc tàn trong quạnh quẽ, thê lương

Hồi ức thật giống như khúc ca ta vì người mà ngâm nga

Than đêm sâu, than trăng lạnh, than thế gian biết mấy cô đơn

Tình sâu nghĩa nặng chẳng thể phí hoài năm tháng đã cũ.” *

Có lẽ, bởi vì duyên nợ của Thẩm Xu với hồng trần còn chưa dứt. Thế nên linh hồn nàng mới không thể tan biến mà lưu luyến bám vào một chiếc trâm ngọc. Từ đấy, nàng nhìn thấy rất nhiều chuyện, cũng bàng hoàng nhận ra bản thân bấy lâu nay đã bỏ lỡ điều gì.

Thì ra, sau khi Thẩm Xu c hết, vẫn luôn có người nhớ đến nàng, đó là vương gia đương triều, Tĩnh Vương cao quý, Tiêu Quyết.

Kỳ thật, Thẩm Xu suy nghĩ rất lâu cũng không biết nàng và Tiêu Quyết quen biết nhau lúc nào, sao hắn lại vì nàng mà làm hết thảy như vậy.

Khi ấy, hắn cả người như á c q uỷ tắm m áu từ địa ngục bò ra tới, không màng tất cả nhảy vào dòng sông sâu lạnh cóng, ôm thân xác nàng lên. Rồi lại là hắn như kẻ đ iên, liễm thi cốt, lập linh đường cho nàng. Sau đó, hắn đưa toàn bộ kẻ thù của nàng đến quỳ gối trước linh vị, nhìn bọn họ dập đầu khóc lóc thảm thiết cầu xin, lại lãnh khốc vô tình một đao một đao c hém đầu từng người, không tha bất kỳ ai.

Dẫu Thẩm Xu chỉ là sợi tàn hồn vương vấn trong chiếc trâm, cũng bị sự tàn đ ộc lãnh lệ của Tiêu Quyết làm cho chấn động. Nàng thấy m áu chảy lênh láng, nhuộm đỏ cả mật thất. Khắp nơi, chỉ quẩn quanh mùi tanh nồng ẩm ướt ghê sợ. Ngay đến muội muội của hắn, cũng không tránh thoát được cái kết kia.

Dường như, những kẻ từng gây tổn thương cho Thẩm Xu, đều bị Tiêu Quyết truy g iết đến cùng, thảm sát khắp nơi. Những ngày đó, nhân gian rối loạn, người người nơm nớp lo sợ không yên trước vị Vương gia tàn nhẫn hung bạo này. Cơn mưa cũng không gột rửa được vị tanh tưởi của m áu tươi đang lan tràn.

Sau những cuồng đ iên đó, Tiêu Quyết lại trở nên trầm tĩnh lạ thường. Thế nhưng, Thẩm Xu phảng phất cảm nhận được những bất an hoảng loạn trong lòng mình.

Tiêu Quyết không cho hạ táng Thẩm Xu, hắn an trí thân xác nàng trong mật thất xa hoa, dùng xa xỉ khối băng để lưu trữ. Trong một lần nọ, lại thay cho nàng giá y rực rỡ.

Hắn vẫn thường tới thăm nàng, mỗi lần đến đều sẽ đổi y phục sạch sẽ che đi mùi m áu tanh. Hắn có khi cười, có khi khóc, có khi lặng im, lại có khi dịu dàng vuốt ve ngón tay cùng gương mặt lạnh băng của nàng. Từng cái chạm nhẹ lên đôi môi, tinh tế vẽ dáng hình của nó, tựa như đang thoa son cho nàng.

Tiêu Quyết cười nhẹ, vừa quyến luyến vừa bi thương khiến Thẩm Xu chua xót. Hắn thì thầm, “Phinh Phinh, nàng cười một chút.”

Mỗi câu mỗi chữ, đều như chất chứa toàn bộ yêu thương ẩn nấp, có giày vò đau đớn, có tuyệt vọng bất lực. Chung quy, vẫn là đánh mất nàng.

Các trản đèn được thắp lên, mật thất ánh lửa lập loè sáng chói, cái nóng hầm hập bao phủ, băng đang dần tan, không khí khô cạn dần. Tiêu Quyết bước vào quan tài, ôm chặt lấy Thẩm Xu, mặc cho cái c hết đang tiến gần. Hắn muốn hoà vào nàng.

“Phinh Phinh, ta tới tìm nàng. Ta sẽ bảo vệ tốt cho nàng, sẽ không để nàng chịu thêm chút thương tổn nào nữa.”

“Phinh Phinh, chúng ta vĩnh viễn ở bên nhau.”

Chiếc trâm rơi xuống đất, vỡ nát nhiều mảnh, linh hồn của Thẩm Xu cũng theo đó mà trở nên mơ hồ mông lung. Nàng chỉ thấy, lửa lan nhanh đến quan tài, huỷ diệt mọi thứ dưới cái nóng và sự tàn khốc của nó.

Thẩm Xu đau đến tê liệt nội tâm, tan vỡ trái tim. Nàng chỉ mong có người đến cứu Tiêu Quyết, nàng không muốn hắn c hết, không muốn hắn vì nàng mà phải như vậy. Chỉ là, dù nàng có khóc đến nấc nghẹn, có kêu gào khản cổ, có chật vật thảm hại, có níu kéo đ iên cuồng đến đâu cũng không thể nữa rồi.

Tiêu Quyết, nếu thật sự có kiếp sau, xin đừng vì ta mà tước bỏ sinh mệnh của mình.

***

Ngoài trời lại mưa dai dẳng, kéo theo cả tâm trạng con người vào những nỗi buồn vô biên. Tỉnh lại sau một giấc ngủ, Thẩm Xu nhận ra bản thân đã được trùng sinh quay lại nhiều năm về trước. Khi mà, nàng vừa đến nương nhờ nhà biểu ca và chưa dấn thân vào cơn á c mộng kinh hoàng kia.

Lần này, Thẩm Xu nhất định sẽ thay đổi vận mệnh của mình. Hơn hết, là nàng sẽ không để cho Tiêu Quyết phải tự thiêu trong ngọn lửa hung tàn. Nỗi đau vào giây phút nhìn thấy hắn ôm nàng vào lòng chở che trước khi c hết vẫn luôn khiến cho Thẩm Xu không cách nào quên được.

Khắp Kinh Thành đều đồn rằng, Tĩnh Vương gia Tiêu Quyết là ấu đệ được yêu thương nhất của Hoàng đế, vẻ ngoài xuất chúng hơn người nhưng tâm tư thì thâm trầm đ ộc á c như q uỷ dữ. Đôi tay hắn nhuốm m áu không biết bao nhiêu mạng người, lại tuyệt tình lạnh lùng như băng tuyết.

Thế nhưng, Thẩm Xu lại biết, Tiêu Quyết đối với nàng rất tốt. Kiếp trước là hắn đem xác nàng về, giúp nàng báo thù rửa hận, lại vì nàng mà chôn vùi sinh mạng cùng tương lai. Thế nên, kiếp này dẫu thế gian trăm vạn người mắng chửi hắn như thế nào, nàng đều không quan tâm. Chỉ cần hắn vẫn ở đó, nàng đã thầm cảm ơn ông trời vì sự ưu ái này.

Vậy nên, Thẩm Xu sẽ tìm cách chữa khỏi bệnh cho Tiêu Quyết, giúp hắn tránh đi tai ương mai sau, sửa đổi duyên phận của bọn họ.

Đúng thế, là nàng và hắn đã từng bỏ lỡ nhau, để sợi tơ duyên kết nhầm chỗ, khiến cho cả hai âm dương ly biệt. Bây giờ, nàng sẽ chủ động tiến về phía hắn, cùng hắn mặc hỉ phục, bái đường thành thân, uống rượu giao bôi, nguyện bên nhau trọn đời.

Tiêu Quyết trời sinh tính tình lạnh bạc vô tình lại bởi vì Thẩm Xu mà say mê chấp niệm không buông bỏ. Nàng là tia nắng ấm áp của hắn.

Dẫu nhân gian xoay vần trăm ngả, vạn sự rối ren, hắn sẽ vì nàng vượt qua hết thảy, bên nhau bạc đầu không chia ly.

____

*: Trích bản dịch lời bài hát Biệt thán do Hoàng Tiêu Vân thể hiện, Ost Triều tuyết lục

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Lạc Tiên

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN