logo
REVIEW>> SAU KHI GẢ CHO GIAN THẦN
sau-khi-ga-cho-gian-than
Tìm truyện

SAU KHI GẢ CHO GIAN THẦN

Tác giả:

Mộng Xuân Hoa

Độ dài: 109

Tình trạng: Hoàn convert

Lượt xem: 18

“Giọt lệ có chút mặn cũng có chút ngọt

Lồng ngực người ấm áp ôm lấy gương mặt ta

Ngoảnh đầu nhìn lại vùng tuyết đã bước qua

Chậm rãi tan thành thảo nguyên

Còn ta đối với người

Chưa từng hối hận dù chỉ một giây.” *

Bầu trời đen nhánh như vẩy mực, nước mưa hoà cùng tiếng gió hỗn loạn hơi thở.

Yến phủ rộng lớn, hạ nhân vội vàng công việc của chính mình.

Hành lang dài phía cuối nơi có gốc anh đào lung lay sắp đổ, dường như nó cũng không thể chịu đựng thêm chút giày vò ngày hè.

Trong đình viện chẳng biết tự bao giờ xuất hiện bóng dáng của một tiểu cô nương nhu nhược yếu mềm đang quỳ gối. Giọng nói nàng dễ nghe, tựa như mưa bụi Giang Nam mùa đông, quyến luyến mềm mại lại tràn ngập bi thương tuyệt vọng.

“Mong Yến đại nhân khai ân, cứu giúp Ninh gia qua cơn nước sôi lửa bỏng. Nô tỳ nguyện vì đại nhân mà làm trâu làm ngựa báo đáp.”

Thiếu nữ mặc cung trang màu hồng, bên hông là dải lụa nhạt. Mái tóc nàng như tơ lụa phiêu tán, nay mặc gió thổi tung rối bời.

Tiếng nghị luận vang lên khắp nơi, bàn tán xôn xao, có thở dài thương tiếc, có khinh bỉ trào phúng, có cười cợt châm chọc. Nàng vẫn quỳ ở nơi đó, nặng nề dập đầu về phía phủ.

Cửa thuỳ hoa được mở ra, ánh vào mi mắt nàng là bóng dáng quen thuộc nhất, đương kim thủ phụ quyền khuynh triều dã Yến Lăng Tiêu.

Vẫn là những lời cầu xin khẩn thiết của nàng. Nam tử từ trên cao nhìn xuống, lạnh lùng như băng tuyết.

“Ninh Doanh Linh, ngươi vì sao phải lưu lạc đến tận đây?”

Đúng vậy, mới mấy tháng trước nàng rõ ràng vẫn là Ninh nhị tiểu thư phủ An Quốc công quyền uy, trên có phụ mẫu yêu thương cưng chiều, dưới có trưởng tỷ dung túng chở che. Cớ sao, lại đi đến bước đường này cơ chứ.

Chỉ trong một đêm, Ninh gia cửa nát nhà tan, vướng vào án thông đồng với địch phản quốc, hoạ sát cửu tộc. Nàng lại là đứa trẻ năm xưa bị ôm nhầm vào phủ, nay phải trở về thân phận cũ mới tránh thoát được kiếp nạn. Thế nhưng, Ninh Doanh Linh không chấp nhận vận mệnh. Nàng muốn tìm người rửa sạch oan khuất, cứu Ninh gia bằng bất cứ giá nào. Nhưng nếu thiên mệnh đã định, chẳng thể đổi dời, vậy thì nàng sẽ đi theo bọn họ.

Nhìn người trước mặt, Ninh Doanh Linh vừa đau đớn vừa hối hận. Hôn nhân của nàng và Yến Lăng Tiêu là một hồi thương tổn nhiều năm. Nàng ỷ mình là tiểu thư cành vàng lá ngọc, nàng cho rằng việc mình rơi xuống nước được hắn cứu cũng là âm mưu đã sắp đặt. Thế nên, nàng chán ghét hắn, một lòng hoà ly.

Một bước sai, ngàn bước đều sai. Là Ninh Doanh Linh nàng tự mình đi đến kết cục hôm nay. Bây giờ nàng cầu xin hắn có phải thực nực cười hay không? Vì vậy, đến ông trời cũng đổ cơn mưa nặng hạt, như muốn nhắc nhở nàng rằng, không thể vãn hồi nữa rồi. Chung quy, hắn nào có lý do gì để vì nàng mà chống đối thiên tử.

“Yến Lăng Tiêu.”

“Quả kiếp này đều là ta tự gieo hạt. Chỉ là ta có chút không cam lòng, không cam lòng cứ như vậy chẳng rõ ràng gì gả cho người ta không yêu.”

“Cho nên ta luôn tìm cách làm khó dễ ngươi, muốn ngươi biết khó mà lui.”

“Này một đời, là ta phụ ngươi.”

Ánh dao sắc bén lướt qua cần cổ trắng nõn của nàng, máu tươi tuôn trào. Mưa vẫn không ngừng rơi, đem nó quyện thành những vệt đỏ sẫm thấm ướt vạt áo.

Ninh Doanh Linh mỉm cười nói, “Nếu có kiếp sau, ta sẽ buông trong lòng chấp niệm, không để cả hai khó xử.”

Dứt lời, thiếu nữ dùng thêm sức ấn dao vào vết thương, hoa máu tung toé bốn phía, đến mưa cũng chẳng thể xoá đi mùi tanh nồng yêu dã. Nàng ngã xuống, đôi mắt nhắm chặt bi ai.

***

“Yêu đến như vậy, quấn quýt đến thế

Mặc cho số mệnh sắp đặt ai sẽ chia lìa

Bờ biển hoà cùng trăng sáng khiến lòng người lưu luyến

Vẫn luôn đẹp đến mức chẳng nỡ rời xa

Hai ta quá cố chấp

Đến cả trời đất cũng chẳng nỡ

Phản đối thêm nữa.” *

Tỉnh lại từ cơn ác mộng kéo dài, Ninh Doanh Linh vẫn chưa dám tin đây là sự thật. Nàng thế nhưng được trời cao thương xót cho quay về mấy năm trước, khi mà Ninh gia vẫn đang còn bình an quyền thế, nàng và Yến Lăng Tiêu vẫn chưa hoà ly.

Ninh Doanh Linh rơi nước mắt. Kiếp trước, nàng quá ngốc nghếch khờ dại, cứ cho rằng sự việc nàng bị rơi xuống nước tại yến tiệc là do người khác tính kế để trèo cao. Thế nên, dù được Yến Lăng Tiêu bất chấp tính mạng cứu sống, nàng vẫn không ngừng nghi ngờ, căm ghét hắn. Hôn nhân giữa bọn họ cũng là sự lạnh lẽo bủa vây. Bởi vì, trong lòng nàng chỉ có Khương Đình Ngật.

Những tháng ngày mới kết hôn ấy, Ninh Doanh Linh dựa vào thân phận cao quý của mình, liên tục gây chuyện với Yến Lăng Tiêu, đưa hắn đến chuồng ngựa, cho hắn sống trong viện rách nát, chưa kể nàng còn để mặc cho biểu ca vũ nhục giẫm đạp hắn. Trong tim nàng không có hắn, thế nên nàng không nhìn thấy những gì mà hắn đã làm cho nàng. Ơn cứu mạng cũng bị nàng biến thành mối hận thù chẳng nguôi.

Ninh Doanh Linh nhớ lại hết thảy, chỉ thấy kiếp trước kết cục nàng nhận được là xứng đáng. Còn kiếp này, liệu rằng khi nàng đã đổi thay, còn có thể cứu vãn được mọi chuyện hay không? Bi kịch, sẽ lần nữa lặp lại? Và Yến Lăng Tiêu, hắn có nguyện lòng đưa tay ra cứu nàng hay vẫn là đôi mắt như hàn băng giữa tuyết, nhìn nàng đi đến cái c hết.

Ninh Doanh Linh bắt đầu nhìn nhận sự việc theo chiều hướng khác. Lúc này, nàng mới nhận ra, kỳ thật Yến Lăng Tiêu là một vị phu quân tốt đến nhường nào. Cho dù xuất thân hàn môn thì vẻ ngoài, tài năng và khí chất của hắn chưa bao giờ bị lu mờ, tựa như ngọc dưới biển sâu, lấp lánh rạng rỡ làm loá mắt kẻ khác.

Bấy lâu nay, là nàng đối xử tệ với hắn. Vậy mà, trong những giây phút nguy nan nhất của nàng, sẽ luôn là hắn đến giúp, âm thầm kéo nàng ra vực sâu.

Bởi vì, Ninh Doanh Linh từng rơi xuống nước suýt c hết. Thế nên, nàng có nỗi sợ hãi vô hình với nước. Nàng còn nhầm tưởng rằng Yến Lăng Tiêu chẳng sợ gì hết. Nào biết, nước cũng là nỗi ám ảnh của hắn. Thế nhưng, hắn chưa từng do dự biến nỗi hoảng loạn bất an run rẩy của mình thành cái nắm chặt tay, đưa nàng lên bờ.

Từng chút dịu dàng ấy, thấm sâu vào trái tim Ninh Doanh Linh. Nàng nhận ra, Khương Đình Ngật đã từng là ánh trăng xa nàng muốn với lấy, nay trở thành ảo ảnh sớm tan. Mà Yến Lăng Tiêu lại là viên minh châu quý giá, nàng vô tình nhặt được, muốn cất giữ thành của riêng mình.

Hoá ra, yêu hay không yêu, Ninh Doanh Linh đã có câu trả lời từ lâu. Thế nhưng, nàng lại để cho sự cố chấp của bản thân trói buộc, không dám buông bỏ. Giờ đây, nàng sẽ kiên định theo đuổi tình yêu của mình.

***

“Một ánh mắt thâm tình yêu đến vạn năm

Trải qua bao kiếp luân hồi yêu thương không dứt

Mang năm tháng trải thành thảm đỏ

Minh chứng cho giới hạn của hai ta

Một lời đau lòng gìn giữ suốt vạn năm

Lời thề lẽ ra nên bền lâu hơn nữa

Nếu chẳng trải qua thời gian biến chuyển

Chân ái thật sự có thể làm sao xuất hiện.” *

Từ thơ bé, cuộc đời của Yến Lăng Tiêu đã trải qua rất nhiều gian nan vất vả, tâm tính hắn sớm lắng đọng theo vết tích thời gian. Thế nên, hắn kỳ thật có thể xuyên qua ánh mắt nhìn thấu lòng người. Thế nhưng, lúc này hắn lại không biết, Ninh Doanh Linh đang toan tính điều gì.

Mấy hôm trước, nàng vẫn là Ninh nhị tiểu thư kiều diễm kiêu ngạo và bướng bỉnh, một lời không hợp liền dùng quyền uy của mình để chơi đùa hắn. Vậy mà, giờ đây hằng ngày nàng lại chạy đến chuồng ngựa của hắn cười nói, muốn sửa đổi sai lầm.

Ban đầu, Yến Lăng Tiêu không hề tin tưởng những gì Ninh Doanh Linh nói. Người như nàng, mấy ai sẽ vì kẻ thấp kém phía dưới mà đổi thay tính tình kia chứ. Thế nhưng, là hắn đã đánh giá sai nàng.

Từng chút mềm mại và ngọt ngào của Ninh Doanh Linh khiến Yến Lăng Tiêu rung động, hắn cảm nhận được là nàng thật lòng muốn đối xử tốt với hắn, muốn cùng hắn xây đắp tương lai. Tại thời điểm hắn dường như sắp từ bỏ, nàng lại cho hắn hy vọng.

Yến Lăng Tiêu hoài nghi. Thế nhưng, chỉ cần thấy Ninh Doanh Linh rơi nước mắt, hắn vô thức sẽ đau lòng đến không thở được, nhìn nàng yếu ớt trong cơn sinh tử sẽ đ iên cuồng muốn dùng hết mọi thứ cứu nàng trở về và khi nàng biến mất không chút dấu vết hắn sẽ cuồng loạn tìm kiếm bóng dáng nàng.

Thì ra, cho dù là mơ hay thực, kiếp trước hay kiếp này, Ninh Doanh Linh đều là vết mực đậm khắc ghi trong lòng hắn. Không mờ nhạt cũng không thể xoá nhoà.

“Tiểu thư, từ trước đến nay nàng đều không phải là ta trói buộc.”

“Tiểu thư cùng ta, là nhất thể đồng tâm.”

“Nếu không có tràng rơi xuống nước kia, chỉ sợ này một đời, ta đều không thể tiếp cận được tiểu thư. Kia hồi rơi xuống nước, với tiểu thư là ác mộng. Nhưng với ta mà nói, lại là phía cuối huyền nhai nở rộ một đoá hoa diễm lệ nhất.”

Mà đoá hoa đó, là nàng, Ninh Doanh Linh.

Nếu không có nàng, ta vĩnh viễn sẽ chôn chặt linh hồn mình dưới vực sâu, trăm năm không thấy ánh mặt trời.

Thế nên, Ninh Doanh Linh, đừng sợ hãi, cho dù âm dương ly biệt, thiên địa chuyển dời, vận mệnh của ta và nàng, sẽ luôn bên nhau.

____

*: Trích bản dịch lời bài hát Chớp mắt đã ngàn năm do SHE thể hiện, Ost Thiên ngoại phi tiên

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Lạc Tiên

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN