
Tác giả:
Thảo Đăng Đại Nhân
Reviewer:
AI_Lạc Tiên
Designer:
AI_Thiên Thủy Bích
Thể loại:
Cổ đại,
Cung đình hầu tước,
Hào môn thế gia,
Trâu già gặm cỏ non,
Cường thủ hào đoạt,
Cung đấu,
Tranh quyền đoạt vị,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Ngược,
Điên cuồng,
Độc chiếm ,
Nhẹ nhàng,
Gương vỡ lại lành,
HE
Độ dài: 146
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 52
“Một đời mưa gió, một khắc nở hoa
Dốc trọn hương sắc thành thơ, chỉ vì một lần hội ngộ
Một trang tương tư, nửa kiếp chia lìa
Thiêu rụi hết thảy cuồng si chỉ vì nàng, chỉ vì một ánh nhìn tâm giao.” *
Cơ Nguyệt đã từng là tiểu cô nương có được những điều tốt đẹp nhất trên đời. Nào ngờ, mây đen áp đỉnh, gió thổi mưa đến, cuốn tan tất cả mọi thứ nàng có. Sau khi mẫu thân mất, Cơ Nguyệt từ mây xanh ngã xuống hồng trần, chịu đủ ấm lạnh nhân gian.
Năm đó, chiến tranh loạn lạc, binh đao khói lửa nhuốm màu đen tối, vì để đánh lạc hướng truy binh mà Cơ gia đã chọn trưởng nữ Cơ Cầm để bảo hộ. Họ biến thứ nữ Cơ Nguyệt thành quân cờ hy sinh không thương tiếc, bỏ mặc xe ngựa của nàng ở lại dụ địch rồi nghênh ngang rời đi.
Cơ Nguyệt là viên ngọc quý giá nơi phủ cao danh gia vọng tộc nay bỗng chốc hoá thành viên đá cuội ven đường mặc người giẫm đạp xâu xé. Nàng thất lạc đến thôn quê xa xôi hẻo lánh, may gặp được người bà tốt bụng cưu mang, từng bước mong manh trưởng thành. Cứ thế, Cơ Nguyệt phiêu bạt nhiều năm mới trở về Cơ gia. Khi ấy, nàng chỉ mười bốn tuổi.
Rõ ràng, Cơ Nguyệt vốn là đích nữ, mọi thứ mà Cơ Cầm đang chiếm giữ đều là của nàng. Thế nhưng, nàng chẳng có gì cả. Phụ thân không thương, kế mẫu toan tính, tỷ tỷ lòng dạ hiểm ác, ai nấy đều mang trên mình chiếc mặt nạ giả dối dơ bẩn tìm cách huỷ hoại nàng.
Cơ gia như chiếc lồng giam hoa lệ rộng lớn, lại kiên cố đầy sắc bén có thể tuỳ thời nghiền nát Cơ Nguyệt.
Lúc ấy, nàng chỉ mong rằng những tháng ngày tiếp theo trôi qua trong bình yên nhẹ nhàng. Có bà ở bên nàng, vậy đủ rồi. Tất cả những đau khổ tủi nhục nàng đều có thể cắn răng chịu đựng không lời oán than.
Thế nhưng, cho dù Cơ Nguyệt hiểu chuyện và nhún nhường bao nhiêu vẫn có những kẻ xem nàng là cái gai trong mắt mà muốn nhổ bỏ. Hoặc có lẽ, bởi vì nàng quá kiều diễm động lòng người, thế nên luôn trở thành tâm điểm cho những á c ý bủa vây.
Cơ Cầm biết bà là chiếc vảy ngược trong tim, là sự ấm áp duy nhất mà Cơ Nguyệt giữ gìn. Vì vậy, nàng ta liền muốn dập tắt chút hy vọng cuối cùng của nàng. Dẫu Cơ Nguyệt có khổ sở van xin, có quỳ gối dập đầu, có khóc lóc thảm thiết đến thế nào, đổi lại vẫn là sự hờ hững vô tâm của toàn bộ người trong Cơ gia. Bọn họ, muốn đánh nát trái tim nàng.
Cơ Nguyệt thật đáng thương, đáng thương đến mức, thế gian mênh mông nhường ấy, vẫn không có nổi một bóng hình quen thuộc yêu chiều chờ nàng về nhà mỗi ngày, nấu cho nàng một bát canh ngọt thơm lừng, vỗ về lưng nàng, xoa nhẹ lên mái tóc nàng.
Thì ra, khi rơi vào tận cùng của nỗi đau, con người ta dường như đã mất đi những cảm xúc cơ bản nhất. Cơ Nguyệt không cam lòng và tràn ngập t hù h ận, nàng muốn Cơ Cầm và cả Cơ gia phải trả giá, muốn c ướp đi hết thảy những gì mà nàng ta ao ước có được. Thế nên, dù biết là đang đặt cược vào một thế cờ hỗn loạn không đoán định tương lai nhưng nàng vẫn bất chấp tất cả. Tạ Kinh Tuyết, nàng nhất định phải chiếm lấy hắn.
***
Hoàng quyền suy yếu, Tạ gia nghìn năm vững mạnh đang nắm lấy quyền uy. Mà người đứng đầu chính là Tạ Kinh Tuyết, một kẻ thanh cao tuấn tú, khắc kỷ phục lễ, điển hình của quý công tử thế gia.
Để đứng vững gót chân, Cơ gia không tiếc đem trưởng nữ Cơ Cầm dung mạo như hoa, cầm kỳ thi hoạ tinh thông trở thành món hàng tốt dâng lên cho Tạ gia, ý định liên hôn cùng Tạ Kinh Tuyết. Đối với mối hôn sự này, hắn không phản đối cũng chẳng mặn mà.
Thế nhưng, Cơ gia lại coi đó là sự ngầm đồng ý. Vì vậy, họ liền đưa hai nữ nhi đến ở tạm Tạ gia, mục đích chính là để Cơ Cầm có thể thâu tóm được trái tim của Tạ Kinh Tuyết về phía mình. Cơ Nguyệt cũng theo đó mà có cơ hội bước vào Tạ gia.
Năm xưa, họ nhẫn tâm để nàng bỏ mạng thay Cơ Cầm. Bây giờ, họ lại đưa nàng về rồi từng bước ép c hết những người thân bên cạnh nàng. Cơ Nguyệt đã từng cam chịu và nhẫn nhịn, thế nhưng nàng vẫn không cứu được bà. Vậy thì, nàng còn sợ điều gì kia chứ?
Chẳng phải tỷ tỷ muốn được gả cho trưởng công tử Tạ Kinh Tuyết? Cơ gia muốn nhờ thế lực của Tạ gia mà trở nên lớn mạnh? Vậy nàng đành phải làm kẻ xấu, huỷ đi nhân duyên và tiền đồ của bọn họ, cắt đứt những mộng cảnh này.
Chỉ là, dù đã biết Tạ Kinh Tuyết là một người thông minh xuất chúng, tâm tư thâm trầm kín đáo, đối xử với người khác vô cùng thờ ơ lãnh đạm thì Cơ Nguyệt cũng không ngờ được rằng hắn sẽ tuyệt tình và tàn nhẫn đến vậy. Cho dù nàng đã dùng hết mọi thủ đoạn, vẫn không khiến hắn quay lại liếc mắt một lần.
Trong đếm tối nơi rừng đào đầy sương, cái nhìn lạnh lẽo xuyên thấu của Tạ Kinh Tuyết như thể đang lột trần Cơ Nguyệt, nhấm nháp nỗi hoang mang sợ hãi và nhục nhã của nàng. Rồi trong căn phòng đầy hương thơm nồng say mập mờ, hắn vẫn ở đó, uy nghiêm và tỉnh táo đến mức đáng sợ. Có lẽ, chẳng mấy ai có thể bước vào ranh giới trong lòng Tạ Kinh Tuyết.
Cơ Nguyệt chùn bước. Suy cho cùng, nàng chỉ là một tiểu cô nương sống nhiều năm nơi thôn dã, chưa từng va vấp với những mưu toan thủ đoạn thâm sâu chốn cung cấm hậu trạch. Lòng nàng chỉ có h ận t hù và sự kiên trì. Thế nên, khi đứng trước Tạ Kinh Tuyết, nàng thấy mình như đang trở thành con mồi béo bở bị kẻ đi săn trêu đùa nhắm tới. Đến một lúc nào đó, hẳn là sẽ phải c hết rất đau đớn và kinh hoàng.
Cơ Cầm ngày càng cảnh giác Cơ Nguyệt. Nàng ta luôn cảm thấy sự tồn tại của Cơ Nguyệt là một sự nhắc nhở cho những gì mà nàng ta đã làm. Bởi vì, Cơ Cầm nhìn thấy sự hèn mọn dối trá của bản thân nhiều năm trước. Dẫu đã leo lên vị trí trưởng nữ, có được hết thảy những gì mong cầu thì sự tự ti từ trong xương tuỷ vẫn không ngừng quấy nhiễu tâm tư nàng ta.
Thế nên, Cơ Cầm muốn xé nát sự xinh đẹp yêu kiều của Cơ Nguyệt, vấy bẩn nàng.
Cơ Nguyệt toàn thân mềm mại, nũng nịu ngã gục vào lòng Tạ Kinh Nguyệt. Nàng run rẩy cầu xin hắn thương xót cứu lấy nàng. Thế nhưng, dù mỹ nhân rơi lệ, hắn vẫn như trăng treo trên bầu trời, xa cách, lạnh nhạt, không thể với tới. Lúc này, Cơ Nguyệt mới nhận ra, nàng thua cuộc rồi. Người như Tạ Kinh Nguyệt sao có thể để nàng vào mắt. Là nàng tự đánh giá quá cao bản thân. Vì vậy, nàng nên rút lui và an phận thôi.
Nhận thấy tâm tư Cơ Nguyệt không đơn thuần, Cơ gia liền đem nàng về nông thôn, tìm một vị lang quân gia tộc sa sút gả nhanh qua đó. Cơ Nguyệt không phản kháng, yên lặng chờ đại hôn của chính mình. Phần đời còn lại, xem như cũng tốt.
Nào ngờ, ngày thành thân, Cơ Nguyệt không đợi được phu quân đến vén khăn voan uống rượu hợp cẩn, lại trông thấy Tạ Kinh Tuyết một thân ngang tàng m áu lạnh xuất hiện trong phòng tân hôn. Hắn nâng cằm nàng lên, ép nàng ngẩng đầu, dịu dàng hỏi:
"Tiểu Nguyệt bỏ rơi ta để gả cho kẻ khác sao?"
"Thật đáng tiếc, tình lang của nàng đã bị ta g iết rồi."
Đêm ấy, Tạ Kinh Tuyết như á c q uỷ bước ra từa địa ngục, ép sát Cơ Nguyệt, chiếm hữu nàng, giày vò nàng. Dường như, hắn muốn khảm sâu nàng vào thân thể. Thế nhưng, cho dẫu bọn họ có bao nhiêu ân ái, ánh mắt hắn dành cho nàng vẫn là sự lạnh lùng băng giá, từng lời nói ra vẫn tinh chuẩn khiến nàng tổn thương gục ngã.
Kỳ thật, Tạ Kinh Tuyết không có trái tim, thế nên mới dễ dàng dùng hết mọi thứ hắn có huỷ diệt Cơ Nguyệt.
Lúc này nàng mới nhận ra, mình đã chọc vào con q úai v ật ngủ sâu nơi đáy hồ, một khi nó tỉnh giấc thì cơn á c mộng của nàng mới thật sự bắt đầu.
Cơ Nguyệt muốn trốn chạy rời bỏ Tạ Kinh Tuyết. Thậm chí, có lúc nàng đã tuyệt vọng để cho ngọn lửa hung tàn kia thiêu c hết mình. Ánh trăng phía xa rất đẹp, trong mơ hồ nàng nhìn thấy bà, được bà cho ăn bát canh ngọt thơm ngon.
Thế nhưng, Cơ Nguyệt coi thường Tạ Kinh Tuyết mất rồi. Người mà hắn đã muốn níu giữ giam cầm, sao có thể để nàng mất đi như thế kia chứ. Dù là nắm tro tàn nàng cũng phải về bên hắn, phủ vây lên bia mộ của hắn.
Khi bé, Tạ Kinh Tuyết vô tình nhặt một con mèo nhỏ, yêu thương vô hạn. Nhưng rồi vào một ngày nắng đẹp mèo nhỏ suy yếu c hết trong vòng tay hắn. Lớn lên, Tạ Kinh Tuyết dưỡng một tiểu cô nương trong viện, dung túng chở che cho nàng hết thảy. Nhưng rồi vào một ngày mưa gió triền miên, nàng lại mang theo toàn bộ o án h ận cùng nước mắt nhảy vào dòng sông lạnh băng, kiên quyết cùng hắn không chung đường, âm dương ly biệt.
Tạ Kinh Tuyết như phát đ iên phát cuồng. Hắn nhuộm m áu thiên hạ, dùng những đao thương c hém g iết để che đậy sự chật vật bất kham nơi đáy lòng. Không có nàng, thế giới của hắn chỉ còn sự vụn vỡ và bi ai.
Hoá ra, ngay từ giây phút ban đầu trong rừng đào ngát hương, khoảnh khắc Cơ Nguyệt ngước đôi mắt thuần khiết lên nhìn hắn, bóng trăng cũng đã phải lòng và hắn đã rung động với nàng rồi.
Thế nên, cho dù là chia lìa tử biệt, Tạ Kinh Tuyết cũng sẽ thay đổi thiên mệnh, mang nàng trở về, trở về bên hắn.
“Cả đời này, điều mắt thấy, điều tai nghe
Dẫu sinh tử cũng nguyện đánh đổi
Chặng đường này, điều lòng vương vấn, tất thảy đều là nàng
Hồn còn vương, mộng cũng chẳng rời.
Lần ly biệt này, điều tình say, điều tình sợ
Một ý niệm đã hoá thành tâm bệnh
Ta muốn cùng nàng quay về
Sinh tử không rời.” *
_____
*: Trích bản dịch lời bài hát Nhất niệm do Trương Tử Ninh và Lý Hâm Nhất thể hiện, Ost Trục ngọc
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Từ sao Hoả đến La Mã
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved