
Tác giả:
Khỉ Niên
Reviewer:
AI_Lạc Tiên
Designer:
AI_Tịch Lam
Thể loại:
Cổ đại,
Cung đình hầu tước,
Cung đấu,
Tranh quyền đoạt vị,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Điên cuồng,
Độc chiếm ,
Thầm mến,
Nhẹ nhàng,
Ấm áp,
Chữa lành,
Cưới trước yêu sau,
HE
Độ dài: 116
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 12
Ngoài điện ánh trăng ảm đạm, trong điện ngọn đèn dầu trường minh lập loè tia lửa chiếu sáng một vùng. Bóng ảnh đương kim thánh thượng Thái Bình đế Thẩm Vân Dập nhẹ đong đưa. Đôi mắt hắn ta bao phủ trong đêm tối, làm người khác nhìn không ra cảm xúc, thế nhưng lại như phảng phất mấy phần giãy giụa áy náy.
“Hoàng tỷ, trẫm ban tứ hôn cho ngươi cùng Nhiếp chính vương, ngươi sẽ không trách trẫm chứ?”
Thẩm Vân Sanh đang muốn mở miệng nói chuyện nhưng lời còn chưa kịp thốt ra đã thấy một mũi tên lạnh lẽo lao đến nhắm vào Thẩm Vân Dập.
Nàng muốn hét lên để cứu lấy hoàng đệ của mình, thế nhưng thanh âm lại như chìm sâu dưới đáy biển rồi hoá thành bọt sóng tan vào hư ảo.
Khung cảnh lại đột nhiên biến hoá, kéo Thẩm Vân Sanh rơi vào mộng mị, mơ mơ màng màng.
Mới vừa rồi nàng còn ở Dưỡng Tâm điện đèn đuốc sáng trưng, nay bỗng dưng lại ở khu vực săn bắn của hoàng gia.
Vũ tiễn như tơ, giăng ngang bầu trời, Thẩm Vân Sanh hốt hoảng nhìn quanh bốn phía. Tiếng chim thú chấn kinh hí vang một góc núi rừng hoà cùng tiếng người la hét tạo thành cảnh tượng xáo động hỗn loạn. Hoàng thất phi tần, quan gia thân thích vẫn đang tìm cách trốn chạy.
Đám thích khách mượn bóng tối làm chiếc áo choàng hoàn hảo, vươn những mũi kiếm sắc bén của mình về phía mục tiêu đã định. Toàn bộ đều hướng đến Thẩm Vân Dập, quyết không thấy m áu không ngừng.
Thẩm Vân Sanh run rẩy nắm lấy tay Thẩm Vân Dập kéo hắn ta chạy về phía ngược lại. Vừa chạy nàng vừa thỉnh thoảng quay đầu xem tình hình, bọn chúng vẫn đuổi sát theo. Có lẽ, lần này cả hai tỷ đệ nàng sẽ không thể tránh được kiếp nạn bi thương.
Bỗng một mũi tên rời khỏi dây cung xé gió mà đến, Thẩm Vân Sanh chỉ kịp vội vàng dùng hết sức đẩy Thẩm Vân Dập sang một bên né tránh. Mũi tên lướt ngang qua mặt của nàng rồi sượt qua tai, lưu lại vết m áu đỏ tươi trên má.
Thẩm Vân Sanh theo quán tính ngã xuống đất, cả người lấm lem bụi bẩn, tựa như bông hoa hải đường ướt át bị ném vào bùn lầy. Thẩm Vân Dập liều mạng bò tới che chắn cho nàng. Thế nhưng, khi hắn ta còn chưa kịp đỡ nàng đứng dậy thì phía trước đã xuất hiện một hắc y nhân cầm trường đao sáng loáng bổ xuống.
Thẩm Vân Sanh theo bản năng lấy thân mình hộ cho Thẩm Vân Dập, nàng tuyệt vọng nhắm nghiền đôi mắt chờ đợi cái c hết cận kề.
Thế nhưng, nàng không cảm nhận được đau đớn như trong tưởng tượng, chỉ thấy trên mặt dính nhớp ấm nóng, ngay đến mi mắt cũng nặng trĩu mùi tanh nồng. Hoá ra, hắc y nhân đã bị một nhát c hém ngay cần cổ, m áu cũng theo đó mà phun trào như hoa lửa giữa màn đêm.
Mà người sát phạt quyết đoán tuyệt tình này chính là Chu Quyết.
“Thần tới muộn, thái tử và công chúa có bị thương không?”
Thẩm Vân Sanh như được kéo trở về thực tại. Nàng ngước lên nhìn Chu Quyết, vừa lúc chạm ngay ánh mắt còn mang theo hơi lạnh của băng tuyết ngàn năm, sát ý sâu trong xương tuỷ chưa kịp rút đi của hắn.
Đêm ấy, một mảnh hoang tàn hỗn độn đè nén, m áu tươi lan tràn trên nền tuyết trắng xoá đã trở thành cơn ác mộng kinh hoàng đeo bám theo Thẩm Vân Sanh mấy tháng liền. Mỗi khi ký ức chạm đến, cái tên “Chu Quyết” và nỗi sợ hãi bất an sẽ phủ vây lấy nàng, ép đến mức không thể thở được.
Vậy mà, bây giờ Thẩm Vân Sanh lại được chính Hoàng đế ban hôn cho Chu Quyết, trong tháng tới lập tức tổ chức hôn lễ.
***
Chiêu Dương trưởng công chúa Thẩm Vân Sanh được mệnh danh là viên minh châu quý giá nhất của Đại Kỳ. Nàng sinh ra đã mang dòng máu hoàng gia cao quý, được nuôi dưỡng trong xa hoa nhung lụa mà lớn lên, chưa từng chịu bất kỳ ấm ức nào. Dường như, dưới bầu trời nơi đây, nàng vĩnh viễn sẽ là ánh trăng thanh cao thuần khiết không ai dám vấy bẩn. Thế nên, những vướng bận chốn hồng trần nàng chẳng cần phải bận lòng.
Trước đây khi Đế hậu còn sống, Thẩm Vân Sanh đã được nâng niu yêu chiều hết mực. Sau này triều đại đổi thay, đệ đệ Thẩm Vân Dập của nàng lên kế thừa ngai vị, Thẩm Vân sanh lại càng được dung túng chở che hơn. Vì vậy, nàng có thể mặc sức làm càn, kiêu căng bướng bỉnh tuỳ hứng theo ý thích của mình.
Thế nhưng, lúc này những sóng ngầm tranh đấu nơi hoàng cung đã bắt đầu lộ diện, hơn nữa các thế lực thù địch bên ngoài đang nhăm nhe dấy lên cuộc chiến lớn để vẽ lại giang sơn. Thân là trưởng công chúa của một nước, Thẩm Vân Sanh biết rằng, hưởng thụ vinh hoa đi kèm với gánh vác trách nhiệm. Rồi nàng cũng sẽ biến thành quân cờ chính trị cho quyền lực mà thôi.
Dẫu người đó là hoàng đệ của nàng thì sao kia chứ? Dẫu bọn họ đã từng bên nhau trải qua nhiều lần nguy nan thì đã sao? Dẫu nàng vẫn còn nhớ như in từng tiếng “A tỷ” ngọt ngào giữa ngày hè đầy nắng thì như thế nào? Cuối cùng, mọi thứ vẫn phải theo sự sắp đặt của vận mệnh. Mà nàng, không thể xoay chuyển càn khôn.
Hôn nhân giữa Trưởng công chúa Thẩm Vân Sanh và “Ngọc diện la sát” Chu Quyết đã được định.
Người đời đều nói, công chúa kiêu ngạo ương ngạnh cùng Nhiếp chính vương hung bạo tàn đ ộc, đúng là tuyệt phối.
Bọn họ cực kỳ khiếp sợ Chu Quyết, mà Thẩm Vân Sanh cũng không có ngoại lệ. Mỗi khi nhìn thấy hắn, nàng như lạc vào đêm ám sát ở bãi săn, ngay cả mùi m áu dù nàng đã gột rửa bao nhiêu lần đều không thể át được vị tanh ấy. Nàng sợ, kiếm của hắn sẽ xé toạc cơ thể nàng làm hai mảnh.
Thế nhưng, Thẩm Vân Sanh không còn đường lui nữa. Phía trước là vương phủ tương lai mờ mịt rối ren, phía sau là hoà thân gả xa Bắc Lương không hẹn ngày về. Cho dù nàng chọn cái gì, kết quả đều là sự đánh cược với thiên ý.
Mà Thẩm Vân Sanh càng không tin mệnh. Mệnh của nàng phải do nàng nắm giữ.
Vì thế, nàng đem cuộc hôn nhân này trở thành một ván cờ, sinh tử tương quan, cùng hắn phối hợp.
Sau khi đoạt được hổ phù, giành lấy binh quyền từ tay Chu Quyết, Thẩm Vân Sanh cho rằng đã đến lúc nàng thành công lui thân trở về, rời xa vương phủ. Nhưng mà, nàng không biết, có những chuyện đã vượt khỏi tầm kiểm soát của nàng mất rồi.
Vị hung thần m áu lạnh vô tình đó lại đỏ hốc mắt, hèn mọn gần như rách nát cầu xin, “Nàng muốn cái gì ta đều có thể cho nàng, chỉ xin nàng đừng rời bỏ ta.”
***
Thế gian lưu truyền lời đồn, Nhiếp chính vương Chu Quyết trời sinh là m a q uỷ, quyền khuynh triều dã, lòng muông dạ thú. Hắn không từ bất cứ thủ đoạn nào để đạt được mục đích của mình. Thậm chí, hắn thị huyết âm lệ, giẫm lên thi cốt người nhà để đi đến ngày hôm nay.
Người như hắn, vĩnh viễn phải sống trong bóng tối địa ngục, không thể nhìn thấy ánh sáng.
Người đời khinh bỉ chán ghét Chu Quyết, nhưng lại không thể ngừng sợ hắn. Bởi vì, mỗi một tấc đất Đại Kỳ đều là hắn dùng mồ hôi xương m áu để giữ gìn. Ngay đến hoàng quyền, cũng là hắn dốc sức bảo vệ. Không có hắn trấn định, Bắc Lương đã đem quân xâm lược giẫm nát tất cả dưới vó ngựa.
Thế nhưng, chung quy Chu Quyết cũng chỉ là một con người với đầy đủ những cảm xúc bình thường. Chẳng qua hắn che giấu quá tốt nên không ai có thể đọc được những suy nghĩ chân thật của hắn mà thôi. Ẩn sâu trong đôi mắt lạnh nhạt đó, vẫn là chút ấm áp dành cho một người.
Đúng vậy, Chu Quyết có thể là kẻ tàn nhẫn đ ộc á c g iết người không ghê tay. Nhưng sự mềm mại dịu dàng bao dung của hắn dành cho Thẩm Vân Sanh cũng là thật. Trong khoảnh khắc đầu tiên gặp gỡ nàng, trái tim hắn đã lệch nhịp. Sự tình cờ của định mệnh lại biến thành sợi tơ yêu, đan nơi đáy lòng.
Khi ấy, Thẩm Vân Sanh vẫn là nàng công chúa nhỏ xinh đẹp nghịch ngợm chạy khắp hoàng cung vui chơi. Còn Chu Quyết đã là một thiếu niên tài tuấn xuất sắc hơn người. Năm tháng mài giũa hắn thành những sắc cạnh bén ngót để chiến đấu, rạch nát số phận.
Sự xuất hiện của Thẩm Vân Sanh đã thổi qua Chu Quyết những quyến luyến triền miên hắn không ngờ tới. Bầu trời trong xanh, áng mây bồng bềnh, nàng ngã từ cành cây xuống rơi vào cái ôm mềm nhẹ của hắn. Giây phút đó, hắn cứ ngỡ đã hái được sao trời, đem lòng tương tư thành vết tích đậm sâu.
Hôn nhân của Chu Quyết và Thẩm Vân Sanh cũng là hắn cầu xin Hoàng đế Thẩm Vân Dập ân điển. Là hắn mưu đồ đã lâu, mộng nay biến thành thật. Vì thế, sau khi thành hôn, hai người lại mang hai tâm tư khác nhau.
Thẩm Vân Sanh một lòng muốn lấy lại binh quyền, Chu Quyết thì một lòng muốn cho nàng niềm vui, cùng nàng bên nhau đến bạc đầu.
“Nàng muốn cái gì?”
“Nếu ta muốn binh quyền trong tay ngươi, hoặc đầu của ngươi thì sao?”
Chu Quyết cong môi cười, cười đến chiều chuộng vô hạn, trong mắt gần như là sự cố chấp cuồng đ iên đáng sợ.
“Chỉ cần Sanh Sanh muốn, nàng cứ lấy.”
_____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Lạc Tiên
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved