
Tác giả:
Linh Hi
Reviewer:
AI_Anh Đào
Designer:
Al_Thạch Bạch
Độ dài: 37
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 54
“Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ.
Nửa đời yêu thương
Chỉ còn tựa trang giấy trắng
Phong vân loạn thế người khó toàn.” *
Có những câu chuyện ngay từ khoảnh khắc mở đầu đã mang theo một dự cảm buồn bã, như một cơn gió lạnh lướt qua tim, khẽ khàng nhưng đủ để lại dư vị rất lâu.
“Phi vũ khuynh thành” của Linh Hi cũng vậy. Một câu chuyện tưởng chừng bắt đầu bằng ân cứu mạng, bằng dịu dàng và cứu rỗi, nhưng lại chậm rãi dẫn người ta đi qua những lớp chồng chéo của hiểu lầm, cố chấp và những vết thương không thể gọi tên.
Năm tháng trôi qua tựa mây bay nước chảy, ta còn nhớ nhưng người đã quên. Một người xem ký ức như trân bảo đá quý, còn người kia lại xem tất cả như gió mưa cát bụi.
Chín năm trước, có một bé gái toàn thân đẫm máu, run rẩy ôm thi thể mẫu thân, nước mắt đầy mặt, kinh hoàng nhìn cỗ kiệu tôn quý trước mắt.
Rèm kiệu vén lên, thiếu niên công tử ngồi trong kiệu một thân áo trắng như sương, trong đôi mắt dịu dàng như nước có sự đồng tình và thương tiếc sâu sắc. Hắn nhìn bé gái đang khóc, dịu giọng nói: “Đã không sao rồi, đừng khóc.”
Hắn cứu mạng nàng.
Hắn chôn cất mẫu thân đã chết của nàng, không để thi thể mẫu thân phơi nơi hoang dã.
Hắn đặt cho nàng một cái tên mới là Liên Hoa, mở ra cho nàng một thân phận và cuộc sống mới.
Hắn dạy nàng đọc sách, nắm tay nàng luyện chữ, từng câu từng chữ dạy nàng cổ thi từ.
Nàng ở bên hắn tròn một năm. Một năm ở bên nhau dù không dài, nhưng lại giống như một giấc mộng đẹp đẽ mà nàng sẽ mang theo bên mình mãi. Đó không chỉ là thời gian, mà là cả một đoạn thanh xuân sớm nở đã kịp khắc vào tâm khảm.
Thế nhưng, giấc mộng nào rồi cũng phải tỉnh thôi.
Một buổi sớm hắn rời đi, chỉ để lại một lời hứa mơ hồ và một niềm tin mong manh. Nàng ngoan ngoãn ở lại chờ đợi, tin tưởng rằng hắn sẽ quay về. Nhưng thời gian không vì ai mà dừng lại, và lời hứa đôi khi lại là thứ dễ bị lãng quên nhất.
Nàng chờ Diệp ca ca quay về, chờ đến khi hy vọng dần hao mòn, chờ đến khi bản thân lại rơi về cô độc.
Từ một cô bé có nơi nương tựa, nàng lại trở thành kẻ phiêu bạt giữa dòng đời, mang theo ký ức về một người mà nàng tin rằng sẽ quay lại. Và cũng chính niềm tin ấy đã chống đỡ nàng qua bao năm tháng gian nan, để rồi biến nàng từ một đứa trẻ yếu đuối thành một thiếu nữ kiên cường, mang trong mình võ công và quyết tâm bước vào Thiên Sơn Tuyết Môn, chỉ để gặp lại hắn.
Nhưng trớ trêu thay khi gặp lại, thứ nàng nhận được không phải là đoàn tụ, mà là xa cách.
Diệp ca ca đã quên nàng là ai mất rồi.
Chín năm sau, hắn trở thành môn chủ của Thiên Sơn Tuyết Môn, lại có thể xem cô bé Liên Hoa từng ngồi trên đầu gối hắn, nghe hắn đọc thơ như thanh kiếm trong tay hắn, như vũ khí giết người giúp hắn xưng bá Tây Vực.
Mà nàng, lại vì những lời thề non hẹn biển năm ấy mà chấp nhận ở bên cạnh hắn, làm tay sai cho hắn, từ một gương mặt non nớt trở thành thiếu nữ dung nhan thanh lệ không nhiễm bụi trần.
Nàng cảm thấy bản thân giống như một kẻ ngốc, chỉ vì một lời hứa hẹn mà bất chấp tất cả để đến nơi này, trong khi người ấy chẳng nhớ gì cả, lại còn hay nghi ngờ nàng có tư tình với người này kẻ nọ.
Hắn nói một ngày nào đó muốn nàng trở thành thê tử của hắn, nhưng xung quanh hắn chẳng thiếu thị thiếp vây quanh, mà nàng lại chẳng muốn mình biến thành món đồ tiêu khiển trong tay hắn.
Lời nói và hành động không bao giờ song hành, khiến nàng dần nhận ra vị trí của mình trong lòng hắn: không phải là duy nhất, mà chỉ là một lựa chọn.
“Tóc xanh hóa tuyết
Vì người chịu mọi khổ đau
Làm bạn với bóng hình
Chập chờn theo mây gió.” *
Giữa những lạnh lẽo ấy, Mộ Dung Dận xuất hiện như một điểm sáng khác. Không rực rỡ, không chói lòa, nhưng ấm áp và chân thành. Y không nghi ngờ nàng, không ép buộc nàng, chỉ đơn giản là đối xử với nàng bằng sự tử tế mà nàng đã thiếu thốn suốt bao năm.
Sự ấm áp ấy đối với người khác có thể là điều bình thường, nhưng với nàng lại quý giá đến nhường nào.
Và cũng chính vì vậy, dù biết kết cục của y có thể là thất bại, nàng vẫn muốn giữ lại cho y một con đường sống. Không phải vì tình yêu, mà là vì nàng không muốn nợ một người tốt.
So với Diệp Sơ Hàn, Mộ Dung Dận giống như một đối cực, một người lạnh lùng nghi kỵ, một người ấm áp bao dung. Nhưng trớ trêu thay, trái tim nàng lại đặt sai chỗ ngay từ đầu.
Nàng vì Diệp Sơ Hàn mà làm tất cả, thậm chí đánh mất chính mình, song thứ nàng nhận lại chỉ là sự hoài nghi và tổn thương. Hắn chưa từng tin nàng, cũng chưa từng thực sự hiểu nàng.
Thậm chí không tiếc ép nàng vào đường cùng.
“Trong mắt ngươi… rốt cuộc tình yêu là gì?”
“Trong mắt ngươi, tình yêu là nghi kỵ, là hành hạ…”
“Là thà làm tổn thương người khác cũng không để bản thân bị thương… là chiếm hữu ích kỷ… là cố chấp giẫm đạp hủy diệt… Ngươi chưa từng yêu ai, bởi vì ngươi chưa từng tin bất cứ ai. Ngươi sợ bị phản bội… bởi vì trong lòng ngươi chỉ có hận…”
Những lời chất vấn ấy không chỉ là dành cho hắn, mà còn giống như một lời tự hỏi của chính nàng, rằng rốt cuộc thứ nàng theo đuổi bấy lâu nay có đáng hay không.
Đến khi hắn nói “ta yêu nàng”, mọi thứ đã quá muộn.
“Quá muộn rồi…”
Một câu nói ngắn ngủi, nhưng lại chứa đựng tất cả sự vỡ vụn của một đoạn tình cảm kéo dài suốt nhiều năm. Khi tình yêu đã bị bào mòn bởi nghi ngờ và tổn thương, thì dù có nhận ra cũng không thể cứu vãn được nữa.
Diệp Sơ Hàn cuối cùng cũng hiểu, nhưng cái giá phải trả lại là sự rời đi của người hắn yêu nhất.
Có những thứ chỉ khi mất đi rồi, người ta mới học được cách trân trọng. Nhưng đáng tiếc, không phải lúc nào cũng còn cơ hội để bù đắp.
Nhân gian muôn vàn tình, Vong Xuyên như mây khói…
Tất cả rồi cũng chỉ còn lại tiếc nuối, chờ một kiếp khác để trả.
“Ca vũ ngừng lại
Tiếng vó ngựa không dứt
Mấy kiếp mới đoạn tuyệt
Tận đến khi luân hồi, mới tắt được lửa lòng…" *
____
*: Trích bản dịch lời bài hát Nhân sinh nếu như lần đầu gặp gỡ
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Mạc Phong Cung
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved