
Tác giả:
Toái Hề
Reviewer:
AI_Thủy Tiên
Designer:
AI_Thiên Thủy Bích
Thể loại:
Hiện đại,
Hào môn thế gia,
Thanh xuân vườn trường,
Gương vỡ lại lành,
Nghiệp giới tinh anh,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Ngược,
Nhất kiến chung tình,
Thiên chi kiêu tử,
Thầm mến,
Nhẹ nhàng,
HE
Độ dài: 472
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 133
Giới thiệu:
Tô Y Man đã thầm yêu Tạ Phản suốt cả quãng thời gian học cấp 3.
Nhưng khoảng cách giữa hai người quá lớn: cô là một cây cỏ dại bình thường giữa biển người, còn Tạ Phản thì rực rỡ, phóng túng, thích gì làm nấy, khí chất cao quý trời sinh.
Tô Y Man biết mình đang ôm hy vọng xa vời.
Thế nhưng, vào mùa hè sau khi kết thúc kỳ thi đại học, Tạ Phản bất ngờ tìm đến cô.
Anh ngậm điếu thuốc vẻ mặt kiêu ngạo, lười biếng hất cằm thốt ra một câu với cô: “Tô Y Man, chúng ta yêu nhau đi.”
Sau đó không lâu, Tô Y Man hiểu ra rằng mình chẳng qua chỉ là một món đồ chơi của Tạ Phản.
Cô đơn phương chia tay rồi biến mất không một dấu vết.
Khi gặp lại Tạ Phản, lúc này anh đã tự lập đế chế của riêng mình, trở thành người mà cả giới thương trường và chính trị đều phải kiêng nể ba phần.
Tô Y Man nhận ra mình không thể trốn thoát được nữa, cô tức giận xông thẳng vào phòng họp của anh, lớn tiếng hỏi trước mặt các cổ đông: “Tạ Phản, rốt cuộc anh có để em đi không?”
Tạ Phản đứng dậy khỏi chiếc ghế ở trung tâm, thong thả bước đến trước mặt cô.
Gương mặt của người đàn ông còn xuất sắc hơn vài năm trước, đẹp trai đến mức khiến người ta phải xao xuyến.
“Em muốn đi là điều không thể.” Tạ Phản, nâng ngón tay khẽ vuốt ve một vết hôn trên cổ cô trước mặt mọi người, đó là kiệt tác anh vừa tạo ra trong văn phòng.
Anh nhìn cô, giọng điệu bá đạo hơn xưa, nhưng lại mang theo chút dịu dàng: “Tô Y Man, nếu ông đây không theo đuổi lại được em thì ông đây không mang họ Tạ nữa!”
Sau khi gặp lại Tạ Phản, Tô Y Man không nhớ đã bị anh cưỡng ép khóa chặt trong vòng tay bao nhiêu lần.
Cô không thể chống cự lại sức mạnh của anh, khi ngã xuống ghế sofa mềm, cô cố gắng giữ lại chút lý trí cuối cùng để mắng anh: “Tạ Phản, anh là đồ khốn nạn!”
Tạ Phản dùng lực mạnh, hài lòng khi nghe giọng của cô ngày càng trở nên yếu ớt.
Anh hôn cô: “Đồ khốn nạn này yêu em.”
***
Tô Y Man chỉ là một nữ sinh bình thường xuất thân trong một gia đình đơn thân và đến từ một ngôi trường cấp 2 bình thường.
Vậy mà, trong suốt mười lăm năm cuộc đời rất đỗi bình thường và lặng lẽ ấy của mình, cô lại làm ra được một điều được coi là hết sức “phi thường”. Đó là cô đã đỗ vào trường THPT Thượng An – ngôi trường cấp 3 nổi tiếng là có chất lượng đào tạo hàng đầu, có đầu vào khó nhằn bậc nhất của cả thành phố.
Cũng đã từng có một khoảnh khắc Tô Y Man tự hào thầm nghĩ, mình đã đỗ vào một ngôi trường tốt ngần này, có lẽ mình cũng rất giỏi mà nhỉ. Nhưng rồi, ngày khai giảng, khi đứng giữa vô số cậu ấm cô chiêu, nghe họ nói về những câu chuyện mà cô chưa từng nghe đến, thấy họ mặc những bộ đồ sang trọng đắt tiền mà cô chưa từng tưởng tượng đến và vô tình biết được số điểm cao ngất của họ khi bước chân vào ngôi trường này… nỗi tự ti kia trong lòng Tô Y Man lại bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Sự xuất hiện của Tạ Phản lúc ấy như một thứ ánh sáng rực rỡ có khả năng chữa lành vậy. Vì anh đã tiện tay “cứu lấy” Tô Y Man trong tình trạng thê thảm, thậm chí còn thản nhiên nhặt lại lòng tự trọng đang rơi vãi trên nền đất lên cho cô.
Đó cũng là lần gặp mặt chính thức đầu tiên giữa cô và Tạ Phản. Khoảnh khắc ấy, trái tim cô chợt đập loạn nhịp vì anh, cô không sao kiểm soát được. Cảm giác tim đập loạn nhịp ấy khiến cô khó mà diễn giải ra được thành lời, cô chỉ biết nói rằng, tuy chưa đến mức gọi là nhói đau, nhưng lại khiến cô cảm thấy mình như đang bước hụt chân trên cầu thang vậy.
Chỉ là, khi ấy cô không mấy để tâm đến cảm giác này, chỉ gán cảm giác xao động bất thường ấy của trái tim như là một phản ứng bình thường trước một nam sinh xuất sắc như Tạ Phản. Cô cho rằng, có ai cưỡng lại được sự xuất sắc của anh đâu, cô cũng không phải là ngoại lệ.
Anh xuất sắc và nổi bật đến nỗi, nếu anh đứng trên đỉnh núi cao ngang trượng nhìn xuống chúng sinh, thì cô chính là ngọn cỏ nhỏ bé nhất ẩn mình trong góc tối lặng lẽ nhất trong số “chúng sinh” kia, chưa từng dám tưởng tượng đến ngày thấy được anh.
Nhưng số phận lại giỏi se duyên, đã khiến cho hai con người tưởng như là chẳng có bất kỳ “điểm giao nhau” nào chậm rãi tìm được “điểm gặp gỡ”, sau đó là tạo ra vô số giao điểm, khiến cho từng hồi chuông rung động không ngừng vang lên.
Tô Y Man rung động.
Dù cô có cố gắng ra sao, có nỗ lực phòng thủ thế nào, thứ cảm xúc khó nói ấy vẫn cứ lặng lẽ đâm chồi, như một hạt mầm tình yêu được gieo xuống, dù biết sẽ có ngày nó nảy mầm nhưng lại không lường trước được cụ thể ấy sẽ là khoảnh khắc nào.
Tô Y Man từng ở trong đám đông mà ngước nhìn lên thiếu niên xuất sắc ngang tàng đứng trên bục phát biểu cao cao, từng như ngọn cỏ lay lắt nhìn lên ánh sáng rực rỡ huy hoàng, nhưng rồi sau này cô mới nhận ra, người thật sự xông vào thế giới của người kia, làm cho cuộc sống của người kia đảo lộn đến nghiêng trời lệch đất… chưa bao giờ là cô.
Thì ra, vào những lúc mà cô lặng lẽ trốn vào trong góc nhỏ, cố gắng che giấu tình cảm đơn phương của mình, thì thứ ánh sáng mà cô từng ngưỡng vọng cũng đã nhìn thấy cô, chiếu sáng cô.
Chỉ là, ánh sáng ấy lại quá sức chói lọi, không chỉ bao phủ trên cô, mà cũng vô tình chiếu đến những loài thực vật xinh đẹp khác, khiến cho một ngọn cỏ bé nhỏ như cô không thể không cam chịu cúi đầu, sau đó là phải lùi đi thật xa, cuối cùng là tự trôi dạt đến góc nhỏ an toàn thuộc về riêng mình.
Một lần rời đi, một lần chia xa… lại kéo dài rất nhiều năm.
Tạ Phản nhớ, Tô Y Man đã rời xa anh trọn vẹn năm năm.
…
Tô Y Man không biết một người có thể kiên trì và cố chấp với một thứ đến bao lâu. Cô chỉ biết, cô đã thích Tạ Phản, bất giác theo đuổi bóng dáng của anh được trong suốt ba năm cấp ba.
Tô Y Man luôn cảm thấy khoảng cách giữa mình và anh là rất xa, tự thấy mình chỉ là một ngọn cỏ nhỏ bé, nhưng chính cô lại không biết, dù có là ngọn cỏ thì trong mắt anh, cô cũng chính là ngọn cỏ kiên cường và mạnh mẽ nhất. Vì dù có bị gió lớn cố tình quật ngã bao nhiêu lần, cô vẫn kiên cường đứng vững không ngã xuống, vẫn mạnh mẽ đương đầu với gió lớn.
Cô thích anh, theo đuổi bóng lưng anh, cũng mù quáng suốt ba năm thanh xuân chỉ vì anh… nhưng cô cũng chưa bao giờ bỏ quên chính mình.
Vì thích anh, cô đã không ngừng nỗ lực học tập để tên mình có thể được đứng cạnh anh. Vì thích anh, cô đã thoát ra khỏi vị trí “đội sổ” toàn khối, vươn lên top 500, top 100, top 50, rồi sau đó là chậm rãi chạm đến vị trí thứ 2 ngay dưới tên anh, thậm chí là cuối cùng còn “đánh bại” anh, vượt lên dẫn đầu toàn khối. Càng thích anh, Tô Y Man càng nỗ lực, như thể chỉ có cách trở nên xuất sắc hơn thì Tạ Phản mới có thể nhìn thấy cô.
Tô Y Man có thể làm rất rất nhiều điều, thậm chí cũng có thể trở nên vô cùng dũng cảm và mạnh mẽ chỉ vì hai chữ “thích anh” ấy. Vậy mà, cô lại chưa từng dám để anh nhìn thấu tình cảm đơn phương kia của mình, thích anh bao nhiêu lâu là bấy nhiêu ngày đêm cẩn trọng giấu kín tình cảm, chỉ vì cô không có tự tin rằng anh cũng sẽ thích mình.
Đó cũng chính là “giới hạn” mà cô tự đặt ra cho chính mình. Cô cho phép mình thích anh, dù là âm thầm hay mù quáng, cũng cho phép mình chậm rãi chạy theo bóng dáng anh, chỉ là, cô không cho phép mình ngu ngốc trong tình yêu ấy, càng không cho phép mình hối hận hay chùn bước.
Hoặc cũng có thể nói rằng, chỉ có Tô Y Man là yêu hết mình, yêu như thể hôm nay là ngày cuối cùng được ở bên anh.
Tô Y Man của anh khao khát một tình yêu bình lặng, còn cuộc đời của anh, từ ngay sinh ra đã được định sẵn là sẽ rực rỡ chói loá, là trung tâm của tất thảy mọi thứ, khó mà êm đềm bình lặng.
Nhưng điều mà cả hai không thể ngờ được chính là, sau khi cô đơn phương chia tay và âm thầm rời đi, người không thể sống thiếu cô lại là Tạ Phản.
Anh muộn màng nhận ra chính mình đã lún sâu đến nhường nào, đã khó có thể rời khỏi cô đến đâu. Kể từ cái ngày mà cô rời xa anh, anh bắt đầu hối hận, hối hận rằng tại sao mình lại ngu muội đến vậy, tại sao lại không nhận ra cô quan trọng với mình đến vậy.
Trong suốt năm năm trời chia xa ấy, Tô Y Man như đã quên mình đã đặt chân đến đất nước xa lạ này, bước vào ngôi trường mới này bao nhiêu lâu, cô chỉ biết, từng ấy thời gian chỉ đủ làm nguôi ngoai đi tình yêu cháy bỏng từng dành cho anh, chỉ đủ để khiến vết thương lúc mới rời đi của cô đóng vảy, chỉ còn hơi nhói đau mỗi khi chợt nhớ đến anh.
Còn Tạ Phản, anh lại đếm từng ngày cô rời xa mình, biến nỗi đau không còn cô ở bên thành động lực để dựng xây nên một vùng trời, chờ ngày mà bản thân có thể hoàn toàn độc lập và tự chủ, có thể tìm ra góc nhỏ nơi mà cô đang trú ngự. Anh trở nên lạnh lùng và trầm mặc hơn trước, dùng vẻ ngoài lạnh lùng khó gần kia để che giấu đi nỗi nhớ và tình cảm đang điên cuồng cuộn trào trong lòng. Rồi mỗi khi màn đêm buông xuống, anh lại chìm trong nỗi nhớ cô khôn nguôi, nỗi nhớ càng đậm thì tình yêu kia lại càng sâu thêm.
Để rồi cuối cùng khi gặp lại cô, tình cảm bị đè nén suốt bao nhiêu năm hóa thành một sự cố chấp không gì có thể ngăn cản được.
Khi họ vẫn chỉ là những thiếu niên thiếu nữ, anh ngông cuồng ngang ngạnh giữ lấy cô, nói với cô rằng:
“A Man, em cứ việc tiến lên phía trước, tôi sẽ chống lưng cho em.”
Nhưng khi ấy, xung quanh anh lại có quá nhiều gai nhọn, cô gái càng tiến lại gần anh thì lại càng đau, bởi những chiếc gai sắc bén ấy cứ chậm rãi cứa vào cô, từng chút từng chút một. Anh từng không nhận ra cô đang đau.
Sau ba năm thanh xuân, năm năm xa cách, ngày gặp lại, anh trở nên trầm mặc, trưởng thành, khi nhìn thấy cô, những chiếc gai nhọn trước kia tự động rút vào, anh một lần nữa tiến lại gần cô, nhấn chìm cô trong sự dịu dàng trầm ổn đã được mài giũa suốt những tháng ngày xa nhau. Anh không còn giống trước, nhưng dường như vẫn chẳng khác trước, vì anh vẫn là chàng trai năm xưa từng khiến trái tim cô loạn nhịp.
Anh vẫn là Tạ Phản âm thầm bảo vệ cô suốt ba năm cấp 3, cũng là Tạ Phản đã chờ đợi cô suốt năm năm cô rời xa anh.
Anh là Tạ Phản từng không biết cách yêu người khác, không nhìn ra cảm giác đau trong lòng cô gái anh yêu, cũng là là Tạ Phản học cách dịu dàng, mỗi ngày đều nỗ lực yêu cô bằng tất cả dịu dàng.
Anh là Tạ Phản xuất sắc ngang tàng, bất chấp sự phản đối của mọi người để ở bên cô, cũng là Tạ Phản dám mất đi hết tất cả chỉ để ở bên cô thêm một lần nữa.
Anh chưa bao giờ hối hận khi ở bên cô, chỉ hối hận mình chưa đủ tốt, từng khiến cô đau lòng.
Cô gái từng bất chấp tiến về phía anh, yêu anh bằng tất cả lòng nhiệt thành, anh sẽ dùng cả phần đời còn lại để chúng ta được êm đềm bình lặng ở bên nhau, cũng sẽ bất chấp tất cả để yêu em,
Tô Y Man.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Từ sao Hoả đến La Mã
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved