logo
REVIEW>> LÊ SƠ CHI MỘNG – MỘNG LÊ SƠ
le-so-chi-mong-mong-le-so
Tìm truyện
Donate

LÊ SƠ CHI MỘNG – MỘNG LÊ SƠ

Tác giả:

An An

Độ dài: 39

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 304

Lưu ý:

Tác giả đã nhấn mạnh rất nhiều lần rằng, tác phẩm này hoàn toàn là hư cấu, mọi nhân vật, tình tiết cũng như địa danh được lấy cảm hứng từ giai đoạn lịch sử Đại Việt vào thế kỷ XV và chỉ được sử dụng như chất liệu văn chương. Do đó, mọi lời nói, hành động, cảm xúc của các nhân vật cùng diễn biến của cốt truyện đều không có giá trị tham khảo về lịch sử.

___

“Trách người quân tử tóc xanh

Duyên còn dang dở sao chàng nỡ buông

Thiếp đương vướng bận trăm đường

Trăm bận dang dở, chàng còn, tình xe…”

Một giấc mộng xưa cũ vô tình mở ra cánh cửa thời không, khiến cho hai linh hồn, hai con người, hai số phận bị hoán đổi.

Dòng sông Như Nguyệt cuộn chảy là nơi khởi đầu cho tất cả, miếng ngọc bội ngài trao ta khiến ta nhiều lần quyến luyến, lời gửi gắm tình xuân cùng những bức thư ngỡ như đã chìm vào quên lãng… lại vô tình dựng nên một bức tường thành chắn ngang giữa hai ta.

“Xin hãy gửi tấm chân tình của ta đến chàng. Kiếp này ta chưa từng phụ chàng, chỉ có thể hẹn cùng chàng nối tiếp nhân duyên ở kiếp sau…”

An Sinh là một quân nhân tại ngũ.

Có thể là vì đặc thù công việc, hoặc cũng có thể là vì bản tính trượng nghĩa vốn có, An Sinh luôn được người ta biết đến là một cô gái mạnh mẽ, tính tình lại hào sảng phóng khoáng, không ngại gian lao hay thử thách.

An Sinh từng nghĩ, nếu có ngày phải hy sinh bản thân để hoàn thành nhiệm vụ, cô chắc chắn sẽ không tiếc thân mình, vì đây chính là lý tưởng cao cả mà cô hằng theo đuổi bấy lâu.

Thế nên, trong một lần truy quét t ội p hạm, cô đã bất chấp nguy hiểm mà đỡ đ ạn thay cho cấp trên.

Viên đ ạn chệch hướng, tuy không ghim thẳng vào trái tim hay vị trí trọng yếu nào khác, nhưng vẫn đủ để khiến cô cảm nhận được cơn đau, ý thức dần tan rã, sau cùng là chìm vào hôn mê.

Mọi câu chuyện đều có một “công tắc” khởi động, và chính tại khoảnh khắc An Sinh chìm vào hôn mê, cô đã vô tình chạm vào “chiếc công tắc” khởi động ấy, chính thức mở ra một chuyến hành trình đa thời không.

Thử hỏi, một ngày nọ, khi thức dậy, ta bàng hoàng nhận ra bản thân không còn nằm trên chiếc giường thân quen, không còn ở trong căn phòng mà ta thân thuộc, mọi người xung quanh đều quá đỗi xa lạ, đến cả gương mặt của “chính mình” mà ta còn chẳng nhận ra… thì ta sẽ có cảm giác ra sao?

Có phải sẽ hoang mang, bất an, sẽ hoảng hốt vì không hiểu chuyện gì đang xảy ra, đúng chứ? Đó cũng chính là cảm giác của An Sinh sau khi cô tỉnh dậy trong một thân xác thiếu nữ nhỏ nhắn chưa từng thuộc về cô, ở một nơi hoàn toàn xa lạ, gặp những người hết sức “kỳ lạ” đang vây quanh giường mình.

An Sinh lúc bấy giờ chỉ có một thân một mình, cô chẳng có ai để nương nhờ, cũng chẳng dám tin tưởng vào ai ở cái chốn xa lạ này. Cô chỉ có thể tự nhủ với lòng mình rằng, đây chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ dài có phần chân thật, rồi cô sẽ được tỉnh dậy, được quay trở về nhanh thôi.

Nhưng rồi, một ngày, hai ngày, ba ngày, rồi một tuần… cứ thế trôi qua, An Sinh chờ, cô cứ chờ, cô chờ mãi mà cái ngày được “tỉnh dậy” vẫn chẳng đến như tưởng tượng.

Sau cùng, cô không thể không chấp nhận một sự thật, rằng linh hồn của cô đã lạc về quá khứ, nhập vào thân xác của Lê Nhật Lệ, con gái của Đại đô đốc đương triều Lê Ngân.

Vừa cất giấu một bí mật “động trời” trong người, vừa phải tìm cách thích nghi với cuộc sống này để có thể đợi đến ngày được quay trở về, An Sinh biết, với vốn hiểu biết ít ỏi của bản thân về giai đoạn lịch sử này, đến cả việc tồn tại hay sống sót còn chẳng dễ dàng gì, huống hồ chi là “xoay chuyển càn khôn”, thay đổi dòng chảy lịch sử.

Cô không có ý định đó, càng không dám có tham vọng gì lớn lao, vì cô không muốn bản thân bị cuốn sâu vào thời đại này, để rồi làm dang dở cuộc đời cùng mong muốn của thiếu nữ Lê Nhật Lệ, chủ nhân thân xác này.

Từng giây từng phút, trong đầu cô đều chỉ nhen nhóm một ý định duy nhất, đó chính là “về nhà”. Thế nên, cô đã chọn thu mình lại, trước mắt an phận mà sống, sau này lại lặng lẽ tìm đường về.

“Hoán đổi danh tính, nhưng An Sinh vẫn là một cô gái hiện đại, không thể hòa mình vào Đại Việt của năm xưa tháng cũ, nên cô luôn cố gắng thoát khỏi định mệnh sắp đặt sẵn của Lê Nhật Lệ.”

Thời thế xoay vần, ý người khó tránh khỏi ý trời.

Dù người đó có là cô gái An Sinh mạnh mẽ quyết đoán đến từ hiện đại, hay là nàng tiểu thư Lê Nhật Lệ của phủ Đại đô đốc quyền khuynh triều dã đi chăng nữa…

Thiệu Bình năm thứ ba.

Là thời đại của Thái Tông Văn Hoàng đế Lê Nguyên Long. Sử sách chép rằng, ngài là vị vua có thiên tư sáng suốt, nối vận thái bình, là bậc hiền tài đại lược, quyết đoán chủ động [*]. Thế nhân nhớ về ngài là một vị quân chủ thông minh trí dũng, biệt nhỡn liên tài, khoan dung độ lượng, có lòng thương xót thế nhân.

Hai tháng trước ngày hồn phách An Sinh nhập vào cỗ thân xác này, ngài đã sắc phong Lê Nhật Lệ làm Chiêu nghi, lệnh cho nàng ba tháng sau nhập cung diện thánh.

Người người xem đây như là một ân huệ, là một bước lên mây, là cơ hội cơ hội làm rạng danh gia tộc, là dấu mộc đảm bảo rằng nữ nhân đó sẽ được sống đời vinh hoa phú quý. Nhưng với Lê Nhật Lệ, đây lại là một dấu chấm hết cho cho cuộc tình của nàng, là sự chia cắt đầy tàn nhẫn với nàng và người nàng yêu.

Cũng vì quá đỗi bi thương trước tương lai u tối ấy, Lê Nhật Lệ mới sảy chân ngã xuống giếng, rồi hồn phách của An Sinh mới vô tình lạc vào thế giới này.

An Sinh cũng chẳng đặng cam lòng nhập cung. Không phải vì cô đã có người thương ở quê nhà, càng không phải vì cô đã có “chốn về”…

Mà đơn giản là vì bao năm trời cô được tiếp nhận tư tưởng cởi mở của thời hiện đại, có yêu thì bày tỏ tình cảm, yêu đương rồi mới tiến tới hôn nhân, hôn nhân là một vợ một chồng.

Cô không thể chấp nhận được việc phó mặc cả tương lai vào tay người mình không quen biết, sống cái kiếp chung chồng, ngày ngày lấy nước mắt rửa mặt, không ngừng bày mưu lập kế hãm hại nhau nơi hậu viện, rồi ngày một héo hon, chết dần chết mòn sau cửa cung vàng son lộng lẫy…

Cuộc sống ấy không phù hợp với cô, cũng không thuộc về cô, cô còn phải về, phải quay về. An Sinh luôn tự nói với bản thân mình như thế.

Thế rồi, cô trốn chạy, nữ giả trang nam, cô rời khỏi mảnh đất Thiên Lộc, tìm đường lên Đông Kinh cầu một lời khuyên, hoạ chăng chỉ là một chút ít manh mối, để cô còn dám nuôi chút hy vọng.

Cô trốn tránh số phận tiến cung của Lê Nhật Lệ, không muốn trở thành phi tần của Lê Nguyên Long, lại vô tình gặp gỡ Hoàng đế cải trang vi hành dưới thân phận Thị ngự sử Lê Toàn.

Đến mãi sau này, sau khi biết Lê Toàn người cô vô tình gặp gỡ rồi yêu sâu đậm, và Hoàng đế Đại Việt Lê Thái Tông, cùng là một người, cô mới bàng hoàng nhận ra, thế sự tang thương đều là ý trời đã định, có chạy đằng trời cũng chẳng thể trốn thoát nổi.

Có lẽ, “dù là Lê Nhật Lệ hay An Sinh thì vẫn vướng vào món nợ tình với Lê Nguyên Long, rơi vào những cạm bẫy chốn hậu cung, âm mưu gia tộc và toan tính quyền lực. Dẫu rằng Lê Nguyên Long nguyện đánh đổi cả sinh mạng, chấp nhận buông bỏ nước cờ đế vương để bảo vệ An Sinh chu toàn, nhưng những rối ren thời cuộc vẫn thử thách lòng người.”

An Sinh tự nhận mình là một người có thần kinh thô, đến nỗi chỉ giỏi vận động, tung quyền cước, chứ không thể bó mình trong một gian phòng chép kinh sách, học lễ nghi. Một người thần kinh thô, tính tình mạnh mẽ không yếu mềm như cô, chẳng bao giờ ngờ rằng, sẽ có ngày cô thật lòng thật dạ yêu một người, còn vì người đó mà rũ bỏ cơ hội quay trở về hết lần này đến lần khác.

Tình yêu với cô đơn giản vô cùng, nó là câu chuyện ngọt ngào của hai người, là chân thành đổi lấy chân thành, là “người vì ta, ta cũng sẽ vì người mà chấp nhận đánh đổi”. Cô luôn tin rằng, người có tình rồi sẽ trở về bên nhau.

Nhưng người cô yêu lại chẳng phải một nam nhân bình thường. Tuy người ấy vẫn yêu cô, thật lòng thật dạ muốn che mưa chắn gió cho cô, nhưng sau cùng, người vẫn là bậc quân vương, trên vai còn có giang sơn xã tắc, không thể buông bỏ hay bất chấp tất cả chỉ vì một người.

Tuy người ấy vẫn là trượng phu của cô, nhưng đồng thời, người cũng là trượng phu của những người khác, cũng là người mà những người khác gửi gắm cả đời, chứ không thuộc về riêng cô.

An Sinh có thể vì người ấy mà lần lữa, mà bỏ qua cơ hội trở về một lần, hai lần, hay thậm chí là ba lần. Vì cô biết, người cô yêu chính là lý do duy nhất để cô ở lại chốn này, bởi thế, nếu một ngày người ấy không còn, cô cũng sẽ mất đi lý do duy nhất để ở lại.

Có những điều, dù có muốn cũng không thể giữ lấy. Có những người, dù khát khao ở cạnh nhưng lại chẳng thể bên nhau mãi mãi.

“Năm tháng chao nghiêng, liệu tình yêu có chiến thắng được định mệnh?”

Cánh cửa thời gian từng vô tình mở ra, kéo linh hồn cô về với thời đại xa xôi này, phải chăng giả thuyết đa thời không thật sự tồn tại? Phải chăng sau khi choàng tỉnh khỏi một chuyến đi dài, tương lai cô vẫn còn có cơ hội để gặp lại người cô đã yêu?

“Dù cho hàng trăm hay hàng nghìn năm nữa, ta vẫn sẽ đợi nàng.”

Dù cho hàng trăm hay hàng nghìn năm nữa trôi qua, ta vẫn sẽ đợi người.

Để rồi, khi gặp lại, dẫu chỉ là một bóng hình vội vã, một ánh nhìn thoáng qua, hay một giọng nói hư ảo, ta vẫn sẽ tìm thấy người, nhận ra người, không ngừng yêu người.

____

[*]: Theo “Đại Việt sử ký toàn thư”

“…”: Trích từ sách xuất bản

* Ảnh bìa sách xuất bản

BÌNH LUẬN