logo
REVIEW>> LAO ĐẦU VÀO LỬA
lao-dau-vao-l-a
Tìm truyện

LAO ĐẦU VÀO LỬA

Tác giả:

Từ Ngâm Hành

Độ dài: 140

Tình trạng: Hoàn convert

Lượt xem: 12

“Rời chốn phồn hoa, nương nhờ cửa Phật, từ giã đời thế nhân

Giấc mộng lạnh lẽo, xoay chuyển cả một đời, nợ tình còn vấn vương

Như nàng đã chấp nhận héo hon đợi chờ mặc sống c hết

Cô quạnh một đời theo vòng luân hồi xoay chuyển

Tháp Phù Đồ đã gãy mấy tầng, tan nát linh hồn ai

Nỗi đau đớn theo ánh đèn trơ trọi, rọi bóng cánh cửa chùa

Để ta lại đợi, đợi lịch sử đổi thay

Đợi men rượu nồng, đợi nàng đàn một khúc cổ tranh.” *

Cuối năm hoang vắng, gió lạnh thê lương.

Thượng Kinh phồn hoa đô hội. Phủ lớn lụa đỏ giăng giăng, đèn lồng treo khắp các nẻo. Ánh nến ấm áp phủ xuống vạn vật, khung cảnh tràn ngập sự xa hoa choáng ngợp. Thế nhưng, bên trong phủ lại ảm đạm đến lạ kỳ. Dường như, chẳng hoà hợp chút nào.

Hôn lễ long trọng, tân nương đã tháo mũ ngọc kim phượng xuống. Nàng nằm mê man ở trên giường, tóc dài tán loạn bên gối. Có người vội vã đến đánh thức nàng dậy, báo tin dữ.

“Cô nương, trong cung trộm truyền ra tin tức, cô lang, à không, Kê đại tướng quân đã bị phán vào tội phản nghịch, việc này không thể cứu vãn. Thế nên, ngài không thể tiếp tục ở lại Kê phủ. Tối nay nghi thức hôn lễ chưa hoàn thành mà lang quân đã bị giải đi, cọc hôn nhân này xem như đã huỷ. Ngài nhanh theo ta rời đi, những việc còn lại nương nương sẽ mưu tính cho ngài.”

Cứ thế, Phùng Chỉ Lăng ngẩn ngơ và do dự trong thoáng chốc đã bị Kim cô cô thuyết phục.

Ngẫm lại, nhân duyên của Phùng Chỉ Lăng và Kê Nhiên là do Hoàng thượng ngạnh hợp, ép buộc thành đôi. Cả hai chưa gặp được mấy lần, cũng chẳng có tình cảm gì với nhau. Nay tai họa ập đến, chim bay tán loạn thiên nhai cũng chỉ là lẽ thường mà thôi.

Nhờ có Quý phi nương nương yêu thương và bảo vệ, Phùng Chỉ Lăng mới tránh khỏi cái c hết. Nửa năm sau, người làm chủ gả nàng cho Ninh Húc, con cháu thư hương thế gia. Thành hôn sau, hắn ta đỗ Thám hoa, mà con đường làm quan càng gặp nhiều thuận lợi. Cái tên Kê Nhiên dần biến mất trong miền ký ức của nàng.

Những năm tháng tiếp theo có lẽ là quãng thời gian bình yên nhất của Phùng Chỉ Lăng. Cho dù Ninh phủ quy củ nghiêm khắc, mẹ chồng khó tính xảo quyệt, nàng vẫn luôn nhẫn nhịn kiên trì vượt qua tất cả. Gia sự ấm êm, phu quân sự nghiệp thăng tiến, cuộc sống của nàng hạnh phúc vui vẻ. Phùng Chỉ Lăng cảm thấy như đang trong giấc mộng, có đôi khi giật mình bất an không biết là mơ hay thực.

Lúc này, Phùng Chỉ Lăng và Ninh Húc đã bên nhau được bảy năm.

Thế nhưng, trăng tròn rồi có lúc khuyết, hoa nở rồi có lúc tàn, nắng ấm rồi có lúc tan. Những đổi thay của lòng người bắt đầu lộ ra, phản chiếu rõ ràng trước mắt nàng. Ninh Húc chẳng còn là Ninh Húc của Phùng Chỉ Lăng nữa.

Hắn ta say mê những đoá hoa diễm lệ tươi mới bên ngoài, sa vào mùi hương nồng đậm vương vấn không thể dứt. Để rồi hắn ta quên mất có một người vẫn mỏi mắt chờ trông trở về. Mọi thứ chỉ còn là lớp băng dày, lạnh lẽo phủ vây lòng người.

Phùng Chỉ Lăng héo rũ cô độc nơi Ninh phủ rộng lớn, chẳng có ai bên cạnh. Sau khi Quý phi nương nương qua đời, thế giới này với nàng còn lại một màu tăm tối và bi ai. Kỳ thật, nàng đã quen một mình. Thế nhưng vào khoảnh khắc tử biệt ấy mới hoảng hốt nhận ra, từ nay không còn ai yêu thương nàng thật lòng nữa rồi.

***

Tỉnh dậy từ cơn mơ, trái tim Phùng Chỉ Lăng vẫn âm ỉ đau đớn và khoé mắt còn vương giọt nước mắt chưa khô. Cả một đời dài như vậy, nàng lại từng bước từng bước bị người đẩy vào vực sâu thăm thẳm, không tìm thấy ánh sáng. Ninh Húc hứa với nàng trọn đời trọn kiếp rồi cũng quên mất lời đã trao, gieo cho nàng bất hạnh cùng tuyệt vọng.

Thế nên, nàng nhất định sẽ không để cơn ác mộng kinh hoàng ấy lặp lại. Cuộc đời và vận mệnh của mình, sẽ do nàng nắm giữ.

Lúc này đáng ra Phùng Chỉ Lăng vẫn còn đang bị mẫu thân phạt ở trên chùa ba năm. Nhưng hôm nay nàng bôn ba trở về chịu tang người. Từ đây âm dương cách biệt, chua xót làm sao.

Mẫu thân mất, Phùng Chỉ Lăng chịu đả kích lớn, lại bị cảnh trong mơ và hiện tại giày vò đến bệnh nặng suýt mất mạng. Quý phi nương nương đau lòng cháu gái nhỏ, thường xuyên gọi nàng vào cung chơi. Hôn sự của nàng, người cũng dày công tìm kiếm, mong rằng Phùng Chỉ Lăng nửa đời về sau bình an trôi chảy, chẳng có muộn phiền.

Dẫu đã được cảnh báo về những việc sắp sửa xảy ra, Phùng Chỉ Lăng vẫn cảm thấy mọi chuyện đang trùng khớp một cách hoàn hảo. Hoàng thượng muốn tác hợp cho nàng và Kê Nhiên, không phải nhất thời mà chính là có chủ ý. Thế nhưng, tâm tư của bậc Đế vương, ai có thể suy đoán được kia chứ.

Lần này, Phùng Chỉ Lăng chấp nhận vận mệnh. Nhưng nàng sẽ cùng Kê Nhiên hoàn thành hôn lễ đến bước cuối cùng, cũng sẽ không rời đi Kê phủ trong đêm. Nếu duyên phận là sợi chỉ mảnh, dễ dàng đứt đoạn, vậy hãy xem như là nàng phúc mỏng, không thể thay đổi thiên mệnh.

***

“Mưa mịt mù, chuyện cũ khuất chìm sau cây cỏ

Ta nghe rằng, nàng vẫn một mình cô đơn

Cổng thành hoen màu, bám gốc cổ thụ già cô quạnh

Còn vọng lại trên phiến đá là tiếng đợi chờ

Mưa mịt mù, chuyện cũ khuất chìm sau cây cỏ

Ta nghe rằng, nàng vẫn ngóng trông nơi thành cổ

Tiếng sáo vẳng nơi ngoại thành, lạc lỏi lạc vào thôn dã

Là duyên phận đã ươm mầm cho đôi ta.” *

Ngày thành hôn, cấm vệ quân đến bao vây khắp Kê phủ, đao kiếm sắc bén trong tay muốn bắt giam tân lang Kê Nhiên về lao phủ vấn tội. Thế nhưng, ngay cả cái chớp mắt kinh ngạc hắn cũng không thể hiện ra ngoài mặt. Bởi vì, hắn là kẻ độc thân chinh chiến trên lưng ngựa bao nhiêu năm nay, đã sớm xem nhẹ sống c hết. Dẫu có tai hoạ rơi xuống, tính mạng như ngàn cân treo sợi tóc, cũng chẳng có gì là đáng sợ với hắn.

Thế nhưng, vị tân nương tên Phùng Chỉ Lăng mới vừa vào phủ hôm nay của Kê Nhiên lại không dễ dàng để hắn bị hạ ngục. Nàng lấy ra thánh chỉ tứ hôn do đích thân Hoàng thượng viết, ép hắn phải bái đường xong mới được rời đi.

Kê Nhiên rốt cuộc không hiểu nàng đang chất chứa tư tâm gì. Chỉ là, khi nhìn vào ánh mắt điên định và sáng rõ của nàng, trái tim chai sạn của hắn như có chiếc lông vũ nhẹ nhàng lướt qua, dấy lên những cảm xúc khác lạ. Vừa mềm mại lại vừa dịu dàng, chẳng thể nói rõ thành lời.

Trải qua nhiều thăng trầm, cuối cùng Kê Nhiên cũng được thả ra, khôi phục chức quyền như trước. Vì vậy lúc này, cuộc sống hôn nhân phu thê của hắn và Phùng Chỉ Lăng mới thật sự bắt đầu.

Kê Nhiên tự nhận hắn là một kẻ cao lớn thô kệch, trên mặt có vết sẹo dài xấu xí, gia thế cũng chẳng phải danh giá cao sang. Hắn lại quanh năm chinh chiến nơi biên cương trận mạc xa xôi, mùa đông về lạnh cắt da cắt thịt, mùa hè thì thiêu đốt bỏng rát.

Mà Phùng Chỉ Lăng là tiểu thư xinh đẹp tri thư lễ nghĩa, được yêu chiều bảo vệ mà lớn lên. Người như nàng, không xem trọng hắn cũng là chuyện thường tình. Thế nên, hắn vẫn luôn giữ khoảng cách với nàng, ngày sau nếu nàng muốn hoà ly cũng thuận tiện rất nhiều. Hôn nhân, chẳng qua cũng chỉ là một nước đi trên ván đấu tranh quyền đoạt vị do bậc tối cao bày ra mà thôi.

Lúc này Kê Nhiên nào biết được rằng, tương lai hắn sẽ đạp đổ hết thảy những gì hôm nay hắn suy nghĩ và thực hiện kia chứ. Bởi vì, chẳng biết tự bao giờ hắn đã rung động với Phùng Chỉ Lăng mất rồi. Có lẽ là giây phút đầu tiên hắn trông thấy nàng bên ngoài cung cấm năm xưa.

Phùng Chỉ Lăng ngồi bên khung cửa sổ trên xe ngựa, bông tuyết vương lên mái tóc đen nhánh của nàng, vương lên đôi má hồng khe khẽ và vương lên cả trái tim lạnh giá của hắn, đọng lại thành từng vệt ướt đẫm, thẩm thấu. Hoá ra, yêu một người kỳ thật rất đơn giản. Thế mà, hắn lại muốn nàng cách xa hắn, rời bỏ hắn. Ngu ngốc biết bao.

Giờ đây, khi đã hiểu rõ lòng mình, Kê Nhiên không cho phép bất cứ điều gì cản trở hắn và nàng bên nhau nữa. Đến người “phu quân hờ” trong giấc mơ của nàng, hắn vừa nghe thấy tên đã muốn một kiếm g iết c hết. Những kẻ từng gây tổn thương cho nàng, hắn sẽ không buông tha ai cả.

Bởi vì, Phùng Chỉ Lăng là ánh sáng của cuộc đời hắn. Không có nàng, hắn vẫn có thể sống. Thế nhưng, những năm tháng còn lại ấy là một mảnh hoang vắng mờ mịt, tẻ nhạt chới với.

Pháo hoa rực rỡ nơi chân trời, hồng trần nhuộm vũ mấy tầng mây, thế gian luân hồi qua từng kiếp.

Thế nhưng, Phùng Chỉ Lăng à, tình này của ta vĩnh viễn không đổi thay.

____

*: Trích bản dịch lời bài hát Pháo hoa chóng tàn do Châu Kiệt Luân thể hiện

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Lạc Tiên

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN