
Tác giả:
Nhất Khối Đường Niêm Cao
Reviewer:
AI_Lạc Tiên
Designer:
Al_Thạch Bạch
Thể loại:
Hiện đại,
Hào môn thế gia,
Cưới trước yêu sau,
Nghiệp giới tinh anh,
Khiếm khuyết,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Thiên chi kiêu tử,
Nhất kiến chung tình,
Thầm mến,
Nhẹ nhàng,
Chữa lành,
Duyên trời tác hợp,
HE
Độ dài: 131
Tình trạng: Hoàn convert
Lượt xem: 29
Minh Nhược là một cô gái vô cùng xinh đẹp và tài năng. Vóc dáng cô mảnh khảnh, làn da trắng như tuyết, mái tóc lại đen dài như mực. Đặc biệt là đôi mắt màu hổ phách của cô, tựa mặt hồ trong ngày thu nắng buông, khiến người ta cảm thấy quyến luyến xao động. Thế nhưng, đáng tiếc thay, sau biến cố trong quá khứ, Minh Nhược đã đánh mất ánh sáng của mình. Từ đó, cô gái nhỏ trở nên mù loà cô độc.
Quãng thời gian tăm tối ấy, vẫn như cơn ác mộng dai dẳng và kéo dài, hằn sâu vào trái tim Minh Nhược. Mẹ mất, bố cưới người khác, ông ta chẳng những không thương yêu đứa con gái bé bỏng của mình ngược lại còn nghe theo lời bịa đặt dèm pha mà đưa cô đến ngôi trường giáo dưỡng dành cho trẻ vị thành niên.
Ở nơi đó, không hề có sự giáo dục đàng hoàng hay chút nhân quyền còn sót lại của mỗi người học sinh. Chỉ có những trần đòn roi, những lời mắng chửi thậm tệ. Bởi vì, bọn họ biết những đứa trẻ được gửi đến đây đã bị gia đình bỏ rơi rồi. Thế nên, mặc kệ tiếng khóc và lời van xin đau xót, họ vẫn không ngừng ra tay tàn nhẫn, tước hết mọi quyền lợi, giẫm đạp những linh hồn non nớt xuống đáy vực sâu.
Minh Nhược như một nhành liễu trước gió, nhìn thì mềm mại yếu ớt nhưng lại kiên cường và dũng cảm hơn tất thảy. Không có mẹ bên cạnh chở che, sự trưởng thành của một đứa trẻ trong phút chốc bỗng trở nên mãnh liệt. Cô phải tìm cách trốn thoát khỏi chốn địa ngục này.
Thế nhưng, đôi cánh của thiên thần quá mỏng manh mà chiếc lưới của á c q uỷ lại rộng lớn đến nghiệt ngã. Minh Nhược bị bắt, những tháng ngày tiếp theo chìm trong m áu tanh cùng nước mắt. Để rồi sau đó, đôi mắt của cô cũng vì những khủng hoảng kinh hoàng này mà mất đi sắc màu.
Minh Nhược, đã từng muốn buông bỏ hết thảy nếu như không có chàng trai ấy xuất hiện và cứu lấy cuộc đời cô.
Anh chỉ là một người xa lạ thế nhưng lại dốc hết sức lực của mình đưa cô thoát ra chốn lao tù bi kịch đó. Anh bị thương chỉ để che chắn cho cô an toàn.
Kỳ thật, thế giới của Minh Nhược nhỏ bé lắm, sau khi mẹ mất, lần đầu tiên có người đối xử tốt với cô như vậy. Thế nên, cô khắc ghi vào lòng sự biết ơn dành cho anh, nguyện rằng những năm tháng còn lại, dùng hết may mắn của mình, mong anh luôn bình an vui vẻ. Mơ hồ và mông lung, cô đem giọng nói, nốt ruồi nhỏ trên tay của anh trở thành vết tích đặc biệt chẳng phai trong tâm trí.
Thời gian trôi qua, Minh Nhược đã trưởng thành, là cô gái kiều diễm rung động lòng người. Cô còn là giáo viên dạy đàn cổ rất giỏi. Mỗi khi tiếng đàn vang lên, tựa cơn mưa lả lướt ướt đẫm thềm đá rêu xanh, ngọt ngào xao xuyến khiến người nghe như lạc vào mê trận.
Minh Nhược biết bản thân là một người khiếm khuyết, đôi mắt đã lấy đi rất nhiều cơ hội toả sáng của cô. Thế nhưng, cô chưa bao giờ bị số phận đánh gục, vẫn luôn kiên trì từng bước hướng đến tương lai. Cô độc lập, tài giỏi lại dịu dàng hiểu chuyện, được nhiều người yêu thích.
Vì thế, một người chị em tốt là bạn thân của cô giáo dạy Minh Nhược rất muốn tác thành cho cô và con trai út của mình. Không thể từ chối sự nhiệt tình của bác, cô đã đồng ý đến buổi hẹn.
Lúc đó, Minh Nhược nào đâu biết, chàng trai mà cô vẫn luôn nhung nhớ trong lòng nhiều năm qua lại bất ngờ xuất hiện vào giây phút ấy. Có lẽ, tơ trời đã định, duyên lành đã kết. Thế nên, cô mới được gặp anh lần nữa.
Khoảnh khắc anh cất tiếng nói chào Minh Nhược, đôi tay đang đặt trên bàn của cô run rẩy không thôi. Giọng nói mà ngay đến trong giấc mơ cô cũng chưa từng quên nay đột nhiên nghe lại. Hoá ra, là anh.
Tâm tư Minh Nhược dao động. Thế nhưng, cô cũng hiểu rõ, anh không nhận ra mình là Tiểu Trúc ngày xưa, anh đã quên cô mất rồi. Và anh đến buổi hẹn là vì bị ép buộc, bọn họ khó lòng tiếp tục dài lâu. Thậm chí, anh còn bịa ra vô số lời nói làm bản thân trở nên xấu đi trong mắt cô, chỉ để uyển chuyển cự tuyệt mối quan hệ mai mối này. Minh Nhược thì mỉm cười, không hề giấu giếm gì, nói toàn bộ mọi thứ của mình cho anh. Về sau, e rằng cô chẳng còn cơ hội nữa.
Cho dù là quá khứ hay hiện tại, Minh Nhược đều thầm cảm ơn ông trời, cảm ơn anh đã từng đến và cứu rỗi cô.
Thương Trì, tạm biệt.
***
Ở thành phố Bắc Kinh, gia tộc nhà họ Thương là gia tộc trăm năm bề thế, quyền lực thương nghiệp trải dài khắp nơi. Ông bà Thương có hai người con trai, ai cũng xuất sắc hơn người. Anh cả Thương Hành đã có vợ con, công việc cùng gia đình ổn định. Chỉ còn lại Thương Trì là mãi chưa thấy động tĩnh gì. Vì thế, mọi bận tâm lo lắng, người nhà đều đặt lên anh.
Mấy nay, Thương Trì đang tất bật giải quyết rắc rối do cấp dưới gây ra làm ảnh hưởng đến danh tiếng của tập đoàn. Vậy nên, khi anh trở về nước đã rất mệt mỏi, chỉ muốn nghỉ ngơi mà thôi.
Thế nhưng, người mẹ tốt của Thương Trì lại sắp xếp cho anh một buổi gặp mặt hẹn hò ngay khi vừa xuống sân bay. Thậm chí, đến giờ giấc cũng là sát nút, không thể huỷ bỏ. Vậy là, dù không thích thì anh vẫn đến quán cà phê, không để cô ấy đợi. Tu dưỡng và phẩm chất của một người thừa kế không cho phép anh làm những điều tổn thương người khác.
Nhưng điều Thương Trì không ngờ nhất chính là người mà mẹ giới thiệu cho anh lại là một cô gái rất xinh đẹp, đáng tiếc bị mù. Và dường như cả hai đều chẳng mấy tự nguyện cho lần hẹn này.
Vì thế, Thương Trì bắt đầu nói dối về hoàn cảnh của bản thân. Có lẽ, đây là cách tốt nhất khiến cô ấy rút lui êm đẹp. Dù sao, anh vẫn là kẻ đóng vai xấu thì hơn.
“Xin lỗi, anh không có ý định yêu đương hay kết hôn.”
Ừ thì, Thương Trì của hôm nay nào đâu hay, những lời mà anh nói bây giờ sau này sẽ khiến anh hối hận.
Rõ ràng, ngay từ giây phút đầu tiên, Thương Trì đã rung động với Minh Nhược. Anh choáng váng trước vẻ đẹp cổ điển pha chút sâu lắng của cô. Ngay cả khi đôi mắt hổ phách mờ mịt của cô ngước nhìn anh, cũng khiến anh bối rối lạ lùng. Vậy mà, anh lại cố tình bỏ qua những cảnh báo nơi trái tim, vờ rằng chẳng hề có chút hỗn loạn nào.
Để rồi, khi gặp mặt Minh Nhược lần thứ hai tại lớp dạy đàn của đứa cháu nhỏ con anh trai, Thương Trì chẳng thể kìm lòng thêm nữa. Anh mở lời mời cô một bữa cơm, lại tận tình săn sóc cô từng chút một, như thể muốn biến mình thành đôi mắt của cô.
Và đến lần thứ ba thì mọi chuyện đã đi xa hơn, Thương Trì muốn kết hôn cùng Minh Nhược.
Cứ thế, bọn họ chớp nhoáng thành vợ chồng. Cuộc sống sau đó của cả hai vô cùng ngọt ngào và hạnh phúc.
Lời nói dối trước kia của Thương Trì vẫn chưa bị vạch trần. Anh bảo anh chỉ là một người làm công ăn lương cho công ty nhỏ, vừa mua được một chiếc xe rẻ tiền để đi lại, lương tháng cũng chẳng có bao nhiêu, ngày rảnh thì đi đây đó làm tình nguyện. Minh Nhược tin anh, có bao nhiêu tài sản đều muốn đưa hết cho anh.
Lúc này, Thương Trì lại không dám hé lời nào, muốn đem hết thảy mọi thứ quý giá nhất cho Minh Nhược cũng không biết làm sao để thực hiện. Đúng là tự lấy đá đập vào chân mình, vừa đau vừa giận bản thân ngu ngốc hết thuốc chữa.
“Tên của vị chủ tịch tập đoàn này giống hệt anh nè.”
“Không phải đâu, cùng âm thôi.”
“Đồng nghiệp của em nói, xe của anh là Porsche, rất đắt.”
“Cô ấy nhận nhầm rồi, xe của anh là loại bình thường.”
Cho đến khi, Minh Nhược biết sự thật. Thương Trì là chủ tịch của tập đoàn Thương Thị, xe của anh là loại đắt đỏ nhất, biệt thự trang viên cũng là xa hoa nhất, đến cả những gì cho cô dùng hằng ngày cũng vậy. Mọi thứ, thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Thế nhưng, có một điều hiển nhiên từ đầu đến cuối chưa từng đổi thay đó là tình yêu của Thương Trì dành cho Minh Nhược. Đôi mắt của cô, anh cũng sẽ tìm cách chữa khỏi. Nhược Nhược của anh, xứng đáng với sự rực rỡ của mây trời trăng sao. Sao anh có thể để cô sống trong tăm tối bủa vây như vậy.
“Nhược Nhược, yêu em là chuyện cả đời này.”
Nơi vực sâu cô tịch, Thương Trì anh vĩnh viễn là ánh sáng của em.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Lạc Tiên
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved