
Tác giả:
Minh Nguyệt Lãng Chiếu
Reviewer:
AI_Lạc Tiên
Designer:
AI_Cẩn Du
Thể loại:
Cổ đại,
Cung đình hầu tước,
Hào môn thế gia,
Cung đấu,
Gia đấu,
Tranh quyền đoạt vị,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Nhẹ nhàng,
Cưới trước yêu sau,
HE
Độ dài: 65
Tình trạng: Hoàn convert
Lượt xem: 199
Kinh Châu, tháng 4, mưa rơi rả rích, mông lung bầu trời.
Trong Khương phủ, tam tiểu thư Khương Vân Dạng ngồi bên cửa sổ, nét yêu kiều hoà tan vào màn mưa, thật khiến người ta xao xuyến khó lòng dời mắt. Đôi tay nàng khéo léo gấp từng mảnh giấy nhỏ thành những hình thù vừa đáng yêu vừa thú vị. Không gian trầm lắng, đến khung cảnh cũng mờ ảo diễm lệ.
Kỳ thật, Khương Vân Dạng trên danh nghĩa là tiểu thư khuê các đáng ra nên nhận được sự yêu thương chở che của tất cả mọi người. Thế nhưng, nàng luôn phải chịu nhiều uất ức tổn thương. Bởi vì, mẫu thân nàng mất sớm, phụ thân lại không có công danh sự nghiệp vững chắc, tỷ tỷ thành thân nơi xa. Thế nên, trong mắt tổ mẫu và những người trong phủ, nàng chỉ là bông hoa xinh đẹp điểm tô chứ chẳng phải minh châu quý giá gì.
Khương Vân Dạng luôn biết rõ vị trí của mình. Vì vậy, nàng chưa từng mong cầu những điều cao sang xa vời, chỉ thu mình trong lớp vỏ cô độc lặng lẽ, sống cuộc đời bình yên giản dị.
Thế nhưng, biến cố đã đến và kéo Khương Vân Dạng cuốn vào vòng xoáy của nó, làm đổi thay toàn bộ vận mệnh nàng.
***
Nhiều năm về trước, Khương lão gia tử không màng hiểm nguy tính mạng, chịu mấy đao của thổ phỉ mới cứu được Tạ phu nhân nơi Kinh Thành. Vì để trả nợ ân tình, những người cầm quyền đứng đầu Tạ phủ vẫn luôn giúp đỡ Khương phủ trong mọi việc, từ con đường làm quan đến cả những thứ khác. Nhờ đó, Khương phủ ngày càng ổn định địa vị nơi đây, cũng không bị những kẻ khác nhòm ngó đến. Bởi phía sau lưng họ là Tạ phủ quyền uy hiển hách.
Chẳng những như thế, Tạ phủ còn muốn đính ước cho con cháu của mình với Khương phủ, kết nối sợi dây thân tình ơn nghĩa. Đáng tiếc thay, đến đời của Khương Vân Dạng mới có thể thực hiện được mong muốn này. Vì vậy, dù không ai nói ra nhưng đều mặc định nhị tiểu thư Khương Vân Ánh sẽ se tơ nguyệt hồng với thế tử gia Tạ Nghiên. Kim đồng ngọc nữ, xứng lứa vừa đôi là những từ ngữ mà mọi người có thể hình dung về hai người.
Khương Vân Ánh thanh lệ dịu dàng, tri thư lễ nghĩa. Nàng ta lại luôn được sống trong sự yêu chiều của cả trên dưới Khương phủ thế nên tính cách kiêu căng bướng bỉnh chưa từng chịu bất kỳ ấm ức nào. Sự hiện diện của nàng ta càng làm cho Khương Vân Dạng trở nên tầm thường bé nhỏ biết bao. Cứ như thể mặt trời rực rỡ cùng đám mây u buồn, cho dù chung một bầu trời cũng chẳng tương xứng đặt cạnh nhau.
Vì đã biết cũng như đã hiểu hết thảy mọi chuyện nên Khương Vân Dạng luôn cho rằng đó hẳn là chuyện hiển nhiên đáng chúc mừng. Và có một điều mà nàng luôn giấu trong lòng là nỗi sợ hãi dành cho Tạ Nghiên.
Kỳ thật, tất cả những quý nữ trong Kinh Thành thì tâm tư đều hướng về Tạ Nghiên. Bên ngoài hắn phong thái nhã nhặn tự phụ, lại tuấn mỹ vô song. Cho dù là hắn đứng ở đâu đều như trăng trên núi tuyết, đẹp đến mức khiến người khác không dám ngước nhìn, chạm tay đến hay vấy bẩn vào. Bởi vì hắn từ khi sinh ra đã mang mệnh phú quý, gia tộc quyền lực giàu sang, khí chất của hắn là thứ mà không phải ai cũng có thể bắt chước được.
Cho nên, chưa có người từng nghĩ giữa tam tiểu thư Khương Vân Dạng xinh đẹp yếu ớt nhát gan và thế tử Tạ Nghiên kiệt ngạo xuất sắc hơn người sẽ có mối quan hệ ràng buộc với nhau. Nếu có thì cũng là nhị tiểu thư Khương Vân Ánh mà thôi.
Không ngờ đến một ngày, hôn ước của hai nhà Tạ - Khương bỗng chốc đứng trước nguy cơ tan vỡ. Nhị tỷ Khương Vân Ánh nhất quyết không gả cho Tạ Nghiên. Nàng ta vội vàng định ngày cưới, mặc giá y kiệu hoa tám người nâng thành thân với biểu ca của mình, mặc kệ sự việc này sẽ gây ra hậu quả nghiêm trọng đối với Khương phủ như thế nào.
Cứ thế, Khương Vân Dạng trở thành tân nương mới, gả thay vào Tạ phủ. Nàng, không có cơ hội nào để từ chối, cũng không thể từ chối việc hôn nhân này.
Khương Vân Dạng cảm thấy như mọi thứ sắp sập đến nơi rồi. Chỉ cần đứng trước Tạ Nghiên là nàng đã run rẩy không thôi. Hắn quá cao lớn, trầm tĩnh và thâm sâu, một kẻ như nàng sao có thể đấu lại kia chứ. Vì để giảm bớt những căng thẳng đang cuồn cuộn trong lòng, nàng quyết định dạo phố mua một quyển sách về đọc giải sầu. Thế nhưng, những câu chữ trong sách càng làm cho nàng rơi vào tuyệt vọng hơn.
Quyển sách này nội dung rất mới lạ nhưng về sau thì Khương Vân Dạng càng xem càng cảm thấy không thích hợp. Trong sách cũng kể về một vị Khương tam tiểu thư, hoàn cảnh sống hay gia thế đều giống nàng ngoài đời. Hơn nữa, nàng ấy cũng thay tỷ của mình gả vào Tạ phủ.
Do có giấc mộng báo trước tương lai nên nàng ấy biết được Khương phủ sắp sửa rơi vào cảnh cửa nát nhà tan sinh ly tử biệt. Thế nên, nàng ấy liền dùng một loạt các phương pháp để mong nghịch chuyển được tai hoạ, hoá rủi thành may. Chỉ có điều, những phương pháp nàng ấy thực hiện có chút… Thật khiến người khác không dám xem tiếp.
Khương Vân Dạng xấu hổ đến mức khuôn mặt nhỏ nóng bừng, gò má cũng ửng hồng như quả đào chín, muốn ngay lập tức huỷ luôn quyển sách quỷ quái này.
Thế nhưng may mắn là nàng đã không đốt nó hay vứt đi. Bởi vì, thời gian không lâu sau chính nàng phát hiện nội dung của quyển sách hoàn toàn trùng khớp với hiện thực. Mà Khương Vân Dạng muốn bình an vượt qua mọi khó khăn thì phải nhờ đến Tạ Nghiên, phu quân của nàng.
Vì vậy, dẫu nàng không thích và lòng còn tồn tại nhiều ngăn cách với hắn thì nàng cũng phải nhanh chóng tìm cách thu phục Tạ Nghiên. Chỉ là, hình như có sai sót từ nơi nào đấy thì phải. Bởi vì, càng lúc mối quan hệ giữa nàng và hắn càng lạ lùng, quấn quýt. Ánh mắt hắn nhìn nàng cũng khác trước rất nhiều.
Khương Vân Dạng hoảng loạn và bất an vô cùng. Mong rằng, nàng che giấu đủ tốt để Tạ Nghiên không phát hiện ra mọi chuyện. Sau này nếu bọn họ hoà ly, cũng chẳng có những vướng bận không cần thiết.
***
Tạ Nghiên là thế tử gia cao quý của Tạ phủ, sinh ra đã mang cốt cách của rồng phượng, cao ngạo kiêu hãnh, thông minh nổi bật, tương lai là người kế thừa tước vị tài giỏi xứng đáng. Thế nên, từ bé đến lớn, hắn đã có được sự quyền uy trầm ổn chín chắn của một người đứng trên đỉnh cao, không vương bụi trần.
Thế nhưng, Tạ Nghiên không ngờ phụ mẫu lại đính hôn cho hắn với một tiểu cô nương thanh thuần, mềm mại nhu nhược lại còn có chút vụng về bối rối đến vậy. Lúc đó hắn chỉ nghĩ rằng, cho dù là ai cũng không có gì quan trọng. Hắn sẽ đối với nàng tôn trọng như khách.
Nhưng ai biết được, sau khi thành hôn, những cái mà hắn biết về nàng lại khác xa như vậy.
Cô nương nhìn có vẻ ngại dùng dịu dàng thế kia mà ở mặt tình cảm lại phóng khoáng nhiệt tình chủ động hơn ai hết.
Tạ Nghiên nhíu mày, nàng nhón chân hôn hắn, còn bảo đó là nụ hôn đầu của nàng, mang theo chút ẩm ướt mềm nhẹ và quyến luyến triền miên.
Tạ Nghiên mất đi kiên nhẫn, nàng bước đến ôm hắn, vòng tay ấm áp xoa dịu những hỗn loạn trong hắn.
Tạ Nghiên tức giận, nàng liền đưa tay chạm vào cơ bụng của hắn, cái chạm thật khẽ cũng thật nhẹ, lại khiến hắn bình tĩnh trở lại.
Tạ Nghiên: “?”
Thế nhưng, dẫu có những lúc Khương Vân Dạng tỏ ra thân mật với hắn thì Tạ Nghiên vẫn cảm thấy nàng đang giấu giếm điều gì đấy. Bởi vì trong nụ cười của nàng như chứa đựng câu nói tràn ngập bất đắc dĩ dành cho hắn, “Ta cũng không muốn như vậy đâu…”
Mà rõ ràng Tạ Nghiên cảm giác được, Khương Vân Dạng cũng rất thích, thậm chí là có phần hưởng thụ đó chứ.
Ban đầu Tạ Nghiên chỉ muốn đối xử dịu dàng với nàng một chút, dung túng cho nàng một chút rồi chẳng biết tự lúc nào ánh mắt của hắn chẳng thể rời khỏi nàng được nữa. Nhìn thấy Khương Vân Dạng bị người khác ức hiếp hắn giận dữ và đau lòng đến mức muốn huỷ diệt hết mọi thứ. Nhìn thấy nàng cười những muộn phiền của hắn dường như được xoá nhoà không còn dấu vết.
Hoá ra, trong tĩnh lặng và mơ hồ, những đường nét của Khương Vân Dạng đã từ từ khắc sâu và trái tim của Tạ Nghiên mất rồi. Cho nên, hắn muốn dành hết thảy những tốt đẹp của thế gian này cho nàng.
Thế nhưng, khi Tạ Nghiên rơi vào trầm mê chẳng thể thoát ra được trong mớ hỗn độn những yêu thương cuồng nhiệt đan xen cũng là lúc hắn nhận ra Khương Vân Dạng chỉ đang làm theo như những gì trong cuốn sách kia chỉ dẫn để có được bình an mà thôi. Sau đó, nàng sẽ hoà ly hắn.
Tạ Nghiên đã trải qua rất nhiều chuyện, cũng đã từng đánh mất vài thứ nhưng đến hôm nay hắn mới lần đầu tiên cảm nhận được dư vị của sự rối bời đứng ngồi không yên. Hắn sợ nàng sẽ rời đi, bỏ lại một mình hắn và toàn bộ những gì mà bọn họ đã có với nhau đều tan thành ảo ảnh.
Tạ Nghiên sao có thể chấp nhận được điều đó kia chứ. Khương Vân Dạng, vĩnh viễn là thê tử của hắn, vật đổi sao dời, định mệnh chia cắt đều không thể ngăn cách được hắn và nàng bên nhau. Nàng mãi là đoá hoa lưu tô trắng ngần cất giữ trong tim hắn.
Năm tháng luân chuyển lướt qua, từng trản đèn thắp sáng nơi ngõ nhỏ giống như bầu trời đầy sao, chỉ cần nàng quay đầu lại, sẽ luôn thấy ta ở đó, không rời đi và yêu nàng thiết tha.
_____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Lạc Tiên
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved