logo
REVIEW>> HẦU MÔN
hau-mon
Tìm truyện

HẦU MÔN

Tác giả:

Hi Quân

Designer:

AI_Nha Thanh

Độ dài: 112

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 147

Giới thiệu:

Bùi Việt là chưởng môn của Bùi Gia, danh môn đệ nhất đương thời, tài hoa xuất chúng, quân tử chính trực, phụng sự hoàng đế, luôn sẵn sàng tham mưu, tham gia vào những việc quan trọng, là người nổi bật trong số những người cùng tuổi, chỉ có một điều là khiến y bị thế nhân “chê bai”: cưới một nữ tử nhà quê môn không đăng hộ không đối.

Năm Bùi Việt bảy tuổi, tổ phụ y du sơn ngoạn thủy đi qua Đàm Châu, trò chuyện rất vui vẻ với một hương thân, uống rượu thâu đêm, bất cẩn hứa hôn y với nhà người ta. Cả Bùi gia vì chuyện này mà kịch liệt chỉ trích lão thái gia, quan lại kinh thành cũng tiếc nuối không thôi nhưng tiếc là ván đã đóng thuyền, Bùi Việt trọng danh dự, cuối cùng vẫn rước nàng về.

Ban đầu Bùi Việt thực sự không thích nàng, xuất thân hai người khác nhau, nói chuyện không hợp, chỉ là sau này thấy tính tình tân phụ ngây thơ, không câu nệ tiểu tiết, không có tâm cơ gì nên y quan tâm nàng nhiều hơn một chút.

Sau đó, cục diện triều đình biến động, liên tục xảy ra các vụ án lớn, Bùi Việt kiêm nhiệm nhiều chức vụ, bận rộn việc triều chính, làm sao có thể để ý đến nàng.

Cho đến một ngày y điều tra vụ án, điều tra đến người nằm cạnh mình…

Tiểu kịch trường:

Dưới hành lang, đèn lồng vẫn sáng, chiếu rọi đôi mắt Bùi Việt trong veo vô cùng.

Chỉ cần lúc này y đi đến hậu viện, mọi bí ẩn lập tức có thể được giải đáp, biết đâu sẽ bắt được nàng tại trận.

Y ngồi trên chiếc giường bạt bộ chờ nàng về để chất vấn nàng đã đi đâu, làm gì, nàng là ai, đến từ đâu?

Rồi sau đó... thì sao?

Phải làm sao nữa?

Có thể làm sao nữa đây?

Vị ngọt ngào triền miên đến tận xương tủy vừa rồi vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi, Bùi Việt nhắm mắt lại, lùi lại một bước.

***

Đại Tấn và Bắc Yến là hai nước láng giềng, nhưng suốt nhiều năm qua đã ở thế “nay láng giềng thân thích, mai tranh giành từng tấc đất biên cương”.

Sử sách ngàn năm xương trắng chất đầy, bao nhiêu m áu tanh mưa m áu như đã nằm lại vào hôm qua, lặng lẽ ngủ yên trong quá khứ.

Thế nhân cho rằng, nam nhi chí tại bốn phương, không tung hoành ngang dọc nơi sa trường thì cũng phải thi triển tài hoa chốn quan trường, không thể quanh quẩn nơi hậu viện, trầm mê sắc dục làm phí hoài nửa đời.

Bởi thế mà người đương thời truyền tai nhau một câu: Sinh nhi tử phải như Lý Lận Chiêu, gả trượng phu thì nên gả Bùi Đông Đình.

Hai nam tử ấy, một văn một võ, một thiếu tướng quân tài hoa phóng khoáng trấn giữ biên ải, một quyền thần trẻ tuổi quang minh lỗi lạc, là giấc mộng thanh xuân khó chạm đến của không biết bao nhiêu thiếu nữ.

Mà vị trượng phu Bùi Đông Đình ấy, cũng chính là Hộ bộ Thượng thư Bùi Việt, một trong hai nam tử xuất chúng đương thời… nay lại phải chịu cảnh “hạ giá” cưới một nữ tử thôn quê về nhà. Có lẽ, trong suốt hơn hai mươi năm sống trên đời, đây chính là “yếu điểm” duy nhất, là việc duy nhất mà thế nhân có thể “cười chê” ở y.

Bùi Việt là Hộ bộ Thượng thư, là các lão Nội các trẻ tuổi nhất từ trước đến nay, là gia chủ của gia tộc lớn mạnh đã tồn tại vững vàng trăm năm, có gọi y là quyền thần cũng chẳng ngoa. Y luôn mang dáng vẻ cương trực đĩnh đạc, cử chỉ nghiêm cẩn, vẻ mặt nghiêm túc, là một vị quân tử mà người người công nhận.

Thế nên, hôn sự này “môn không đăng, hộ không đối”, đây là sự thật mà bất kỳ ai cũng nhìn ra được.

Ban đầu, chính bản thân Bùi Việt… cũng không thể nói là hài lòng với vị tân phụ này. Trước khi nàng xuất hiện, y cũng chẳng kỳ vọng gì ở nàng, thậm chí y còn chuẩn bị sẵn tâm lý phải dạy dỗ, uốn nắn nàng lâu dài. Nhưng rồi, sau bao nhiêu ngày tháng chung sống, y nhận ra nàng đoan trang, không ồn ào, tính tình thẳng thắn cởi mở, tốt hơn rất nhiều so với tưởng tượng ban đầu của y, thật sự không thể chê trách gì ở nàng. Vả lại, hôn nhân là của y, y chưa “bất lực” đến mức phải dùng hôn nhân của bản thân để củng cố vị thế của gia tộc mình.

Y cưới ai cũng như nhau thôi.

Thế nên, mặc cho người ngoài có bàn tán xôn xao thế nào, mặc cho người trong cuộc nghĩ ra sao, thì nay Lý Minh Di cũng đã là thê tử kết tóc, là tông phụ do chính Bùi Việt thừa nhận. Bởi thế, y luôn cố gắng đối xử với nàng thật tốt để nàng sớm ngày quen với thân phận mới, hoặc ít nhất cũng không thể để một thân nữ tử như nàng phải chịu thiệt thòi khi bôn ba xa quê.

Bản tính Bùi Việt vốn trấn tĩnh, tự kiềm chế, là một người nguyên tắc đến đáng sợ. Y không thích tuỳ hứng với lại thân phận của y cũng không cho phép bản thân y được tuỳ hứng. Thế mà, giờ đây y lại là phu quân của nữ tử hoang đường, tuỳ hứng nhất trong số các nữ tử mà y từng gặp.

Tính tình Minh Di ngây thơ, vui vẻ hoạt bát, lúc nào cũng tỏ vẻ ngoan ngoãn, nhưng thật ra nàng lại là người không ngoan ngoãn nhất, luôn cố ý thừa dịp y không để ý mà lặng lẽ chọc thủng bầu trời quy tắc của y.

Lắm khi nàng tùy hứng, năm lần bảy lượt khiến y rơi vào thế “chuyện đã rồi”, không biết phải làm sao, thậm chí cuối cùng còn phải phối hợp với nàng, dọn dẹp hậu quả mà nàng để lại.

Nhưng rồi y lại nghĩ, con người trăm điều bất toàn, nàng xuất thân thôn dã nhưng lại chẳng thích trèo cao, cũng chẳng ham mê vinh hoa phú quý, từng là cánh chim tự do rong ruổi khắp muôn nơi, thế mà giờ đây lại chấp nhận ở lại bên cạnh y, thực hiện lời đính ước của tổ phụ… y nên biết đủ, không nên đòi hỏi nàng phải ép mình “ra dáng” một tông phụ Bùi gia, càng không nên bắt ép nàng phải thu mình lại, trở nên thật hoàn hảo. Đến bản thân y còn chẳng thể hoàn hảo được, há lại đòi buộc thê tử kết tóc của mình hoàn hảo?

Thế là, hai người cứ thế lặng lẽ chung sống, chậm rãi vun vén cho cuộc hôn nhân vốn chẳng bắt đầu từ tình yêu này. Chẳng hay từ lúc nào, đôi bên đã dần buông xuống những cảnh giác và xa cách thuở đầu, dần mở lòng với đối phương hơn…

Cho đến ngày, triều đình gặp không ít biến động, y sớm tối bận bịu chính vụ, vừa nắm giữ “cội rễ” quan hệ sâu nhất của triều đình, vừa phải kiêm nhiệm điều tra những vụ án khó nhằn “dây mơ rễ má” với nhau. Y cứ điều tra, điều tra, điều tra mãi, cho đến khi manh mối điều tra dẫn y đến chỗ vị thê tử kết tóc, chung sống sớm chiều với y trong suốt thời gian qua…

“Vì một mình nàng, chẳng lẽ lại đánh đổi cả tính mạng Bùi thị, đánh cược cả danh dự và tương lai của toàn bộ dòng tộc Bùi gia, đó là điều tuyệt đối không thể.

Nhưng cứ thế mà vứt bỏ nàng thì sao y có thể làm được?

Mười năm tu được cùng chung một chuyến đò, trăm năm mới được nên duyên chăn gối.”

Bùi Việt bước vào cuộc hôn nhân này với tâm thế thế nào, Minh Di không biết, nàng chỉ biết nàng vào kinh, bước lên kiệu hoa, gả vào Bùi gia với mục đích gì, và nàng chưa bao giờ quên đi mục đích ấy.

Sao nàng có thể không nghe thấy những lời đàm tiếu ngoài kia? Sao nàng có thể không biết Bùi Việt vốn không thật sự hài lòng với cuộc hôn nhân này? Sao nàng có thể không biết y không từ hôn, luôn làm tròn bổn phận phu quân là vì lễ nghĩa, quy tắc của bậc quân tử vốn đã ăn sâu vào tiềm thức y? Nàng nghe, nàng biết, nàng hiểu hết.

Y luôn hỏi nàng có hài lòng với cuộc sống nơi đây không, lần nào cũng như lần nào, nàng đều sẽ mỉm cười, nhẹ nhàng đáp lại bằng hai chữ “rất tốt”. Đời nàng từng phiêu bạt khắp nơi, phải lo từng bữa ăn giấc ngủ, từng phải lo toan đủ điều chỉ vì cơm ăn áo ấm, nay ở Bùi gia lại được người ta hầu hạ tận tay, ăn uống đủ đầy, thật sự là sung sướng chẳng gì sánh bằng.

Nhưng nàng vốn là cánh chim tự do của núi rừng, từng rong ruổi đến nơi cùng trời cuối đất, sao có thể cam lòng để mặc bản thân bị giam cầm nơi phủ đệ quyền quý này đến cuối đời?

“Nàng đã trải qua nửa đời phong ba bão táp, liếm m áu trên lưỡi dao, chỉ cần không c hết thì những chuyện khác đều là chuyện nhỏ.”

Nơi nàng thuộc về là núi rừng hùng vĩ, là sa mạc và thảo nguyên mênh mông, là biên ải xa xôi, không phải chốn kinh thành phồn hoa này. Nàng có thể tạm thời nương nhờ Bùi gia, kiếm tìm chốn nghỉ, nhưng tuyệt không thể vĩnh viễn ở lại nơi đây mà an tâm thoải mái hưởng thụ. Đó là sự thật, vì nàng không thuộc về nơi đây.

Cả nàng và Bùi Việt đều từng không trông đợi gì ở cuộc hôn nhân này, đêm đêm nằm trên cùng một chiếc giường nhưng lòng mỗi người lại hướng về một phương trời. Họ đi từ xa lạ, rụt rè, thận trọng, từ tôn trọng đối phương như khách, cho đến chí hướng giao nhau, trên một sợi dây, cùng một lý tưởng.

Tình cảm của họ phát triển chậm rãi và lặng lẽ như nước chảy sâu lắng. Bất kể đường núi gập ghềnh, chông gai phủ đầy hay núi cao vực sâu, cũng không thể ngăn cản tình cảm ấy ngày một lớn dần lên.

Nàng không muốn đối nghịch với y, cũng chưa từng nghĩ đến chuyện đẩy y ra xa mình. Y càng chẳng muốn rời xa nàng.

Nhưng rồi, khi cuộc hôn nhân của họ phải đứng giữa muôn vàn lựa chọn, là mối oan của ba nghìn nhi lang Túc Châu vẫn chưa thể gột rửa, là mối nguy nơi biên ải nước nhà, là gia nghiệp trăm năm sừng sững… hoặc có lẽ là sớm hơn cả thế nữa, nàng đã biết, giữa hai người, nàng đứng ra, tự tay cắt đứt mối nhân duyên này là hợp lẽ hơn cả.

Bùi Đông Đình của nàng cương trực liêm khiết, đặt chữ tín lên đầu, là quân tử như ngọc, cũng là trượng phu “đầu đội trời, chân đạp đất” của nàng, sao nàng nỡ nhìn y mang tiếng bội ước, làm ra chuyện bỏ thê bỏ tự?

Cả đời này, nàng có thể trèo lên Thiên Đỉnh, có thể xuống bắt Diêm Vương, đến Hoàng đế còn chẳng coi ra gì, phụ thân cũng chẳng thể làm được gì nàng, có thể nói là ngông cuồng đến cực điểm, chẳng biết sợ là gì. Duy chỉ khi đứng trước mặt y, nàng lại mất đi nửa phần tự tin, phải chịu cảnh bó tay bất lực, chẳng khác gì một đứa trẻ làm sai đang chờ phụ thân trách phạt.

Và khoảnh khắc nàng lựa chọn đẩy y ra xa, tự tay cắt đứt tất cả, một lần nữa nàng lại trải qua cảm giác chột dạ đến nỗi chẳng dám nhìn thẳng vào mắt y.

Nàng sợ y giận mình, cũng sợ y đau lòng…

Nhưng nàng lại quên, rằng người thật lòng yêu thương nàng nào nỡ lòng giận nàng. Y giận là giận chính bản thân vì không thể bảo vệ nàng chu toàn hơn, để nàng không thể không lựa chọn cách chấm dứt này. Y đau lòng là vì nàng vẫn luôn nghĩ đến y, quan tâm y, vì y mà nhận phần thiệt về bản thân bất chấp cả hai đều đang trong cảnh trăm mối hiểm nguy.

Bùi đại nhân cả đời liêm chính, quang minh lỗi lạc, là bề tôi phong cốt thanh chính của Đại Tấn, lý tưởng một đời của y là giang sơn xã tắc, là muôn dân hưởng phúc. Trước khi gặp nàng, y chưa từng mưu cầu bất cứ một điều gì cho bản thân. Sau khi gặp nàng, ý hướng của y lại nhiều thêm một điều, đó là mong sao nàng thuận lợi một đời, thiên quân vạn mã của nàng có thể mang phúc đến vạn dân.

“Ta nguyện, sau nhiều năm, mặc cho thời gian trôi chảy, chàng vẫn là Bùi Đông Đình kinh thiên vĩ địa, mà ta cũng là Lý Lận Nghi phóng khoáng tự tại. Hai chúng ta, bất luận cưới gả, vẫn giữ lòng tương vọng, cứ thế một đời, được không?”

“Ta rất may mắn vì nàng có thể đến bên ta.”

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Team Tịch Nghiên

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN