Tác giả:
Cẩu Trụ
Reviewer:
AI_Thủy Tiên
Designer:
AI_Nha Thanh
Thể loại:
Cổ đại,
Hào môn thế gia,
Thanh mai trúc mã,
Cưới trước yêu sau,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Sắc,
Thầm mến,
Lâu ngày sinh tình,
Thiên chi kiêu tử,
Hài hước,
Nhẹ nhàng,
HE
Độ dài: 76
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 181
Giới thiệu:
Gần đây, những giấc mơ kỳ lạ cứ quấy rầy Tống Câm Hoà.
Ban đầu, nàng mơ thấy vị hôn phu của mình giả dối, thay lòng đổi dạ.
Sau đó, nàng lại mơ thấy nam tử chỉ gặp một lần trong bữa tiệc sinh nhật lại trở thành phu quân mình.
Những giấc mơ về vị hôn phu u ám, thê lương, đau khổ đến mức đáng sợ.
Nhưng những giấc mơ về thiếu gia kia cũng chẳng khá hơn là bao!
Đêm này qua đêm khác.
Phu thê nhà ai lại như bọn họ chứ!
Sao có thể không biết xấu hổ đến vậy!
Nàng đang nói về chính mình?
Nàng bị đ iên rồi sao!
Tại sao lại có những suy nghĩ như vậy về một người xa lạ!
Nàng chắc chắn mình chưa từng yêu hắn từ cái nhìn đầu tiên.
Vậy thì rốt cuộc vấn đề nằm ở đâu?
…
Thịnh Tòng Uyên không ngờ khi gặp lại cô nương mình nhung nhớ bao năm, nàng đã có hôn phu.
Trong cuộc đời thuận buồm xuôi gió của hắn, hắn chưa bao giờ gặp phải chuyện nào nan giải đến vậy.
Hoành đao đoạt ái [*], chắc chắn hắn sẽ bị cha hắn đánh gãy chân.
Nhẫn nhịn từ bỏ, hắn lại trằn trọc không yên mỗi đêm dài.
Cho đến một ngày nọ…
Không hiểu tại sao thiếu nữ say rượu lại xông vào phòng hắn, quen đường quen lối nằm lên giường hắn.
Nàng thấy hắn đứng ngây người, còn ngoắc tay với hắn, gọi tên hắn một cách rõ ràng: “Thịnh Tòng Uyên, còn ngẩn ra đó làm gì? Mau lại đây.”
***
Màn đêm buông xuống, ánh nến lung linh, bóng người lay động, bóng người trên giường yểu điệu mảnh mai, nhìn từ xa thì đây quả đúng là một tuyệt tác bích hoạ, làm lòng người đắm say.
Nhưng nếu lại gần thêm vài bước, nhìn kỹ hơn chút nữa, người ta mới thấy, thiếu nữ trên giường đang bị cảm giác nóng rực bứt rứt tra tấn, cả người nàng đều bị bao trùm trong không khí ngột ngạt chẳng sao diễn tả nổi.
Tống Câm Hoà đang đợi “giải dược” của mình đến, như bao lần trước đây.
Quá trình chờ đợi này thật nan giải biết bao, không ngừng khiến ngọn lửa trong người nàng rừng rực cháy bỏng, sự bồn chồn xôn xao trong lòng cứ tăng dần lên.
Rồi, một nụ hôn nóng bỏng và ướt át ập xuống đôi môi mềm mại của nàng, từ dịu dàng đến gấp gáp, từ chậm rãi thăm dò đến mạnh mẽ tiến công xâm lược, từ thứ giải dược thanh mát xua tan cơn nóng trong lòng đến cơn cuồng phong bão táp, điên cuồng cuốn bay mọi lý trí còn sót lại trong nàng.
Nàng dập dềnh chìm nổi trong cơn phong ba kia, bóng hình dẫn dắt nàng thì lại mờ ảo như sương, mọi xúc cảm của nàng lại đã hoàn toàn lệ thuộc vào người nọ, không còn đường nào để thoát thân.
Dẫu đã nhiều lần vươn tay ra muốn giữ lấy, song, chưa một lần nào nàng thật sự chạm đến được người nọ.
Đêm nay, giấc mơ ấy cùng người nọ lại đến nữa rồi.
Cả tháng nay, đêm nào cũng như đêm nào, những giấc mơ “nóng bỏng” và “ướt át” như thế cứ đúng giờ mà đến quấy nhiễu Tống Câm Hoà.
Khi mới bắt đầu nằm mộng thấy nam tử xa lạ này, Tống Câm Hoà hết sức hoảng loạn. Việc một tiểu thư khuê các còn chưa xuất giá mơ thấy một nam tử mà mình chỉ mới gặp đúng một lần đã đủ kỳ lạ, đủ để kẻ khác dị nghị khi hay chuyện rồi, mà đằng này, nàng còn mơ thấy nàng cùng nam tử ấy tình ý dạt dào, thân mật triền miên, hằng đêm sênh ca…
Quả thật nàng như rơi vào ngõ cụt, vừa hoảng sợ, lại vừa chẳng thể tỏ bày cùng ai, chỉ có thể tự giữ kín những giấc mộng kỳ lạ này trong lòng, thầm mong sao những tháng ngày này nhanh chóng qua đi.
Nhưng đợi rồi lại đợi, Tống Câm Hoà lại chẳng đợi được ngày những giấc mơ khó tả kia kết thúc, mà chỉ đợi được những giấc mơ càng lúc càng hoang đường giữa mình và nam tử kia…
Ban đầu chỉ là những cái nắm tay, những cái ôm thật chặt, nhưng dần dà, những cái nắm tay và cái ôm kia dần mang theo ý nghĩa khác, rồi mãi đến khi chúng thật sự trở nên táo bạo thì những nụ hôn cũng xuất hiện, càng lúc càng ướt át, càng lúc càng khó mà diễn tả nổi thành lời.
Tống Câm Hoà thật sự không hiểu nổi, tại sao giữa biển người mênh mông, nàng cứ phải là người “được” chọn mơ thấy những giấc mơ kỳ lạ này? Tại sao cũng là giữa biển người mênh mông kia, nàng lại chỉ mơ thấy nam tử này – người mà nàng chỉ mới vô tình gặp mặt một lần duy nhất?
Nhưng rất nhanh sau đó, trời cao đã cho nàng lời giải đáp.
Vì vào ngày hôm ấy, nam tử hằng đêm bước vào giấc mơ của nàng đã đập tan lớp sương mù mờ ảo, chân chính xuất hiện trước mặt nàng thêm một lần nữa.
– Thịnh Tòng Uyên.
…
Thịnh Tòng Uyên đã thầm thương trộm nhớ một tiểu cô nương suốt mười năm trời.
Từ khi thứ tình cảm ấy vẫn chỉ là tình bạn trong trẻo thơ ngây, đến khi khoảng cách nhân rộng nỗi nhớ, biến từng nỗi nhớ nhung thành một thứ tình cảm đậm sâu mà da diết, thành một chấp niệm hắn chẳng thể buông xuống.
Suốt mười năm trời xa nhau, hai đứa trẻ của năm nào dần trưởng thành, thành nam tử mạnh mẽ có năng lực chống đỡ một phương, thành thiếu nữ ngọt ngào yêu kiều đến tuổi xuất giá.
Hắn hết mực trân trọng từng mảnh ký ức có nàng bầu bạn, suốt nhiều năm trời lưu giữ nàng trong lòng, tìm kiếm nàng không ngừng không nghỉ.
“Trong mười năm dài đằng đẵng, đã có vô số lần hắn tưởng tượng cảnh tượng một ngày nào đó mình gặp lại nàng.
Từ lúc ban đầu cảm xúc mãnh liệt nhất, chỉ cần hơi tưởng tượng một chút là đã bồn chồn đến mức mất ngủ.
Đến sau này thời gian làm phai nhạt cảm xúc bên ngoài, chỉ còn lại chấp niệm kìm nén sâu trong lòng không ai biết.
Thịnh Tòng Uyên chưa bao giờ nghĩ đến kết cục sẽ là như thế này…”
Ngày gặp lại, Thịnh Tòng Uyên thì vẫn mãi nhớ về tiểu cô nương hoạt bát tươi sáng năm ấy, mãi nhớ về tiểu cô nương luôn chủ động bước đến bên hắn. Còn cô nương mà hắn nhung nhớ suốt bao năm ròng đã là hôn thê của kẻ khác, mà dường như, nàng cũng đã quên mất hắn…
Vì nàng bây giờ luôn nhìn hắn bằng ánh mắt xa lạ, ẩn chứa sự đề phòng, như thể hắn chính là hồng thuỷ mãnh thú, nàng chỉ hận sao không thể khiến hắn biến mất ngay tại chỗ, chỉ ước gì không phải chạm mặt hắn nữa.
Hắn càng muốn đến gần nàng, nàng lại càng ra sức tránh né hắn… Điều này khiến trái tim hắn đau đớn, như thể bị ai đó nắm lấy, khoét ra một lỗ thủng, tàn nhẫn vần vò, rồi lại vô tình giẫm đạp dưới chân, sau cùng là bỏ đi để lại hắn trơ trọi.
Hắn từng tự hỏi không biết bao nhiêu lần, rằng nếu khi ấy hắn không bỏ lỡ lần gặp nhau kia, liệu hắn có thể ở trong tâm trí của nàng lâu hơn chút nào không? Nếu hắn tìm ra nàng sớm hơn, đến gặp nàng sớm hơn, liệu hắn có thể thay thế vị trí của kẻ kia, trở thành vị hôn phu của nàng, thành người đường hoàng sánh bước bên nàng không? Nếu bây giờ hắn “hoành đao đoạt ái”, liệu hắn có thể bảo toàn tính mạng dưới đao của cha hắn, liệu nàng có oán hắn không?
Từng cái “nếu” như thế cứ như tâm ma, không ngừng quấy nhiễu tâm trí hắn, hắn vừa dập tắt thì chúng lại ngo ngoe rục rịch, thậm chí còn sinh sôi nảy nở, khiến lòng hắn chẳng sao yên ổn nổi.
“Mười năm kìm nén, hắn sớm nên quen với việc chôn giấu tâm tư này sâu trong lòng.
Chỉ là mấy chục năm về sau, hắn không thể mơ thấy ôm nàng vào lòng nữa thôi.
Nên buông tay rồi, phải không?”
Khi mà mọi hy vọng trong hắn gần như đã lụi tàn, khi mà hắn nghĩ rằng mình chẳng còn có thể làm gì khác hơn ngoài lặng lẽ chúc phúc cho nàng cùng người kia, thì nàng lại một lần nữa đột ngột xông vào thế giới của hắn.
Ba chữ “Thịnh Tòng Uyên” nàng ngọt ngào gọi tựa thức rượu trái cây ngọt lành rưới lên trái tim hắn, khiến hắn như chìm trong men say, cả thân thể hắn lâng lâng, bay bổng giữa những làn mây bồng bềnh.
Hắn say trong miền dịu dàng của nàng mà thầm nghĩ, nếu đây là một giấc mơ, chỉ mong sao giấc mơ này sẽ kéo dài đến vô cùng vô tận, chẳng bao giờ kết thúc.
Vì giấc mơ có nàng thật đẹp, hắn chẳng muốn thoát ra.
Khi ngỡ rằng đây chỉ là một giấc mơ hão huyền, Thịnh Tòng Uyên cho rằng trời cao đã chẳng bạc đãi hắn khi ban cho hắn giấc mơ đẹp đến nhường này.
Nhưng khi đêm tối qua đi, bình minh ló rạng, thấy nàng vẫn còn nép trong lòng mình chưa rời đi, Thịnh Tòng Uyên thất thần nghĩ, hoá ra không phải hắn đang nằm mơ, hoá ra ông trời lại ưu ái hắn đến thế này…
Cô nương mà ngươi thích đang ở ngay đây, ngay trong lòng ngươi đấy, ngươi còn muốn chúc nàng hạnh phúc nữa không?
Giờ đây nàng đã thuộc về ngươi, cả tâm hồn lẫn thể xác đều thuộc về ngươi, ngươi còn muốn từ bỏ đoạn tình cảm này nữa không?
Thịnh Tòng Uyên không thể, không thể thản nhiên nói ra câu chúc nàng hạnh phúc, không thể lặng lẽ từ bỏ đoạn tình cảm đơn phương này.
Nàng vẫn là người chủ động xông vào thế giới của hắn như bao lần trước, nhưng lần này, hãy để hắn là người chủ động đưa tay ra níu giữ nàng trước lúc nàng rời đi.
Vì hắn đã chờ khoảnh khắc này nhiều năm trời rồi.
____
(Nữ chính đã chấm dứt quan hệ với vị “hôn phu tiền nhiệm” trước khi đến với nam chính)
[*] Hoành đao đoạt ái (横刀夺爱): c ướp đoạt người yêu, chen ngang vào mối quan hệ tình cảm của người khác để giành lấy người mình yêu.
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Quýt – Team Allin
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved