logo
REVIEW>> GIAO ƯỚC HÔN NHÂN
giao-uoc-hon-nhan
Tìm truyện

GIAO ƯỚC HÔN NHÂN

Tác giả:

Ấn Chước

Độ dài: 83

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 16

Giới thiệu:

Giới thượng lưu ở Nam Thành đều biết rằng, cuộc hôn nhân giữa Thư Thời Nhiên và Quý Tích chỉ tồn tại danh lợi, Thư Thời Nhiên hoàn toàn không thể quản được một Quý Tích phong lưu thế ấy.

Không ít kẻ cười chê sau lưng cô.

Nhưng trên thực tế—-

Đêm hôm sau Quý Tích có một buổi tiệc, Thư Thời Nhiên lật cuốn sổ ghi chép nhắc nhở: “Cô Ba nhà họ Triệu cũng sẽ góp mặt, anh từng gặp qua rồi, cô ta có ý với anh đó. Vì việc hợp tác, anh có thể thân thiết với cô ta hơn chút.”

Trông thấy dáng vẻ không thèm bận tâm của Quý Tích, chẳng rõ có đang nghe hay không, cô đẩy đẩy cánh tay anh, lại nói tiếp: “Nhưng không được gần gũi quá, từ nhỏ tôi và cô ta đã không hợp ý nhau rồi.”

Rốt cuộc Quý Tích cũng chịu mở miệng, giọng khẽ trêu: “Thế nào là gần gũi? Là như chúng ta tối hôm qua vậy sao?”

Thư Thời Nhiên đỏ mặt lườm anh.

Trước kia khi cô gặp phải cảnh khốn cùng, vị hôn phu cùng lúc hủy hôn. Trong đêm mưa đầy chật vật ấy, một chiếc xe dừng lại bên cạnh cô. Cửa xe hạ xuống, để lộ ra gương mặt anh tuấn lạnh lùng.

Cậu con riêng năm xưa không ai thèm để mắt đến giờ đây đã trở thành kẻ quyền quý mới nổi, thành nhân vật được bàn tán khắp nơi.

Quý Tích nhếch môi, toàn thân tản ra sự biếng nhác tùy tiện: “Tôi có thể giúp cô, với điều kiện là cô phải kết hôn với tôi.”

***

“Giao ước hôn nhân” – ngay từ cái tên đã gợi lên một cảm giác lạnh lẽo, lý trí, như thể đây chỉ là một mối quan hệ được xây dựng trên điều kiện, trao đổi và lợi ích. Một cuộc hôn nhân không bắt đầu bằng tình yêu, không có những rung động bồng bột, mà giống như một bản hợp đồng được ký kết giữa hai con người trưởng thành.

Nhưng càng đọc, người ta lại nhận ra, đằng sau “giao ước” ấy không phải là sự lạnh nhạt, mà là một tình yêu được giấu kín quá lâu, âm thầm đến mức chính người trong cuộc cũng không dám tin rằng nó là thật.

Nếu phải tóm gọn câu chuyện trong một câu, thì có lẽ là:

Một người bước vào hôn nhân để cứu lấy quá khứ.

Một người bước vào hôn nhân để giữ lấy người mình đã yêu suốt cả thanh xuân.

Thư Thời Nhiên sinh ra trong một gia đình hào môn, là đại tiểu thư nhà họ Thư – nơi tiền bạc, quyền lực và địa vị chưa bao giờ là thứ thiếu thốn. Nhưng điều khiến cô trở nên khác biệt không nằm ở xuất thân, mà ở cách cô lựa chọn sống.

Cô không phô trương, không xa hoa quá mức, cũng không dựa dẫm vào gia tộc. Là người thừa kế đời thứ sáu, Thư Thời Nhiên vẫn chọn tự mình mở văn phòng kiến trúc riêng, từng bước xây dựng sự nghiệp bằng chính năng lực của bản thân. Ở cô có một loại khí chất rất riêng: điềm tĩnh, ổn định, luôn giữ được sự tỉnh táo và lý trí trong mọi tình huống, như thể không điều gì có thể dễ dàng làm cô dao động.

Nhưng chính vì vậy, khi biến cố xảy ra, khi công ty mà mẹ cô và cậu dành bao tâm huyết xây dựng đứng trước nguy cơ sụp đổ, khi người yêu phản bội, khi tất cả những gì cô từng tin tưởng đều lung lay. Thư Thời Nhiên không khóc lóc ầm ĩ, không sụp đổ, mà lựa chọn một cách rất “Thư Thời Nhiên”: đó là đánh đổi.

Có lẽ, xuất phát từ một tuổi thơ không trọn vẹn, cha ngoại tình khiến mẹ cô u buồn mà mất sớm nên Thời Nhiên không quá tin tưởng vào tình yêu. Đối với cô, hôn nhân không nhất thiết phải bắt đầu bằng tình yêu. Nó có thể là một sự hợp tác, miễn là hai bên đều đạt được thứ mình cần.

Chính vì vậy, khi Quý Tích đưa ra đề nghị kết hôn, cô không hoảng loạn, không cảm tính. Cô suy nghĩ, cân nhắc, rồi chấp nhận như một quyết định có tính toán rõ ràng.

Chỉ là, điều khiến người ta không khỏi xót xa chính là: Thư Thời Nhiên luôn nghĩ mình đang kiểm soát ván cờ này. Nhưng thực ra, cô lại là người duy nhất không hề hay biết… rằng mình đang được yêu bằng tất cả những gì chân thành nhất.

Nếu Thư Thời Nhiên là ánh sáng dịu dàng, thì Quý Tích chính là bóng tối lặng lẽ. Anh là kiểu nam chính khiến người ta càng tìm hiểu càng khiến người ta thấy đau lòng.

Là con riêng trong gia đình họ Quý, là “kẻ ngoài cuộc” ngay từ khi sinh ra, Quý Tích lớn lên trong sự thiếu thốn tình cảm và cô độc kéo dài. Từ một thiếu niên lặng lẽ, anh trở thành một người đàn ông lạnh lùng, lý trí, thậm chí tàn nhẫn trên thương trường

Anh có thể: thao túng thị trường, lật đổ quyền lực trong gia tộc, dùng thủ đoạn để đạt được mục đích.

Nhưng lại có một điều duy nhất anh không làm được đó là đối mặt với tình cảm của chính mình.

Quý Tích yêu Thư Thời Nhiên từ rất sớm, sớm đến mức nếu muốn truy tìm điểm bắt đầu, có lẽ phải quay ngược về nhiều năm trước. Từ một lần gặp gỡ dưới cơn mưa, một ánh nhìn thoáng qua, một khoảnh khắc tưởng chừng chẳng có ý nghĩa gì…

nhưng lại trở thành khởi đầu cho một mối tình kéo dài suốt mười lăm năm.

Mười lăm năm đủ để một con người thay đổi, đủ để ký ức phai nhạt, đủ để một đoạn tình cảm bình thường trở thành quá khứ. Nhưng với anh, mọi thứ liên quan đến cô vẫn nguyên vẹn như ngày đầu. Anh nhớ rõ lần đầu gặp gỡ, nhớ ánh mắt, nụ cười, nhớ cả những chi tiết nhỏ nhặt mà có lẽ chính cô cũng đã quên từ lâu.

Trong khi cô vô tư bước qua cuộc đời anh như một điều rất đỗi bình thường, thì anh lại đứng lại, lặng lẽ dõi theo, giữ lấy hình bóng ấy trong lòng suốt một quãng thời gian dài đằng đẵng.

Tình cảm ấy âm thầm nhưng sâu sắc đến mức khiến người ta phải lặng đi khi nhận ra. Có những tình yêu không ồn ào, không phô trương, nhưng lại bền bỉ đến đáng sợ, kéo dài suốt cả một quãng đời. Và tình yêu của Quý Tích dành cho Thư Thời Nhiên chính là như thế — một mối tình đơn phương kéo dài suốt nhiều năm, lặng lẽ, kiên trì và gần như không có hồi đáp.

Tình cảm ấy không được đáp lại, không được bày tỏ, thậm chí… không được phép tồn tại.

Vậy nên anh chọn cách an toàn nhất đó là đứng từ xa.

Cho đến khi có cơ hội, anh vẫn không chọn “tỏ tình”, mà chọn kết hôn bằng một giao dịch.

Nghe thì tàn nhẫn, nhưng thực ra lại là cách duy nhất anh dám làm.

Bởi vì, anh từng nghĩ: “Nếu dùng giao dịch, ít nhất em sẽ không từ chối.”

Có lẽ câu nói khiến người ta ám ảnh nhất chính là: “Em ấy không thích tôi.”

Một người có thể làm chủ cả bàn cờ thương trường lại không có nổi một chút tự tin trước người mình yêu.

Điểm đặc sắc nhất của truyện nằm ở sự lệch nhịp trong tình cảm của hai nhân vật. Cô bước vào hôn nhân vì lợi ích, còn anh bước vào vì tình yêu. Cô nghĩ anh tính toán, còn anh lại sợ cô không yêu mình. Cô chậm rãi rung động còn anh đã chờ đợi từ rất lâu

Tình yêu trong “Giao ước hôn nhân” không được thể hiện bằng những cao trào kịch tính hay lời nói hoa mỹ, mà nằm ở những chi tiết rất nhỏ. Mỗi một chi tiết đều là bằng chứng của yêu thương. Ngày tháng anh nhớ rõ hơn cả cô, giống hoa hồng vàng anh tự mình lai tạo mang tên cô. Là những ngày tháng anh nhớ rõ hơn cả cô, là giống hoa hồng vàng anh tự tay lai tạo mang tên cô, là những lần “vô tình” xuất hiện đúng lúc, và cả việc âm thầm biến ngày sinh nhật của cô trở thành ngày quan trọng nhất trong cuộc đời mình.

“Giao ước hôn nhân” không phải kiểu truyện đọc để giải trí nhanh. Nó là kiểu truyện càng đọc càng thấm, càng hiểu càng xót, càng về sau càng không dứt ra được.

Đặc biệt, tuyến tình cảm yêu thầm kéo dài nhiều năm được tác giả xử lý vô cùng chắc tay. Văn phong mượt mà, rõ ràng nhưng vẫn rất giàu cảm xúc. Mỗi chi tiết đều được cài cắm tinh tế, không phô bày ngay lập tức mà để cảm xúc tự nhiên dẫn dắt, để người đọc tự nhận ra: tình yêu lớn nhất, thường là tình yêu im lặng nhất.

_____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Min

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN