logo
REVIEW>> GẢ THAY
ga-thay
Tìm truyện

GẢ THAY

Reviewer:

AI_Dã Quỳ

Designer:

AI_Bích Sơn

Độ dài: 127

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 16

Giới thiệu:

A Yên sở hữu vẻ đẹp tựa tiên nữ, tính tình dịu dàng trầm lặng. Chỉ vì đường tỷ đột ngột bỏ trốn trước ngày thành hôn, nàng buộc phải thay thế tỷ ấy gả cho Tạ Đĩnh, vốn là một người tàn nhẫn á c đ ộc.

Hắn là vị Vương gia khác họ duy nhất của triều đình đương triều, từ nhỏ đã kế thừa tước vị, tài năng xuất chúng, uy danh vang vọng cả trong lẫn ngoài. Đáng tiếc tính tình lại lạnh lùng, biết bao nhiêu kẻ địch đã ngã xuống dưới tay hắn. Người như hắn, chưa bao giờ biết đến sự mềm lòng. Ngay cả hôn sự này cũng là do Hoàng đế cưỡng chế ban hôn, chứ không phải là do hắn thật lòng cầu hôn.

Nàng thay đường tỷ gả đến, hoàn cảnh ra sao, có thể tưởng tượng được.

Sau khi thành hôn, A Yên sống khôn khéo, cẩn thận chăm lo cho hắn mọi thứ, chỉ mong một ngày nào đó có thể nhận được tờ giấy hòa ly mà an toàn rút lui.

Xung quanh như hổ rình mồi, chỉ chờ thời thế đổi thay, chờ vị Vương phi gả thay này bị đuổi ra khỏi cửa.

Sau này, Tạ Đĩnh mang quân đánh vào kinh thành, đoạt lấy ngôi vị hoàng đế. Ai cũng không ngờ được, việc đầu tiên hắn làm sau khi đăng cơ chính là đích thân mang phượng ấn kim sách đến trước mặt A Yên.

Giữa muôn vạn người quỳ lạy, hắn đưa nàng lên ngôi vị Hoàng hậu.

Ngàn vạn sủng ái, chỉ dành cho một người.

***

Vở kịch nhỏ:

Ban đầu, khi mới thành hôn, Tạ Đĩnh đã nói thế này.

“Phụng chỉ cưới vợ chỉ là để dẹp bỏ nghi kỵ của hoàng gia. Sở thị tuy dung mạo tuyệt mỹ, nhưng tuổi còn non nớt, không phải mẫu người mà con thích. Hiện tại sẽ tôn trọng nàng, sau này tìm cho nàng một chốn nương tựa thật tốt, không để nàng chịu thiệt là được.”

Thái độ ấy, lạnh lùng vô tình, tựa như hoàn toàn không để ý đến người bên gối.

Sau này, cẩm bình xuân ấm, phù dung trướng mềm.

Nghe nàng nói muốn rời đi, sắc mặt Tạ Đĩnh đột ngột căng thẳng, ôm chặt vòng eo mảnh mai vào trong lồng ngực, nghiến răng nghiến lợi.

“Nàng thử nhắc lại hai chữ hòa ly nữa xem?”

A Yên xụ mặt, nhỏ giọng oan ức, “Lúc trước chính chàng đã nói với ta như vậy mà!”

Tạ Đĩnh: “…”

Bị vả mặt đau quá đi.

***

Khi Hoàng đế ban chỉ tứ hôn nữ nhi của Sở gia cho Phần Dương Vương, trên dưới phủ Sở Thái sư đã không còn được hưng thịnh như trước.

Sau khi lão Thái sư qua đời, Sở gia liền mất dần chỗ đứng, lâu dần khó tránh khỏi việc suy tàn. Đối với nhà họ, việc gả cho Phần Dương Vương đã là một mối hôn sự trời ban, vì thế nên đích cô nương Sở Tường vốn luôn được yêu thương chiều chuộng đã được chỉ định để trở thành Vương phi.

Nhưng gả cho Phần Dương Vương tức là phải gả đến Ngụy Châu, một nơi cách Trường An vô cùng xa xôi. Sau khi trao đổi bát tự xong xuôi, không biết Sở Tường nghe đâu ra mấy câu chuyện bi thảm của các nữ nhân lấy chồng xa, cộng thêm danh tiếng hung dữ của Tạ Đĩnh, thế là hoảng sợ, tự mình chạy trốn ngay trong đêm.

Thánh chỉ đã ban không thể kháng lệnh, nhưng ngày thành thân đã gần kề, nếu không mau chóng cho Phần Dương Vương phủ một câu trả lời thì e là cả nhà họ khó mà giữ nổi tính mạng. Thế là có người đề nghị mau chóng đem thứ nữ Sở Yên đi gả thay, có người sung sướng vì cái ghế Vương phi rơi trúng vào nhà mình, lại có người tức giận, không cam lòng để vuột mất cái danh cao trọng ấy.

Từ đầu đến cuối, chưa một ai hỏi A Yên rằng ý nàng thế nào.

Từ nhỏ A Yên đã không được yêu thương như đường tỷ hay huynh trưởng, chỉ có thể làm một thứ nữ mờ nhạt sống trong khuê phòng. Khi tổ mẫu đề nghị cho nàng thay thế đường tỷ, những gì A Yên có thể làm là đưa ra điều kiện buộc bà phải vào cung diện thánh, xin đổi cái tên trên canh thiếp thành tên nàng.

Nàng có thể thế gả đi xa, nhưng nàng muốn mình phải xuất giá bằng chính danh nghĩa của mình, miễn sau này bị bên ngoài cười chê.

Nhưng cũng chỉ có thế mà thôi.

Phu quân Phần Dương Vương Tạ Đĩnh của nàng là thiếu niên lang nổi danh toàn cõi Trung Nguyên, thành danh từ một trận đánh năm mười lăm tuổi, thay cha gánh vác gia tộc, cùng với các phòng Tạ gia nổi lên như mặt trời ban trưa. Vì kiêng kỵ nhà họ nên Hoàng đế đã ban hôn cho hắn cùng với một gia tộc đã lụn bại, cốt là để thử lòng trung thành của hắn.

Vì có thù với Hoàng đế nên đương nhiên Tạ Đĩnh sẽ không thích mối hôn sự này. Bởi vì sự cố thay đổi tân nương vào phút chót cũng khiến nhà họ Tạ không hài lòng. Nhà mẹ đẻ cách xa ngàn dặm, mà nếu có thì cũng chẳng giúp ích được là bao.

Thế nên A Yên chỉ còn cách nhẫn nhịn, cố gắng cư xử sao cho thật khéo. Mối hôn sự này chỉ nhằm mục đích che mắt Hoàng đế, đợi sau này Tạ Đĩnh giành được thế lực rồi, lúc đó đến xin hắn một phong thư hòa ly cũng chưa muộn.

Trên có lão tổ mẫu không ưa thích nàng, dưới có biểu muội của phu quân luôn tìm cách vu oan giá họa cho nàng, còn có cả hàng tá trách nhiệm mà nàng phải học tập để quản lý gánh vác. A Yên làm những việc mình nên làm, đối với Tạ Đĩnh cũng chỉ một lòng tương kính như tân, làm tròn nghĩa vụ của một thê tử, đồng thời cũng tận tâm chăm sóc mẹ chồng.

Cuộc sống ở Vương phủ chẳng khác nào đang đi trên băng mỏng, thứ duy nhất có thể khiến nàng trông đợi chỉ có tương lai.

Đợi đến ngày Tạ Đĩnh viết thư hòa ly, là nàng có thể trở về cố hương.

***

Trước năm mười lăm tuổi, Tạ Đĩnh cũng đã từng có một tuổi thơ vô lo vô nghĩ như bao thiếu niên khác. Hắn theo cha học võ, cùng bạn bè nghịch ngợm rong chơi, phá làng phá xóm, phóng khoáng tiêu sái chẳng khác nào một cơn gió.

Sau năm mười lăm tuổi, Tạ Đĩnh cầm đao ra chiến trường, gánh vác trên vai toàn bộ Tạ gia và mối thù g iết cha, âm thầm hướng mũi đao về phía Hoàng đế. Từ đó, tính tình của hắn đã hoàn toàn trở nên lạnh lùng, âm trầm ít nói, hành sự nhẫn tâm quyết tuyệt đến nỗi dọa cho người ta sợ vỡ mật.

Hắn căm ghét Hoàng đế, nhưng lại không thể không nghe theo ông ta. Hiện giờ thế lực của hắn chưa đủ mặt, hắn cần thêm thời gian.

Và thế là, hắn cưới nàng.

Vương phi của hắn rất xinh đẹp, nhưng vẫn còn non nớt, nhìn là biết chưa từng trải sự đời. Tạ Đĩnh nghĩ tội gì phải buộc nàng lại chung một chỗ với mình, sau này khi mọi việc ổn thỏa rồi, hắn nhất định sẽ tìm cho nàng một bến đỗ thật tốt.

Ban đầu, cái cách Tạ Đĩnh đối xử với A Yên thẳng như ruột ngựa, chẳng khác nào đang đối đãi với các thuộc hạ dưới trướng, có sao thì nói vậy. A Yên cũng không chịu thua, bị vu oan thì nàng giải oan, bị hiểu lầm thì nàng giải thích, hắn rập khuôn quá thì nàng sẽ từ từ giảng giải cho hắn hiểu. Tuy nàng hiền lành thật, nhưng cũng không phải quả hồng mềm để mặc người ta nắn bóp, và đương nhiên cũng sẽ không để Tạ Đĩnh coi thường mình.

Việc sớm chiều chung đụng, cho dù là dưới danh nghĩa phu thê, cũng đã khiến cho Tạ Đĩnh có những cái nhìn khác về nàng.

Hóa ra A Yên không hề ngây thơ như vẻ bề ngoài. Nàng rất thông minh, cũng biết mưu tính, xoay xở tìm kế thoát thân. Hắn từng cho rằng A Yên không hiểu chuyện nam nữ nên muốn khai sáng cho nàng, nào ngờ lòng nàng vốn sáng như gương, đã sớm thấu hiểu hết thảy ý đồ của hắn.

Tạ Đĩnh nghĩ, chỉ cần mình nguyện ý tiếp nhận, hẳn là A Yên cũng sẽ muốn vun vén cho mối quan hệ tốt đẹp giữa hai nhà, sẽ chấp nhận ở lại Xuân Ba Uyển trong Vương phủ cả đời. Nào ngờ nàng làm tất cả mọi việc – bao gồm cả việc chung chăn chung gối với hắn, thân thiết chăm sóc cho hắn từng ly từng tí – vốn là để làm tròn bổn phận, chứ chưa bao giờ là thật lòng.

Mấy ai có thể nghĩ rằng, thật ra vị Phần Dương Vương vốn kiêu ngạo kia lại là người phải cúi đầu trước.

Có lẽ là kể từ khi Xuân Ba Uyển xuất hiện ngọn nến vàng dịu dàng ấm áp, khiến hắn càng thêm lưu luyến những đêm dài có nàng bên cạnh. Có lẽ là khi bóng dáng thướt tha yêu kiều ấy lướt qua gian nhà đầy nắng ở Nghi Phong Hiên, cùng hắn đi tìm lại giấc mộng thuở niên thiếu đã từng đánh mất. Cũng có lẽ là khi tiếng đàn không hầu thanh thoát vang lên trong một buổi chiều tĩnh lặng, dẫn hắn bước vào một cuộc sống bình phàm sau những ngày tháng đắm chìm trong khói lửa chiến tranh.

Không ai có thể biết rõ, ngay cả hắn cũng không.

A Yên không chỉ là Vương phi, mà còn là thê tử của Tạ Đĩnh. Việc thay đổi canh thiếp khiến nàng gả cho hắn, có lẽ thật sự là do ý trời.

So với dáng vẻ đoan trang tôn quý mà nàng buộc phải mang lấy, hắn thà rằng nàng cứ vô ưu tự tại như bây giờ, cứ mặc sức tùy hứng, ngày ngày gảy đàn mài mực nặn tượng, lấy sơn thủy thư họa làm niềm vui, mãi mãi là một cô nương xinh đẹp rạng rỡ như ngày đầu gả cho hắn.

Khi được hỏi mình thích Tạ Đĩnh bao nhiêu, A Yên đã vô cùng không tình nguyện mà giơ hai ngón tay ra, cố ý để đầu ngón trỏ và ngón cái của mình cách nhau một khoảng rất rất nhỏ.

“Ta chỉ thích chàng có một chút xíu, như thế này thôi.”

Tạ Đĩnh bật cười, bàn tay bao trùm lấy khoảng cách từ đầu ngón tay đến tận cổ tay nàng.

A Yên, ta lại thích nàng nhiều như thế này cơ.

Tổ mẫu từng khuyên ta nạp thiếp, vì Tạ gia mà khai chi tán diệp. Nhưng Xuân Ba Uyển có một mình Sở thị là đã đủ lắm rồi.

A Yên, ta nguyện vì nàng mà đánh nam dẹp bắc, đoạt lấy hoàng quyền, trao cho nàng hết thảy mọi trân quý nhất trên đời.

Chỉ hy vọng nàng cũng sẽ nguyện vì ta mà ở lại, tiếp tục cùng ta bước tới những năm tháng bạc đầu, bên nhau viên mãn đến trọn đời trọn kiếp về sau.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Hoài Cát

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN