
Tác giả:
Hải Nguyệt Hỏa Ngọc
Reviewer:
AI_Dã Quỳ
Designer:
AI_Tịch Lam
Thể loại:
Cổ đại,
Cung đình hầu tước,
Thanh mai trúc mã,
Cưới trước yêu sau,
Oan gia hoan hỉ,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Hài hước,
Thầm mến,
Nhẹ nhàng,
HE
Độ dài: 104
Tình trạng: Hoàn convert
Lượt xem: 69
Cả thành Biện Lương đều biết An Dương Quận chúa Thôi Hà và Tiểu Hầu gia Tạ Linh ghét nhau như chó với mèo, từ nhỏ đến lớn đã cãi nhau chí chóe, thậm chí sau này khi đã đến tuổi thành thân rồi vẫn y hệt như vậy.
Đối với Thôi Hà, mọi chuyện bắt đầu vào một ngày nọ, khi nàng còn rất nhỏ. Nàng vốn là nữ nhi duy nhất của Trưởng Công chúa, vì không có cha nên bị đồng môn bắt nạt. Nàng uất ức không sao tả nổi, cứ thế mà khóc rống lên.
Tạ Linh đang ngủ trên cây bị tiếng khóc của nàng đánh thức, đành phải giúp nàng đuổi tên kia đi, rồi lạnh nhạt xoay người đi thẳng.
Kể từ đó, Thôi Hà đã trở thành cái đuôi nhỏ luôn đi theo phía sau Tạ Linh như hình với bóng, mặc kệ đã từng bị hắn đuổi đi bao nhiêu lần, nàng vẫn cứ đi theo không rời như vậy. Cho đến một ngày kia, nàng nấp sau bức tường, tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa Tạ Linh và bằng hữu của hắn.
“Lúc nào Tiểu Quận chúa cũng đi theo ngươi như vậy là thích ngươi rồi đấy, thế ngươi có thích nàng không?”
Tạ Linh đáp: “Đời này của tiểu gia ghét nhất ba thứ: Dưa vẹo, táo nứt và Thôi Hà.”
Từ đó, Thôi Hà quyết định không cho hắn sắc mặt tốt nữa, hễ cứ gặp là phải đối đầu, phải chọc cho hắn tức c hết, quyết không để hắn có được một giây phút yên ổn nào.
Đến năm mười bốn tuổi, Tạ Linh ra chiến trường, còn Thôi Hà vẫn cứ thế yên ổn sống trong sương phòng làm một Quận chúa lá ngọc cành vàng.
Mẫu thân của Thôi Hà không chỉ là Trưởng Công chúa, mà còn nắm quyền nhiếp chính trong triều, phò tá tiểu Hoàng đế đang bị bệnh tật quấn thân trị quốc. Bà mạnh mẽ cứng rắn nửa đời, đối với nữ nhi duy nhất thì cưng chiều yêu thương hết mực, quyết không để nàng phải chịu bất cứ uất ức nào.
Năm Thôi Hà đến tuổi lấy chồng, mẫu thân nàng đã suy nghĩ rất nhiều, cuối cùng vẫn hỏi ý kiến của nàng. Trong đầu của Thôi Hà đã nghĩ đến một cái tên, nhưng rất nhanh sau đó nàng đã gạt phắt đi.
Nàng muốn gả cho hắn là thật, mà hắn chán ghét nàng cũng là thật. Nàng không muốn phải cãi nhau với phu quân của mình suốt quãng đời còn lại.
Nhưng người tính không bằng trời tính. Cuối cùng Thôi Hà và Tạ Linh vẫn bị buộc chặt với nhau.
Vì tình thế bất đắc dĩ, vì để bảo toàn danh tiết của Thôi Hà và uy nghiêm của Hoàng tộc, Trưởng Công chúa đã mượn tay Hoàng đế tứ hôn cho hai người. Không muốn chịu cũng phải chịu, nhất là khi toàn bộ kinh thành đều đang nhìn chằm chằm vào hai người họ.
Mọi người đều nghĩ rằng kẻ thù không đội trời chung thành thân với nhau, ít nhất sau này cũng sẽ biết thu liễm lại mà tôn trọng nhau vài phần, nhưng mà họ đã nhầm to.
Đêm tân hôn, Thôi Hà đã cho Tạ Linh một cước bay xuống giường, còn cấm hắn sau này không được phép leo lên giường ngủ nữa.
Tạ Linh: “Cô tưởng ta hiếm lạ cái giường của cô chắc?”
Nhưng sau này, chính hắn lại là người năm lần bảy lượt nài nỉ nàng để được lên giường.
***
Từ thuở còn nhỏ cho đến khi thành thân với Thôi Hà, Tạ Linh thật sự là một cục đá. Hắn không hiểu phong tình, càng không biết dịu dàng là gì. Hắn thực sự cảm thấy Thôi Hà rất phiền phức, đã không ít lần đuổi nàng đi, nhưng nàng vẫn cứ mãi lẽo đẽo theo hắn như vậy, khiến Tạ Linh cảm thấy rất bất lực.
Sau này, phủ Trung Dũng Hầu ngã ngựa, Tiểu Hầu gia là hắn rơi xuống vũng bùn chỉ trong một đêm. Thân thích từ mặt, cả vị hôn thê cũng từ hôn, Tạ Linh không còn cách nào khác, phải lĩnh quân ra chiến trường đánh giặc.
Nếu như có thể, hắn thực sự mong muốn cả đời này đều có sống một mình như vậy. Lòng hắn mang chí lớn, lại chằng thiết tha đến chuyện nam nữ, nếu không phải do vạn bất đắc dĩ thì chưa chắc hắn đã lấy vợ.
Trưởng Công chúa là người có ơn với Tạ Linh. Giữa lúc nguy nan nhất, bà đã bất chấp sự phản đối của quần thần mà để hắn lĩnh quân đi đánh đuổi ngoại xâm, sau đó cho hắn được phép xây dựng chấn hưng lại phủ Trung Dũng Hầu. Có lẽ chính là vì thế nên khi thánh chỉ tứ hôn được ban ra, Tạ Linh cảm thấy cũng không đến nỗi nào, ít nhất thì hắn đã không kịch liệt phản đối như hắn vẫn nghĩ.
Cứ như thế, Tạ Linh đã cưới nàng.
Ban đầu, hai người định ra ba quy tắc, còn nhấn mạnh rằng ai vi phạm thì kiếp sau đầu thai làm chó. Vừa dứt lời, hắn đã bị Thôi Hà đạp xuống giường, từ đó về sau phải ra ngoài phải ra phòng ngoài ngủ.
Tạ Linh cảm thấy Thôi Hà đúng là đồ vô ơn. Hắn đã năm lần bảy lượt cứu mạng nàng như thế rồi, nàng không thấy cảm kích thì thôi, còn không thèm nể nang hắn như thế nghĩa là gì? Đúng là nữ nhân đanh đá.
Tuy ngoài mặt không vui, nhưng chiếc túi hương xiên xiên vẹo vẹo do nàng “rảnh rỗi” làm cho thì chưa từng rời khỏi người Tạ Linh. Tuy miệng thì chê phiền phức, nhưng ánh mắt lại cứ không nhịn được mà tìm kiếm Thôi Hà, thấy nàng đang xụ mặt thì thắc mắc ai đã chọc bà cố tổ này không vui rồi.
Chẳng biết từ lúc nào, tiểu cô nương nhỏ nhắn tròn vo như cục bột đã trở thành mỹ nhân xinh đẹp cao quý bậc nhất Biện Lương. Nàng là kim chi ngọc diệp của Trưởng Công chúa, đương nhiên có quyền được kiêu ngạo, nhưng chưa bao giờ vì thế mà nàng coi thường những người có thân phận thấp hơn mình.
Cũng giống như hắn, Thôi Hà cũng có một tuổi thơ không được trọn vẹn, khi cha của nàng là Phò mã gia đã lén lút tư thông với người khác, sau đó còn vạch âm mưu g iết c hết nàng để trả thù Trưởng Công chúa. Nhưng nàng vẫn may mắn hơn Tạ Linh, nàng vẫn còn có mẫu thân.
Nàng được mẫu thân yêu thương hết mực, và giờ thì đến lượt Tạ Linh.
Tạ Linh biết Thôi Hà luôn lo lắng cho mình, mặc dù lòng tự trọng không cho phép nàng cúi đầu trước, nhưng lúc nào cũng lén phái nha hoàn đến hỏi han rồi truyền lời cho hắn. Vì thế, hắn nguyện dùng những gì tương xứng – hoặc thậm chí là hơn – để đáp lại nàng, học cách trân trọng, dịu dàng và lắng nghe, lúc sai thì nhận lỗi, lúc đúng thì im lặng mà nhường nhịn.
Thôi Hà đã từng là cô nương duy nhất xuất hiện bên cạnh người hắn, sau này cũng là nữ nhân duy nhất mà hắn có. Mỗi khi Tạ Linh về khuya, lúc nào ngọn đèn trong Thính Hà Viện cũng đều thắp sáng. Mỗi khi công vụ xong xuôi, hắn đều không nhịn được mà lập tức chạy về ngay.
Cục đá cứng nhắc ngày nào nay đã biết dịu dàng và cả kinh thành đều biết Trung Dũng Hầu là kẻ sợ vợ.
Nàng là người đồng hành bên cạnh hắn lâu nhất, hắn cũng là người đã ở bên nàng suốt gần cả một đời. Lâu hơn Tạ gia, lâu hơn Trưởng Công chúa, lâu hơn cả những ma ma và nha hoàn ở bên cạnh, từ năm bảy tuổi cho tới khi nhắm mắt xuôi tay, đời này đều có nàng trọn vẹn.
“Một đời mưa gió, một đời nở hoa
Dốc trọn hương sắc thành thơ, chỉ vì một lần hội ngộ
Một trang tương tư, nửa kiếp chia lìa
Cả đời này điều mắt thấy, điều tai nghe
Dẫu sinh tử cũng nguyện đánh đổi.” *
____
*: Trích bản dịch lời bài hát Nhất Niệm doTrương Tử Hâm và Lý Hâm Nhất thể hiện, OST Trục Ngọc
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Dã Quỳ
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved