
Tác giả:
Lê Tửu Nhi
Reviewer:
AI_Lạc Tiên
Designer:
AI_Bích Sơn
Thể loại:
Hiện đại,
Hào môn thế gia,
Cưới trước yêu sau,
Nghiệp giới tinh anh,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Nhẹ nhàng,
Thầm mến,
HE
Độ dài: 69
Tình trạng: Hoàn convert
Lượt xem: 27
“Ánh trăng lãng mạn xuyên qua toa xe đang rung chuyển
Cảnh trong mơ vẫn lay động như cũ, chẳng hề thay đổi
Chúng ta của năm ấy chẳng sợ bên nhau dài lâu
Chỉ sợ tình ta chẳng đủ kiên định
Nơi xa xôi mà đôi ta đã từng hứa
Còn chưa thể chạm đến đã phải quay đầu
Có lẽ sự ra đi của em cũng tựa như bao người
Chẳng chút tiếng động, hời hợt qua loa.” *
Ở Ninh Thành không ai mà không biết Hạ Vũ Bạch, người đàn ông độc thân tân quý có giá trị liên thành. Nghe nói, anh dựng nghiệp từ hai bàn tay trắng, lăn lộn trong giới hắc bạch hơn mười mấy năm trời. Thế nên, sự trầm tĩnh thanh lãnh mà anh mang đến luôn khiến người khác phải run sợ.
Dường như, anh chính là con sói hoang dã ẩn mình nơi núi sâu, có tính công kích cực mạnh lại che giấu rất khéo bộ móng vuốt sắc nhọn và những chiếc răng nanh của mình.
Hiện tại, Hạ Vũ Bạch nắm giữ trong tay quyền thế hơn một nửa thành phố. Vì vậy, mỗi lời nói mỗi hành động của anh, đều gây nên sóng to gió lớn trên thương chính trường.
Mặc dù biết Hạ Vũ Bạch là kẻ nguy hiểm không nên trêu chọc thế nhưng vẫn có rất nhiều cô gái tình nguyện nhảy vào. Bởi vì, chỉ cần chiếm được trái tim của anh, sẽ có được hết thảy những điều mà cả đời này họ cũng không dám mơ tưởng đến.
Đáng tiếc, thời gian này, tin tức liên hôn giữa Hạ Vũ Bạch và Lý Cảng Cảng, nàng công chúa duy nhất của nhà họ Lý đã được truyền ra ngoài. Hơn nữa, trong bữa tiệc lớn của giới thượng lưu, ông nội Lý đã gặp mặt cháu rể tương lai để an bài mọi chuyện. Hai tập đoàn lớn kết hợp với nhau, định rằng sẽ khiến cho Ninh Thành một phen chao đảo lập lại trật tự.
Đối với cuộc hôn nhân này, Hạ Vũ Bạch mang theo cảm xúc có phần ngổn ngang phức tạp. Rõ ràng, đây là kết quả mà anh dày công sắp đặt. Thế nhưng, trong giây phút ấy, anh lại thấy chơi vơi, tự hỏi bản thân mình có đang đi đúng hướng.
Và Lý Cảng Cảng, em còn nhớ anh hay không?
***
Lý Cảng Cảng là cháu gái duy nhất của nhà họ Lý trăm năm giàu sang quyền lực. Từ thơ bé cho đến tận hôm nay, cô luôn được ông nội yêu thương chiều chuộng hết mực. Vì thế, cô tựa như chú mèo Ba Tư xinh đẹp kiêu kỳ, cho dù làm bất cứ gì cũng là điều hiển nhiên như vốn dĩ.
Sống trong nhung lụa xa hoa, Lý Cảng Cảng có được hết thảy mọi thứ một cách dễ dàng. Cô không biết khói lửa nhân gian là như thế nào, cũng chưa từng để bản thân phải chịu ấm ức. Dường như, nỗi muộn phiền của cô chỉ xoay quanh về những điều nhỏ bé đơn giản mà thôi.
Thế nhưng, lần trở về nước sau thời gian du học lại kéo Lý Cảng Cảng vào một chương mới của cuộc đời. Cô buộc phải kết hôn cùng với người đàn ông xa lạ tên là Hạ Vũ Bạch.
Kỳ thật, Lý Cảng Cảng hiểu rất rõ về thân phận của mình. Cái họ mà cô mang, tất cả những gì tốt đẹp mà cô có, đều từ đấy mà ra. Thế nên, khi đứng trước lợi ích gia tộc và những cuộc phân tranh giữa tiền tài địa vị, hưởng thụ đi đôi với trách nhiệm, cô biết mình nên làm gì. Hơn hết, người mà ông nội đã chọn cho cô, anh hẳn rất xuất sắc hơn người.
Mà đúng như những gì Lý Cảng Cảng suy nghĩ, lần đầu tiên gặp Hạ Vũ Bạch đã khiến cô cảm thấy mình không phải là đối thủ của anh. Một viên minh châu lấp lánh trong tủ kính sao có thể đấu lại viên ngọc trai đen ngâm mình nơi biển cả sâu thẳm kia chứ. Chỉ cần đôi mắt lạnh lẽo của anh lướt qua, lớp nguỵ trang của cô bỗng chốc vỡ tan tành.
“Cô Lý, không biết em còn nhớ rõ tôi không?”
“Thật xin lỗi, em phải cùng một người dơ bẩn như tôi kết hôn.”
Từng lời của Hạ Vũ Bạch đều chứa sự chán ghét lạnh lùng. Lý Cảng Cảng có chút sợ hãi anh, lại không thể từ chối môn hôn sự đã được định đoạt này.
Thế nên, chỉ trong một lần gặp mặt, cả hai cùng nhau đi đăng ký, chính thức trở thành vợ chồng.
***
“Mỗi khi anh muốn cùng ánh trăng uống đến say ngất
Nó lại chiếu lên dáng vẻ của em trong ký ức
Đôi lần chạm mặt, em đều đến rồi đi rất vội vàng
Khiến con tim anh loạn nhịp rồi liền khôi phục nguyên trạng.
Sau này, ngoại trừ trong giấc mơ hay ở những nơi chốn cũ ấy
Anh đã chẳng còn thấy nụ cười rạng rỡ của em nữa
Dòng người đến rồi đi, những lời đồn đãi thi nhau truyền xa
Nên anh chỉ có thể viết lời tha thứ vào chương cuối của câu chuyện.” *
Hạ Vũ Bạch có một tuổi thơ đầy biến động thương tổn, thế nên trái tim anh đã sớm tan vỡ mục ruỗng. Thế giới trong mắt anh chỉ là những mảng màu xám xịt tẻ nhạt và đáng ghét. Từ bùn lầy nhơ nhớp, anh từng bước kiên định leo cao, để những kẻ năm xưa từng gieo rắc bất hạnh khổ sở lên cuộc đời anh phải trả giá. Anh sẽ nghiền nát xương cốt bọn chúng thành tro bụi rồi rải xuống biển.
Tâm tư Hạ Vũ Bạch rất sâu kín trầm ổn, không gì có thể làm anh dao động. Thế nhưng, khi đứng trước cô vợ nhỏ của mình, có lúc anh lại chẳng giữ nổi bình tĩnh.
Rõ ràng, cuộc hôn nhân này nằm trong sự toan tính của Hạ Vũ Bạch. Một người sống trong bóng tối đã lâu như anh, tham luyến biết bao ánh nắng bên ngoài khung cửa sổ. Thế nên, anh muốn kéo Lý Cảng Cảng rơi vào trầm luân với mình. Bởi vì, cô quá rực rỡ chói mắt, lại thuần khiết như hoa lê đầu cành. Mà anh, muốn vấy bẩn sự trong sáng đó của cô, kéo cô xuống địa ngục.
Hạ Vũ Bạch đã nghĩ như thế, cũng muốn làm như thế. Đem hết thảy sự xinh đẹp mềm mại của thế gian, chôn vùi cùng mình. Vậy mà, anh không làm được.
Khoảnh khắc nhìn thấy Lý Cảng Cảng vô tư cười đùa bên vườn hoa, khung cảnh khiến anh quyến luyến mê say. Khoảnh khắc nhìn thấy cô ngủ thiếp đi trên ghế sô pha, căn biệt thự rộng lớn cũng trở nên bình yên ấm áp. Hay khoảnh khắc nhìn thấy cô khóc, đôi mi như cánh bướm dập dìu rung động cùng giọt nước mắt lăn dài trên má, sự đau lòng len lỏi trong mỗi tấc da thịt anh.
Hoá ra, Hạ Vũ Bạch yêu Lý Cảng Cảng mất rồi. Vì yêu, cho nên mới không nỡ để cô tổn thương, không nỡ để cô phải rơi lệ, không nỡ dù chỉ chút thôi, trái tim cô thêm một vết xước.
Con sói hoang, tình nguyện bỏ đi sự sắc bén gai góc và hung tàn của mình, quy phục chú mèo Ba Tư kiêu căng bướng bỉnh.
Lần nọ khi hai người cãi nhau xong, Lý Cảng Cảng đỏ hốc mắt không nói gì, dọn qua phòng khách. Hạ Vũ Bạch nửa đêm đến gõ cửa phòng cô. Anh nhìn cô một lúc, nhẹ giọng dỗ dành.
“Anh sai rồi, em đừng giận nữa.”
Trước kia, thế giới của Hạ Vũ Bạch chỉ có một thân một mình, anh tuỳ ý, đ iên cuồng, tham vọng mở rộng thế lực và đế chế, không từ bất cứ thủ đoạn nào để đạt được mục đích. Khi ấy, anh không sợ điều gì, kể cả cái c hết. Nhưng bây giờ, anh có nhà, có vợ, anh không dám đem tính mạng ra cược. Anh phải trở về, phải bảo vệ những điều quý giá nhất.
Là Lý Cảng Cảng, người anh yêu.
“Anh mong cả đời này có thể bên em.”
____
*: Trích bản dịch lời bài hát Chương cuối câu chuyện do Trình Hưởng thể hiện
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Lạc Tiên
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved