logo
REVIEW>> ĐIỆN TIỀN HOAN
dien-tien-hoan
Tìm truyện

ĐIỆN TIỀN HOAN

Độ dài: 66

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 150

Giới thiệu:

Không biết bắt đầu từ khi nào, nơi đầu quả tim Tiêu Hành đã khắc ghi hình bóng của một tiểu cô nương.

Tiểu cô nương ấy ở bên hắn đã lâu, lâu đến nỗi có nàng ở bên cạnh đã trở thành thói quen của hắn, khiến hắn nảy sinh lòng tham luyến. Rồi hắn chợt nhận ra, đời này kiếp này, nếu không phải nàng thì sẽ không là ai khác.

Dương Vi cảm thấy, được Thái tử nhớ nhung không phải là chuyện tốt, nhưng cũng không phải là chuyện gì lớn.

Hậu cung vốn dĩ là nơi nữ tử tồn tại để dành cho người của hoàng gia ngắm nhìn.

Nhưng lòng nàng… chưa bao giờ hướng về hoàng thất.

Đáng tiếc thay, Tiêu Hành lại là Thái tử, vì sao hắn cứ phải là Thái tử cơ chứ!

***

Dương Vi luôn nghĩ, phải chăng kiếp trước nàng đã đào mộ của cả Tiêu gia hay nợ họ một khoản “nợ m áu” kếch xù rồi hay sao mà kiếp này người nhà họ Tiêu mới “xung khắc” nàng đến vậy.

Xung khắc tới nỗi, từ lúc hình thành trí nhớ cho đến nay, Dương Vi đã phải “làm trâu làm ngựa” cho nhà họ rồi.

Dương Vi nhớ mãi, vào một buổi sớm tinh mơ nọ, vào cái lúc mà sương sớm còn chưa kịp giáng xuống, lúc mà gà còn chưa kịp gáy, thì “tin dữ” đã nườm nượp kéo đến. Tiêu gia nói, họ cần một người làm thư đồng bên cạnh các Hoàng tử, Đế cơ, căn cứ vào rất nhiều yếu tố, họ thấy nàng là người duy nhất phù hợp với vị trí này.

Vậy là nàng “vinh hạnh” có được “cơ hội” rời nhà để lên đường đến Đại Chu, kết thúc cuộc sống tự do tự tại đến vô tri, bắt đầu cuộc sống xa quê nhà, xa thân nhân.

Không chỉ có thế, nàng còn bị buộc phải đổi từ họ Lâm của cha sang họ Dương, còn phải dập đầu tạ ơn Hoàng thượng vì đã ban ân, rộng lòng cho phép một nữ tử xuất thân tầm thường như nàng đây được nhập vào gia phả Dương gia.

Đây là ân huệ với người nào, Dương Vi không cần biết, nàng càng không muốn biết. Nàng chỉ biết, kể từ khoảnh khắc này, giấc mơ lớn của cả đời này của nàng – đó là được tự do tự tại, ngày ngày làm biếng, ăn no chờ c hết… đã thật sự chấm dứt rồi.

Lòng Dương Vi sầu khổ không thôi.

Tuy đã biết trước những tháng ngày làm thư đồng cho con nhà đế vương sẽ chẳng mấy dễ dàng, nhưng Dương Vi cũng không ngờ là nó lại… khó khăn đến nhường này.

Vì nàng nhận ra, dường như vị Thái tử gia lạnh lùng cao quý kia không hề thích nàng, thậm chí còn có phần chán ghét nàng.

Vì hắn lúc nào cũng nhìn chằm chằm nàng, như thể đang canh chừng nàng, chỉ cần nàng vô tình mắc sai lầm, dù sai lầm đó chỉ nhỏ xíu thôi, là hắn sẽ “tóm lấy” nàng, quở trách nàng, uy hiếp nàng.

Cuộc sống của ai cũng khó khăn như thế mà, cuộc sống của hắn hay của nàng cũng đâu có dễ dàng gì, cớ sao hắn lại cứ thích ngáng chân nàng, làm khó nàng như thế? Nàng có hại gì hắn đâu, sao hắn cứ thích nhắm vào nàng thế?

Dương Vi rủa thầm, còn không ngừng xoay xoay Tiêu Hành trong lòng mấy vòng để mắng hắn cho hả giận. Nhưng mà, dẫu sao người ta cũng là Thái tử tôn quý không ai sánh bằng, nàng có muốn mắng thì cũng chỉ dám mắng trong bụng như thế thôi, chứ chẳng có cái gan chỉ thẳng mặt hắn mà mắng.

Thông minh đúng nơi, dũng cảm đúng chỗ là phẩm chất mà kẻ làm trâu làm ngựa cho người khác lâu năm hiểu rõ nhất. Dương Vi vẫn chưa muốn đánh mất “chén cơm” và cái đầu này của mình đâu.

Chỉ là, không biết vì lý do gì mà gần đây vị Thái tử khó ăn khó ở khó chiều kia lại thay đổi tính tình, tuy vẫn thích nhìn chằm chằm vào nàng, nhưng lại không hay cộc cằn, bắt lỗi nàng như trước kia nữa.

Tuy cũng tò mò lý do đằng sau sự thay đổi này thật đó, nhưng Dương Vi nàng nổi tiếng là một “mỹ nhân lười” mà, ngoài ăn no ngủ kỹ ra, trên đời này không còn thứ gì có thể khơi dậy hứng thú trong nàng, khiến nàng dốc hết tâm tư và sức lực ra để đi tìm hiểu.

Thái tử Tiêu Hành lại càng không.

Nếu Dương Vi biết sớm hơn một chút, rằng nếu không nhờ có sự “làm biếng” này của nàng thì Tiêu Hành đã không thể thừa cơ xông vào thế giới của nàng. Sau đó đảo lộn cuộc sống yên bình vốn có của nàng, thì nàng đã “siêng năng” hơn một chút, không cho hắn có được cơ hội này rồi.

Dẫu vậy, mãi đến lúc này mới biết hối hận thì cũng đã muộn.

Người ta đã giữ chặt nàng lại rồi còn đâu!

Có một vấn đề khiến Tiêu Hành thắc mắc suốt nhiều năm mà vẫn chẳng có lời giải.

Đó là, tại sao đôi mắt của Dương Vi luôn trong trẻo sáng ngời như thế? Lúc ban đầu, khi nàng mới xuất hiện trong thế giới của hắn, khi nàng chỉ mới là một tiểu cô nương ngô nghê cũng thế, mà mãi cho đến bây giờ, khi nàng đã khác trước nhiều rồi, đã trở thành một thiếu nữ mang vẻ đẹp tuyệt trần khiến người ta khó mà dời mắt… thì chỉ có đôi mắt ấy là vẫn chẳng mảy may thay đổi.

Là một Thái tử cao quý đứng trên vạn người, hắn trưởng thành từ chốn quan trường đầy rẫy quyền mưu hiểm đ ộc, ngày ngày phải đối diện với những nụ cười xu nịnh, những lời tán dương đầy giả dối. Hắn hiểu sâu sắc thế nào là lòng người khó dò, dẫu chưa đến mức hay nghi kỵ mọi người, nhưng hắn vẫn hiểu đạo lý không được dễ dàng tin tưởng vào ai.

Duy chỉ có tiểu cô nương Dương Vi là ngoại lệ.

Dù đã trôi qua rất nhiều năm, dù nàng đã bước một chân vào thế giới đầy rẫy lọc lừa dối gian này, nhưng đôi mắt xinh đẹp kia của nàng lại chưa một lần nhuốm màu giả dối.

Thuở đầu, hắn chỉ là tò mò, không hiểu tại sao trên đời này lại có một tiểu cô nương có đôi mắt thuần khiết và sáng trong đến vậy, rồi sau này, hắn lại đánh mất trái tim mình vì chủ nhân của đôi mắt từng khiến hắn bận tâm ấy.

Đối với Tiêu Hành, Dương Vi là giấc mơ xa vời không thể chạm đến, là nữ thần bất khả xâm phạm.

Nhưng hắn là Thái tử, cũng vì hắn mang thân phận Thái tử, nên dù có thích nàng đến đâu, có lòng muốn bảo vệ trái tim thuần khiết tinh khôi kia của nàng đến mấy, hắn cũng phải dằn lòng giấu kín phần tâm tư ấy đi. Vì xung quanh hắn chỉ toàn là gai nhọn và nanh vuốt, chúng rình rập hòng tấn công hắn không rời, chỉ cần hắn lơ đễnh để lộ yếu điểm, chúng ắt vồ lấy yếu điểm ấy, rồi đ iên cuồng giằng xé tất cả mọi thứ mà hắn hằng gìn giữ bấy lâu.

Quả thật hắn giấu rất kín, rất kỹ, thành công đánh lừa tất cả mọi người, khiến mọi người và cả Dương Vi, người mà hắn thầm thề sẽ bảo vệ suốt đời này, tin rằng hắn thật sự rất ghét nàng. Nếu trong buổi yến tiệc ấy, nàng không vô tình trúng đ ộc mà ngất đi, hắn không thấy, không biết, cũng không lo lắng đến nỗi bốc đồng bế nàng lên, ôm nàng chạy nhanh về Đông Cung, thì có lẽ, tất cả mọi người đã thành công bị hắn đánh lừa rồi.

Hắn có thể vờ như không quan tâm, có thể vờ lạnh nhạt với nàng, nhưng tuyệt nhiên trái tim hắn, đôi mắt hắn, sẽ không biết nói dối.

Khoảnh khắc vị Thái tử cao quý kia hoảng loạn lao đến chỗ ngồi của Dương nữ lang, gấp gáp ôm nàng chạy đi, người ta mới bừng tỉnh, hiểu ra lý do tại sao vị Thái tử vốn chẳng ưa gì cô nương này lại cố chấp giữ nàng bên cạnh mình.

Rõ ràng là đang muốn giữ người ta lại bên cạnh để bảo vệ người ta đây mà!

Miệng thì cứ buông lời chán ghét, nhưng tim lại cố chấp hướng về người ta, mắt thì cứ nhìn người ta, tay thì luôn sẵn sàng đỡ lấy người ta.

Hắn không nói, lại không thể hiện, nên cũng không một ai biết rằng, đời này hắn chỉ muốn một mình nàng. Hắn chẳng cần nhiều người vây quanh, càng không cần có người dốc lòng nịnh nọt, hầu hạ hắn. Hắn chỉ muốn một người duy nhất, người có thể là tri kỷ thấu hiểu lòng hắn, có thể là thê tử hiểu rõ tâm ý của hắn, có thể hóa giải mọi muộn phiền sầu não của hắn.

Mà người có thể mang đến những điều đó cho hắn, chỉ có thể là Dương Vi.

Ngoài nàng ra, sẽ không là ai khác. Nếu không phải là nàng, dù có bao nhiêu người đi chăng nữa, đối với hắn, cũng chỉ là ồn ào vô nghĩa.

Dẫu cho lòng nàng chưa từng hướng về phía hoàng thất, càng chưa từng hướng về hắn, nhưng hắn đã quyết phải có được nàng rồi thì ắt sẽ có được.

“Ta giữ nàng lại bao năm nay, không phải để nàng rời khỏi ta.”

Họ đã bầu bạn cùng nhau suốt nhiều năm như thế, sao có thể nói buông là buông?

Hắn cược rằng hắn cũng có một vị trí nhỏ nhoi nào đó trong tim nàng, nàng sẽ không thể nhẫn tâm bỏ hắn lại một mình.

Và may mà hắn đã cược đúng.

“Nàng đã bước ra một bước, cho dù có lùi trăm bước, ta cũng đuổi theo. Dương Vi, ta chắc chắn sẽ cưới nàng.”

Ngày tháng của họ vẫn còn rất dài, hắn nguyện dùng cả đời này để chống đỡ cho nàng một đời an yên, quãng đời còn lại vĩnh viễn không phải thấy bóng tối.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Sầu Riêng – Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN