logo
REVIEW>> CƯỚP HÔN
cuop-hon
Tìm truyện

CƯỚP HÔN

Tác giả:

Đường Tô

Designer:

AI_Nha Thanh

Độ dài: 145

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 61

Giới thiệu:

Chu Ngu mồ côi cha mẹ từ nhỏ, sống dè dặt cẩn trọng nhiều năm qua, tính tình vốn đoan trang hiền lành. Ấy thế mà vào ngày đại hôn của đại cô nương, nàng lại làm một việc kinh thiên động địa:

C ướp hôn.

Lụa đỏ tung bay, khách khứa đông đủ, Chu Ngu mặc hỉ phục đứng một mình giữa sảnh đường: “Ta mới là biểu cô nương của Thi gia, tân nương hôm nay phải là ta.”

Cả sảnh im phăng phắc, lặng ngắt như tờ.

Chu Ngu không tránh né ánh nhìn giận dữ của tổ mẫu.

Nhưng nàng thực sự không sợ chút nào ư? Không hẳn, chân nàng đang run cầm cập đây.

Nhưng bắt nàng nhường lại hôn sự, hạ mình làm vợ kế cho người ta, còn phải chuẩn bị đồ cưới cho tỷ tỷ? Trên đời này không có cái lý lẽ đó!

Sáng sớm Mộ Tô đã bị lôi dậy đi thành thân, hắn ngáp ngắn ngáp dài, mãi vẫn chưa thấy tân nương đâu, sự kiên nhẫn đã gần cạn kiệt.

Đúng lúc đó tâm phúc chạy ra báo: “Lang quân, có người c ướp hôn.”

Mộ Tô lập tức quay đầu ngựa: “Vậy thì nhường cho gã.”

Tâm phúc: “… Người c ướp hôn là nhị cô nương của Chu gia.”

Mộ Tô thoáng ngạc nhiên, người bị c ướp lại là mình á?

“Chu nhị cô nương mới đúng là biểu tiểu thư của Thi gia, nàng ấy nói nếu hôm nay nàng ấy không gả đi được thì không ai được gả.”

Mộ Tô xua đi cơn buồn ngủ, môi khẽ nhếch: Cô nương này thật mạnh mẽ.

“Báo với Chu gia, người Mục gia cưới là cô nương Thi gia, nếu hôm nay ta không cưới được Chu nhị cô nương thì không ai được cưới!”

Hắn vốn chẳng ưa những nữ tử yếu đuối, trong nhà đã có một phụ thân hèn nhát là đủ rồi.

Sau khi cưới.

Mộ Tô và Chu Ngu nhìn nhau trừng mắt: “Đến c ướp hôn nàng còn dám cơ mà, sao bây giờ lại không dám tranh luận?”

Chu Ngu nhìn gương mặt quá mức tuấn tú của phu quân, hồi lâu mới rặn ra một câu: “… Nếu không… thiếp cố học thử xem?”

Nàng học cách hiền thục dịu dàng suốt mười bảy năm, ai ngờ về nhà chồng lại chẳng dùng được mảy may. Không có mẹ chồng hà khắc, phu quân khỏe mạnh, gia cảnh sung túc, nàng thật sự khá thích cuộc hôn nhân này.

Tranh luận thôi mà, học là được!

Mộ Tô: “…”

Chu Ngu: Lần ấy chỉ cứng rắn một phen, ngờ đâu phu quân lại tưởng nàng là nữ tử chanh chua, thôi thì đành học theo cho giống. Nhưng mà… tranh luận khó quá, ra tay luôn có khi dễ hơn nhiều.

Mộ Tô: Cứ ngỡ cưới phải nữ tử đanh đá, ai ngờ là một tiểu nha đầu nhút nhát, thôi thì đành che chở vậy. Nhưng mà… nhút nhát kiểu gì lại vừa khóc vừa đánh người thế kia?

***

Bề ngoài, Mộ gia là thế gia nổi danh trong kinh thành, nhưng sau khi đóng cảnh cửa phủ lại, bước vào bên trong, người ta mới thấy hết được sự thật đằng sau cái vỏ bọc hào nhoáng kia.

Là gia chủ hèn nhát yếu đuối, là chi thứ chuyên quyền, một tay che trời, là chi trưởng có muốn nói cũng chẳng ai nghe, vì không tiếng nói không có chút trọng lượng nào.

Mộ gia nhiều người nên chuyện cũng nhiều, ngày ngày đều chỉ là mấy chuyện lông gà vỏ tỏi, tranh đấu qua lại. Nhưng cứ thế kéo dài suốt bao nhiêu năm, dần dà, mọi chuyện dần trở nên rối ren, những thứ ban đầu mà ai cũng ngỡ “chỉ là chuyện nhỏ” chẳng còn nhỏ nữa, bấy giờ mới tạo nên tình cảnh phức tạp như hiện giờ.

Vì trưởng thành trong Mộ gia rối ren phức tạp như thế, Mộ Tô đã sớm chán ngấy toà trạch viện ồn ào hỗn tạp này, cũng đã đủ thất vọng với người phụ thân vô năng yếu mềm kia của mình rồi.

Cũng vì lẽ đó mà hắn bắt đầu có ác cảm với nữ tử có vẻ ngoài liễu yếu đào tơ. Hắn cảm thấy các nàng chẳng có gì ngoài vẻ ngoài yếu đuối mỏng manh, tuy rằng trông cũng xinh đẹp đấy, nhưng lại chẳng có tác dụng gì, thậm chí còn có thể mang đến phiền phức nữa.

Mộ Thiếu khanh trẻ tuổi tài ba, thanh niên tài tuấn nổi danh, chỉ thích cô nương mạnh mẽ. Hắn muốn nương tử của mình cũng là người mạnh mẽ.

Thế nên, khi hay tin biểu cô nương Thi gia hùng hổ đến c ướp hôn, hắn không chỉ không e ngại lời ra tiếng vào, không chỉ không sợ mai sau mình sẽ mang cái tiếng “cưới phải cô nương ghê gớm”, mà hắn còn hết sức hứng thú, hết sức mong chờ với cuộc hôn nhân này.

Phu nhân hắn mạnh mẽ đến thế, có lẽ nàng sẽ sớm ngày “xử gọn” cái “ổ” Mộ gia hỗn tạp kia, sớm ngày “dẹp yên” chi thứ không an phận, sớm ngày đem lại bình yên cho trạch gia…

Nhưng sao ngay trong đêm tân hôn, vị tân nương tử ban ngày còn mạnh mẽ, bá đạo c ướp hôn kia của hắn lại… trở nên nhu mì mềm yếu đến thế? Sao trông nàng giống hệt chiếc bánh bao mềm để mặc cho người ta ức hiếp thế này? Rốt cuộc nàng đã lấy dũng khí từ đâu ra mà lại đam c ướp hôn vậy?

Hắn tự trấn an mình rằng, có lẽ chỉ là vì nương tử của hắn có vẻ ngoài có phần yếu đuối mà thôi, lỡ may nội tâm nàng thật sự mạnh mẽ khó lường thì sao? Hắn cứ từ từ.

Nhưng sao… cô nương này lại mở to đôi mắt ngập nước nhìn hắn, mãi mới lí nhí, rặn ra được một câu: Hay là… thiếp cố học tranh luận thử xem sao…

Thật sự là Mộ Tô muốn nổi điên lắm rồi! Cứ tưởng rằng nàng chỉ có vẻ ngoài như “bánh bao mềm” thôi, chẳng ngờ từ trong ra ngoài đều là “bánh bao mềm”, đến tranh luận mà nàng còn chẳng dám!

Hoàn cảnh của Mộ Tô và Chu Ngu vừa giống nhưng cũng vừa khác nhau.

Mộ Tô mất mẹ từ sớm, nhưng hắn vẫn còn phụ thân, dẫu rằng hắn chẳng vừa mắt với vị phu thân yếu đuối kia của mình một chút nào. Nhưng còn Chu Ngu, nàng mất cha mất mẹ từ thuở nhỏ, lớn lên trong cảnh nơm nớp lo sợ, chẳng có ai chống lưng, chẳng có ai thương yêu hay lo lắng cho nàng. Nàng sống ở nhà mình mà cứ như ăn nhờ ở đậu nhà của kẻ khác.

Đứa trẻ khác gặp uất ức thì có thể chạy về tìm cha mẹ, mách với cha mẹ để cha mẹ chúng làm chỗ dựa cho chúng, an ủi chúng. Nhưng với Chu Ngu, đó lại là ước mơ xa xỉ nhất đời này. Từ khi chỉ còn là một đứa bé, nàng đã phải học cách gượng cười sau mỗi lần chịu uất ức, phải học cách nuốt ngược uất ức vào lòng. Vì chỉ có thế thì nàng mới bảo vệ được những người và những thứ ít ỏi thuộc về mình còn sót lại trên đời này.

Nhưng thật ra, yếu đuối mỏng manh hay liễu yếu đào tơ chưa bao giờ là con người thật sự của Chu Ngu. Nàng học nữ tắc, học quy củ, học làm hiền lương thục đức, học ngoan ngoãn yếu đuối, chưa bao giờ ngừng ra sức lấy lòng người khác… chỉ là vì muốn đổi lấy bình yên, chứ không phải là để nhận về sự toan tính, nhận về từng lần ép sát khiến nàng không thở nổi như thế này.

Vì biết mình không có gì đáng quý nên Chu Ngu không ngại khom lưng giấu mình.

Thế nhưng, càng không có gì đáng quý thì những điều ít ỏi mà nàng đang có mới càng trở nên vô cùng đáng quý, càng trở thành “vảy ngược” không thể chạm vào. Và khi có kẻ khác dòm ngó, thản nhiên vươn móng vuốt ra để chạm vào “vảy ngược” ấy, nàng ắt sẽ không để yên.

Vì họ đã đụng đến của hồi môn mà mẫu thân để lại cho nàng, nàng quyết không nhân nhượng thêm nữa, quyết phải đòi lại mối hôn sự với Mộ gia cho bằng được. Vì họ đã muốn c ướp lấy mạng sống của người nàng muốn bảo vệ, nàng quyết phải khiến họ trả cái giá đắt, nàng quyết phải đòi lại công bằng cho người nàng yêu thương.

Mộ Tô cũng từng cho rằng Chu Ngu là kiểu người mềm yếu như vẻ bề ngoài của nàng. Nhưng rồi, qua từng lần chứng kiến cách nàng đối diện với những toan tính từ kẻ khác, hắn lại dần có cái nhìn khác về nàng.

Thuở đầu, hắn còn nghĩ: Thôi vậy, nếu nàng đã là bánh bao mềm thì cứ là bánh bao mềm đi, sau này hắn chỉ cần cố gắng che chở nàng nhiều hơn một chút, để nàng không phải chịu ấm ức như trước nữa là được mà.

Nhưng rồi, sau này, khi thấy hết mọi mặt mạnh mẽ nơi nàng, hắn vừa muốn nàng cứ mạnh mẽ như thế để khỏi phải chịu uất ức từ kẻ khác, vừa muốn nàng sẽ dựa dẫm vào hắn nhiều hơn nữa, để không phải gánh vác bất kỳ thứ gì trên đôi vai gầy mỏng manh kia.

Hắn yêu vẻ mạnh mẽ của nàng bây giờ, nhưng cũng yêu cái vẻ rụt rè cẩn trọng, yêu đôi mắt linh động đáng yêu, yêu phong thái dịu dàng yêu kiều của nàng. Dù là nàng của trước kia hay bây giờ, đều khiến hắn yêu thương đến độ chẳng nỡ xa rời.

Thật ra, chính Mộ Tô cũng không biết rằng, hắn đã động lòng với nàng từ rất lâu trước kia rồi, không phải mãi đến tận lúc hắn hiểu lấy lòng mình, thổ lộ ra những tâm tư kia thì nó mới bắt đầu “chớm nở”. Chỉ là hắn không biết, không biết khoảnh khắc hắn cho rằng nàng chỉ là một “chiếc bánh bao mềm” nhưng vẫn muốn bảo vệ nàng, che chở nàng, chứ không phải là muốn mặc kệ nàng, thì tình cảm ấy đã bắt đầu nhen nhóm trong hắn.

Chỉ tiếc rằng Mộ Thiếu khanh nổi danh “Bao Thanh Thiên thời đại mới” lại quá chậm chạp trong chuyện tình cảm, phải mất một thời gian mới nhìn thấu lòng mình. Mà đến lúc nhìn thấu rồi thì “chiếc bánh bao mềm yếu bị người ta giày vò đến rách cả vỏ, lòi cả nhân ra ngoài” từng khiến hắn khổ tâm… đã dám vừa khóc lóc vừa đánh người khác rồi.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Măng Cụt - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN