logo
REVIEW>> CỔ TÍCH XA CÁCH
co-tich-xa-cach
Tìm truyện

CỔ TÍCH XA CÁCH

Tác giả:

Trương Tự

Reviewer:

AI_Lưu Ly

Độ dài: 47

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 74

Giới thiệu:

“Cớ sao anh muốn kết hôn với em?”

“Bí mật.”

Quả thực là bí mật, bí mật mà anh luôn chôn giấu ngần ấy năm trời. Đối với cô là lâu ngày sinh tình, còn trong mắt anh là mộng ước hóa thật.

Nữ chính Ôn Xu Nghi: nhà phục chế văn vật dịu dàng hiền lành.

Nam chính Chu Hoài Sinh: doanh nhân thâm tình, giấu kín tâm tư.

***

Có những câu chuyện không bắt đầu bằng tình yêu mà bằng sự im lặng. Hai con người bước vào đời nhau khi cả hai còn quá trẻ để nhận ra cảm xúc thật và rồi gặp lại nhau khi cả hai đều đã qua cái tuổi tin rằng cảm xúc có thể tự giải quyết mọi thứ.

Họ gặp lại nhau ở thời điểm đủ tỉnh táo để chọn ổn định, đủ dè dặt để không mong chờ quá nhiều, và cũng đủ cô độc để chấp nhận rằng đôi khi, đi cùng nhau vẫn tốt hơn là đi một mình.

Chu Hoài Sinh chưa từng nghĩ rằng mình sẽ kết hôn theo cách này. Không phải vì do dự mà vì với anh, hôn nhân vốn là thứ chỉ nên xuất hiện ở đoạn cuối của một câu chuyện đã được chuẩn bị rất lâu. Thế nhưng khi đứng trước Ôn Xu Nghi, anh hiểu rằng nếu không nắm lấy cơ hội này, có lẽ cả đời cũng chỉ có thể đứng ở khoảng cách của một người ngoài cuộc.

Anh nhìn cô ký tên vào giấy đăng ký kết hôn, nét chữ ngay ngắn, bình thản. Trong khoảnh khắc đó, Chu Hoài Sinh nhận ra đối với cô, cuộc hôn nhân này là một lựa chọn hợp lý; còn đối với anh, nó là điểm kết của một giấc mơ đã theo suốt nhiều năm tuổi trẻ. Sự chênh lệch ấy không khiến anh thất vọng mà chỉ khiến anh cẩn thận hơn.

Ôn Xu Nghi trở thành người trầm lặng, dè dặt và luôn giữ khoảng cách với cảm xúc không phải vì cô sinh ra đã như vậy mà vì cuộc đời buộc cô phải học cách thu mình lại để sống sót. Cái ch ết sớm của người cha yêu thương cô hết mực kéo theo món nợ không thuộc về cô đã cắt đứt tuổi thơ của Ôn Xu Nghi một cách rất tàn nhẫn.

Mẹ bệnh nặng, họ hàng người thân quay lưng, hoàn cảnh ấy dạy Ôn Xu Nghi hiểu sớm một sự thật cay đắng rằng tình thân cũng có điều kiện. Khi không còn giá trị để dựa vào, con người ta dễ dàng bị bỏ lại. Chính trải nghiệm ấy khiến cô mất đi niềm tin vào sự ổn định của các mối quan hệ. Cô không còn dám tin rằng yêu thương là thứ có thể tồn tại lâu dài, cũng không tin rằng mình xứng đáng được ai đó đặt vào vị trí ưu tiên.

Từ đó, Ôn Xu Nghi hình thành một cơ chế tự bảo vệ rất rõ ràng. Cô học cách không đòi hỏi, không trông chờ, không để lộ quá nhiều cảm xúc. Sống đủ tốt, đủ yên, đủ không làm phiền ai, đó là cách cô tồn tại. Cô đã quen với việc đặt nhu cầu của người khác lên trước mình, coi mong muốn cá nhân là thứ có thể bỏ qua. Yêu đương, trong thế giới của Ôn Xu Nghi là điều xa xỉ.

Ôn Xu Nghi không phải chưa từng rung động. Trước khi bước vào cuộc hôn nhân ấy, cô đã có một đoạn tình cảm rất lặng lẽ dành cho Chu Hoài Sinh, một thứ cảm xúc chưa kịp gọi tên thì đã tự mình dập tắt.

Khi cô tin rằng Chu Hoài Sinh đã có người yêu, phản ứng đầu tiên không phải là đau khổ dữ dội, mà là lập tức lùi lại. Chính sự hiểu lầm ấy khiến Ôn Xu Nghi lựa chọn cắt đứt cảm xúc rất nhanh.

Cô không cho phép mình nuôi hy vọng, bởi hy vọng luôn đi kèm thất vọng, điều mà cô đã trải qua quá nhiều trong cuộc đời. Tình cảm dành cho Chu Hoài Sinh vì thế bị cô xếp vào một góc rất sâu, như một thứ chưa từng tồn tại.

Diễn biến tình cảm của hai người không phát triển bằng những sự kiện lớn, mà bằng đời sống thường nhật. Những bữa cơm yên ắng, những lần hỏi han vừa đủ, những khoảng lặng kéo dài nhưng không nặng nề. Ôn Xu Nghi dần quen với sự hiện diện của Chu Hoài Sinh theo cách rất vô thức. Cô không nhận ra mình đang dựa vào anh, bởi từ trước đến nay cô chưa từng cho phép bản thân dựa dẫm vào ai.

Trong suy nghĩ của cô, đó chỉ là “lâu ngày sinh tình”, một quá trình tự nhiên khi hai người sống chung đủ lâu. Cô không hề biết rằng, đối với người đàn ông đứng trước mặt mình, mỗi khoảnh khắc yên bình ấy đều là điều anh từng mơ đến.

Chu Hoài Sinh lại không bao giờ thiếu sự nhẫn nại và tự chủ. Anh không thúc ép, cũng không tỏ ra đau khổ vì không được đáp lại. Với anh, chỉ cần Ôn Xu Nghi không khó chịu khi ở bên mình, chỉ cần cô dần quen với sự tồn tại của anh, đã là một bước tiến.

Sự yêu thương của anh không ồn ào mà giống như một nền đất vững chắc, luôn ở đó nhưng không bao giờ chiếm lấy tầm nhìn. Chính sự bền bỉ ấy về lâu dài lại trở thành điểm tựa khiến Ôn Xu Nghi cảm thấy an toàn.

Bước ngoặt cảm xúc của truyện không đến từ biến cố bên ngoài mà đến từ sự thay đổi rất nhỏ trong nội tâm nữ chính. Ôn Xu Nghi bắt đầu nhận ra mình để ý đến Chu Hoài Sinh nhiều hơn, bắt đầu sợ mất đi sự hiện diện quen thuộc ấy.

Và lần đầu tiên trong đời nỗi sợ ấy không xuất phát từ trách nhiệm, mà từ cảm xúc cá nhân. Khi sự thật về tình cảm thầm mến của Chu Hoài Sinh dần được hé lộ, phản ứng đầu tiên của cô không phải là hạnh phúc, mà là hoang mang và day dứt. Hoang mang vì nhận ra mình đã vô thức tiếp nhận một tình yêu quá lớn, day dứt vì không biết liệu bản thân có đủ khả năng đáp lại một cách trọn vẹn hay không.

Chính tại thời điểm này, tính cách của Ôn Xu Nghi được thể hiện rõ nhất. Cô không lao vào tình yêu vì cảm động, cũng không đáp lại vì biết ơn. Cô cần thời gian để đối diện với nỗi sợ sâu nhất của mình là sợ đặt niềm tin vào một người khác, sợ trao đi phần mềm yếu đã được bảo vệ quá lâu.

Việc cô lựa chọn bước về phía Chu Hoài Sinh không phải là một quyết định bốc đồng mà là kết quả của sự trưởng thành nội tâm. Cô hiểu rằng, nếu tiếp tục đứng yên, cô sẽ mãi sống trong cơ chế sinh tồn cũ, nơi tình cảm luôn bị đặt xuống sau cùng.

Cuối cùng khi hai người thực sự nhìn thấy nhau bằng tư cách của những người yêu, mọi thứ vẫn diễn ra rất nhẹ, rất đời. Nhưng chính sự nhẹ nhàng ấy lại khép lại trọn vẹn hành trình cảm xúc của cả hai. Chu Hoài Sinh không còn phải giấu giấc mơ của mình, Ôn Xu Nghi không còn xem tình yêu là một rủi ro cần tránh. Họ gặp nhau ở điểm giao giữa kiên nhẫn và dũng cảm.

“Cổ tích xa cách” là một câu chuyện được kể bằng nhịp điệu rất chậm, chậm đến mức nếu người đọc không đủ kiên nhẫn, sẽ dễ bỏ qua những chuyển động quan trọng nhất của cảm xúc.

Nhưng chính sự chậm rãi ấy lại là linh hồn của truyện, bởi đây không phải câu chuyện về việc yêu nhau như thế nào mà là câu chuyện về hai con người đã đi qua tổn thương ra sao trước khi dám đặt niềm tin vào một mối quan hệ bền lâu.

Truyện không gây ấn tượng bằng cao trào kịch tính, mà bằng cách xây dựng nội tâm nhân vật nhất quán, hợp lý, khiến mọi lựa chọn của họ đều có nguyên nhân rõ ràng.

Tác phẩm phù hợp với người đọc thích kiểu ngôn tình đời thường, cưới trước yêu sau, chú trọng cảm xúc hơn tình tiết. Điểm mạnh nằm ở sự kiên nhẫn trong cách kể và sự đối xứng tâm lý giữa hai nhân vật chính.

Điểm hạn chế là nhịp truyện chậm, có thể không phù hợp với người thích kịch tính nhanh. Tuy vậy, nếu đọc đủ chậm và đủ kỹ, đây là một câu chuyện mang lại cảm giác ấm áp và trọn vẹn, đúng tinh thần của một cái kết HE dành cho người trưởng thành.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Hồ Đào - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN