Tác giả:
Mạc Tri Vi
Reviewer:
AI_Quế Viên
Designer:
AI_Nguyệt Bạch
Thể loại:
Cổ đại,
Trùng sinh,
Cung đình hầu tước,
Tranh quyền đoạt vị,
Oan gia hoan hỉ,
Cưới trước yêu sau,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Kiếp trước kiếp này,
Nhẹ nhàng,
HE
Độ dài: 57
Tình trạng: Hoàn convert
Lượt xem: 218
Tần Vô Song c hết vào mùa thu năm Thái Bình thứ ba, nhưng không phải c hết dưới lưỡi đ ao sắc lạnh oan ức của đao phủ ở pháp trường thành Tây. Nàng c hết cùng Mục Phỉ, kẻ thù không đội trời chung của nàng, dưới hàng vạn mũi tên của truy binh.
Mặc dù lúc còn sống, danh tiếng tiểu thư khuê các của nàng cũng đã bị Mục Phỉ phá hủy chẳng còn bao nhiêu, nhưng Tần Vô Song chưa từng nghĩ đến, sinh mệnh của nàng lại kết thúc theo cách này, cùng một người tưởng chừng là ghét nàng nhất.
Tần Vô Song còn chẳng phải nốt chu sa, lại càng không phải bạch nguyệt quang của Mục Phỉ. Chỉ bằng một lần không đành lòng nhìn Mục phu nhân chịu cảnh bệnh tật không ai cứu giúp sau khi Định Viễn Hầu phủ sụp đổ mà đưa tay cứu giúp, dù chẳng làm được gì nhiều lại khiến tiểu lang quân kiêu ngạo một đời vì nàng bỏ mạng. Hóa ra, đến cuối cùng, người còn nhớ đến nàng cũng chỉ còn vị Mục thế tử ngốc nghếch kia.
Nàng nhắm mắt lại, nước mắt lăn dài, nghe tiếng vó ngựa cùng tiếng mũi tên xé gió lao tới, cùng với ước nguyện nếu có kiếp sau là bóng đen vô tận bao trùm…
Tựa như bị cơn ác mộng cắn nuốt linh hồn, lần nữa mở mắt ra, nhìn màn giường thêu hoa hải đường trước mắt, Tần Vô Song hoảng hốt nhận ra, Phật Tổ dường như đã nghe được điều ước của nàng, cho nàng trở lại thời niên thiếu, khi mọi bi kịch còn chưa bắt đầu, khi nguy cơ mới chỉ là một hạt nhỏ chưa nảy mầm, vẫn còn kịp để thay đổi tất cả.
Kiếp này, nàng muốn trở thành một cô nương mạnh mẽ, bảo vệ phụ mẫu và cả vị tiểu lang quân cùng nàng c hết dưới cơn mưa tên kia.
Không đợi Tần Vô Song kịp sắp xếp lại mọi việc, bên ngoài truyền đến tin tức, Mục thế tử mấy hôm trước tìm được một con ngựa tốt, nhưng lại khó thuần, trùng hợp rơi vào tay một kẻ ngang ngược như Mục Phỉ. Kết quả Mục tiểu quan nhân mạnh mẽ nhảy lên lưng ngựa, chọc cho con ngựa tức giận, đem tiểu quan nhân ném xuống tường thành, bị thương ở đầu, hôn mê hai ngày. Sau khi tỉnh lại liền liên tục nói mê sảng, kinh sợ khác thường.
Định Viễn Hầu đến đời Mục Phỉ chỉ có một tiểu lang quân, lo lắng không thôi liền tìm đạo sĩ về xem. Đạo sĩ nói Mục Phỉ bị trúng tà, muốn hóa giải cần tìm người có mệnh cứng rắn để xung hỉ. Vòng vo một hồi, không hiểu sao bát tự của nàng lại đến tay Mục gia, còn bị vị đạo sĩ kia phán rằng người xung hỉ nhất định phải là nàng. Vậy nên mới có chuyện, Tần Vô Song vừa tỉnh dậy đã hay tin Mục gia tới cửa cầu hôn.
Tần gia xuất thân thương nhân, bắt đầu từ buôn bán dược liệu, sau lại càng lúc càng lớn, thậm chí có được vị trí hoàng thương. Tần gia giỏi về buôn bán, lại chưa từng có ai làm quan, đến đời phụ thân nàng mới có chút hy vọng. Phụ thân nàng vốn đã đậu nhị nguyên, chỉ kém một bước là có thể nhập sĩ, lại bởi vì tai nạn bất ngờ, không những để lại tật ở chân còn khiến thân thể trở nên yếu đuối, khiến hy vọng có người làm quan của Tần phủ tiêu tan.
Mục gia thì ngược lại, nhiều thế hệ là võ tướng, lại là hầu môn công phủ, gia đại nghiệp đại, vốn coi thường nhất là gia đình thương nhân như Tần gia. Nếu không phải Mục tiểu lang quân xảy ra chuyện, Tần gia sao có thể được Mục gia để ý đến.
Việc hôn nhân này đối với trên dưới Tần gia, nhìn đâu cũng là việc tốt. Tần lão phu nhân có ý vun vào, nhưng phụ mẫu nàng thương con, dưới gối chỉ có duy nhất một nữ nhi, không muốn nàng chịu khổ. Hơn nữa, cả thành Biện Kinh này đều biết Tần Vô Song cùng Mục Phỉ là đối thủ một mất một còn, đợi đến khi Mục Phỉ tỉnh táo lại, không đồng ý hôn sự này thì càng khó giải quyết.
Nếu là Tần Vô Song của kiếp trước, nàng nhất định sẽ vì Tần gia, vì đại cuộc mà nhún nhường, nghe theo lời lão thái quân gả vào Mục gia. Thế nhưng nàng đã không còn là Tần Vô Song chỉ biết dĩ hòa vi quý của ngày xưa, nếu đã biết trước kết cục mà vẫn đi theo vết xe đổ, vậy chẳng phải đã phụ cơ hội được sống lại một đời.
Mục Phỉ nàng nhất định phải gả, nhưng trước khi vào Mục gia, nàng muốn nắm quyền quản lý của mấy cửa hàng dược liệu của Tần gia. Bởi vì, chính dược liệu là thứ khiến Tần gia bị gán tội mưu hại hoàng gia, khiến cho cả nhà lâm vào cảnh diệt môn.
Mục Phỉ khờ dại, không nhận ra bất kỳ ai, nhưng trong cơn mộng mị lại nắm chặt tay nàng không buông, miệng vội vàng nói: “Nhân Nhân, đừng sợ, ta sẽ đưa nàng đi ngay”. Hai tiếng “Nhân Nhân” giống như ma chú, từ mùa thu của nhiều năm sau xuyên đến hiện tại.
Người trước mắt tuy không phải là lang quân liều lĩnh của tương lai, thế nhưng có lẽ từ sâu trong ký ức chàng vẫn luôn muốn bảo vệ Nhân Nhân của chàng. Nếu đã như vậy, Nhân Nhân sao có thể buông tay để mặc, không màng sống c hết của chàng.
Vì thế, Tần Vô Song đồng ý với Mục lão thái quân, gả vào Định Viễn Hầu phủ xung hỉ cho tiểu thế tử. Điều kiện của nàng là trước hết đính hôn, chờ đến khi nàng cập kê, nếu lúc đó Mục Phỉ chấp nhận mối hôn sự này, bọn họ liền thành thân, còn nếu tiểu thế tử không nhận thê tử này, vậy thì bọn họ sẽ vui vẻ chia tay, kiều quy kiều, lộ quy lộ.
Từ giờ đến khi đó vừa tròn ba năm, đủ để nàng nắm chắc cửa hàng dược liệu của Tần gia, chuẩn bị để ứng phó với kiếp nạn của hai nhà Tần Mục.
Sau khi Tần Vô Song gả đến Mục phủ, Mục Phỉ liền bình phục một cách thần kỳ, khiến trên dưới Mục phủ không còn nghi ngờ lời của vị đạo sĩ nọ, tin chắc Tần Vô Song chính là ngôi sao may mắn của bọn họ, duy chỉ có một người không chấp nhận điều này, chính là thế tử của bọn họ.
Sau khi ngã ngựa, Mục Phỉ cảm thấy mình đã ngủ một giấc rất dài, trong mộng là vô số mảnh ký ức, như vết d ao sắc nhọn đâm vào đầu chàng, níu chân không cho chàng tỉnh dậy. Đến cuối cùng, chỉ còn lại nước mắt của một tiểu cô nương và tiếng gió xé ngang không gian kéo chàng vào màn đêm đen kịt.
Tỉnh lại, Mục Phỉ phát hiện bản thân có thêm một vị hôn thê, không những thế còn là kẻ thù không đội trời chung với chàng, Tần Vô Song.
Mục lang quân của bây giờ không phải là vị thế tử gia thất thế, bị tất cả những người trước giờ luôn vây quanh nịnh bợ mình quay lưng, phải trưởng thành trong một đêm. Mục Phỉ của hiện tại vẫn là vị hỗn thế ma vương nổi danh thành Biện Kinh, là tiểu tổ tông của Định Viễn Hầu phủ, được vô vàn người vây quanh lấy lòng.
Chàng sao có thể dễ dàng để cho kẻ luôn đối đầu với mình nhập phủ, còn nghiễm nhiên trở thành vị hôn thê của chàng. Nhưng chàng không nhận thì đã sao, Mục lão thái quân trước nay luôn cưng chiều chàng nay lại càng thiên vị nàng cháu dâu họ Tần này, còn cho phép nàng quản giáo phu quân tương lai của nàng, tùy ý nàng thực thi gia pháp đối với thế tử gia.
Sau đó chính là chuỗi ngày phản kháng bất thành của Mục Phỉ, cũng chính vì điều này khiến bọn họ tiếp xúc ngày càng nhiều. Mục thế tử kiêu ngạo bỗng nhận nha, vị hôn thê của chàng thật ra không phải là kẻ khiến người ta chán ghét như trong suy nghĩ của chàng.
Tiểu cô nương còn chưa cập kê, nhưng lại có thể quản lý các cửa hàng dưới tên nàng vô cùng ngăn nắp. Hơn nữa, mỗi khi chàng gọi nhũ danh Nhân Nhân của nàng, không hiểu sao trái tim chàng luôn đập liên hồi, hồi hộp như lần đầu tiên được khen thưởng, như lần đầu được công nhận, như lúc có được bảo bối quý giá nhất thế gian.
Thời gian dần trôi, dân chúng Biện Kinh không những không chờ được cảnh Định Viễn hầu phủ gà bay chó sủa, suy tàn trong tay tên ăn chơi tráng tác Mục Phỉ. Ngược lại hỗn thế ma vương bỗng lắc mình trở thành Định Bắc hầu uy phong, tay dắt Tần Vô Song đầu đội hoa trâm, trên người là y phục hoa lệ, mang Nhất phẩm cáo mệnh bước vào điện Kim Loan.
Buổi tối, Định Viễn Hầu gỡ bỏ oai phong, một chân quỳ trên mặt đất, xắn tay áo giúp tiểu phu nhân xoa bóp chân, ân cần hỏi han: “Phu nhân, nước đủ ấm chưa?”
Hai kiếp, bọn họ đều bắt đầu từ đối thủ một mất một còn. Thế nhưng kiếp trước, trái tim vừa mới rung động, hạt mầm vừa gieo xuống đã bị cuộc chiến hoàng quyền vùi nát. May mắn thay kịp lúc trở lại, cùng nhau bảo vệ hạt mầm, tay nắm tay cùng nhau vun tưới, cuối cùng cũng đợi được đến lúc tình yêu đơm hoa.
Bởi vì gặp được người, ta nguyên cải tà quy chính, từ bỏ ăn chơi trác táng, nguyện vì nàng làm thần tử dưới váy, gom chín vạn dặm gió sông, nguyện nàng như diều gặp gió.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Quế Viên
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved