logo
REVIEW>> BIỂU MUỘI KHÓ HỐNG
bieu-muoi-kho-hong
Tìm truyện

BIỂU MUỘI KHÓ HỐNG

Tác giả:

Kim Mộc Lí

Độ dài: 58

Tình trạng: Hoàn convert

Lượt xem: 143

“Chẳng ai hay biết khi nằm mộng bên song cửa lạnh lẽo

Ta lại nhớ về chuyện biệt ly

Nỗi lòng trải dài đến vô tận

Hai hàng thơ xưa giống nhau đến mấy phần

Tựa như đã tan biến vào đêm qua

Chỉ còn nhớ nhung

Làn gió mát chạm đến cành cây phía Nam

Trong giấc mộng vẫn ôm nỗi tương tư

Đợi đến ngày thu trông thấy núi cao

Lại về thăm cố nhân.” *

Tô Đại rơi xuống nước. Lúc được cứu lên nàng đã hôn mê. Trong mơ nàng thấy mình được trở về khi còn thơ bé. Năm ấy, nàng là tiểu cô nương xinh đẹp rạng rỡ được phụ mẫu hết lòng yêu thương nuông chiều. Thế giới trong mắt nàng chỉ có những mảng màu hạnh phúc.

Nhưng rồi cơn giông bão đã kéo đến vào một ngày bình yên nhất, Tô phủ bị người vu oan phản nghịch, phụ thân t ự s át trong đêm, m áu tươi lênh láng lan ra khắp nơi. Mẫu thân giao a huynh và nàng cho A Tô Cô xong thì cũng đi theo phụ thân. Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi đầy đau đớn, Tô Đại đánh rơi toàn bộ sự ấm áp vui vẻ của mình ở lại.

Mảnh đất Cô Tô mà nàng từng nhìn bằng sự lấp lánh nay chất chứa những u ám lạnh lẽo khắc ghi trong tâm trí. Từ đấy, âm dương ly biệt, chia lìa tử nạn.

A huynh bị bắt sung quân nơi biên cương xa xôi hẻo lánh, sinh mệnh mỏng manh như tơ trời, chẳng biết ngày nào gặp lại. Tô Đại bé nhỏ được A Tô Cô che chở vượt ngàn dặm xa đến Hoa Kinh cậy nhờ người thân.

Nào ngờ, hiểm nguy vẫn đang rình rập, những đôi mắt tràn đầy tham vọng và á c đ ộc vẫn bám theo Tô Đại không rời. “Sơ Hà Lục” mà phụ thân để lại, nay biến thành lưỡi đao lơ lửng trên đỉnh đầu, tuỳ thời có thể rơi xuống g iết c hết nàng không chút thương xót nào.

Bóng tối bao trùm, nỗi sợ hãi như sương đêm, thẩm thấu, lạnh giá đến tê buốt cõi lòng. A Tô Cô đã biến mất. Tô Đại run rẩy từng bước tiến vào khu rừng rậm rạp tìm kiếm người. Và nàng đã phải chứng kiến khung cảnh mà suốt cả đời cũng chẳng cách nào quên đi được.

Kẻ xấu đã trở lại, chúng nhìn thấy nàng, lưỡi kiếm nhăm nhe vào tiểu cô nương yếu ớt đáng thương, muốn tước đi sự sống của Tô Đại. May mắn thay, A Tô Cô đã dùng chút hơi tàn và sức lực cuối cùng bảo vệ cho nàng bình an. Chỉ là cái giá mà người phải trả chính là thịt nát xương tan, lấy thân làm mồi cho trăm ngàn con rắn đ ộc.

Mọi thứ trở nên hỗn loạn, mơ mơ thực thực đan xen, ký ức như bình rượu vỡ, khiến người ta mê mang quay cuồng không thể phân biệt. Cứ thế, Tô Đại sau khi được cứu trở về thì bệnh nặng suýt mất mạng, còn cực kỳ sợ lạnh. Thế nhưng, nàng lại chôn giấu những ám ảnh kinh hoàng ấy lại, dần dần trưởng thành.

***

Giờ đây, Tô Đại đang nương nhờ tại phủ Nguỵ Quốc công với thân phận biểu cô nương họ hàng với phu nhân Diêu thị. Trước đây, nàng từng là viên minh châu quý giá của Tô phủ, nay lưu lạc đến bước đường này, thật chua xót biết bao.

Vì hiểu rõ hoàn cảnh của mình, nên Tô Đại vô cùng hiểu chuyện và ngoan ngoãn. Cho dù bị người khác ức hiếp đến thế nào, nàng cũng âm thầm chịu đựng không dám nói ra. Bởi vì nàng biết, đây không phải là nhà nàng, những người kia lại không phải người thân của nàng. Chẳng có ai là thật sự vì nàng, chống lưng cho nàng cả.

Dẫu Tô Đại có khóc, nước mắt tràn mi cũng không có ai đau lòng.

Nàng chỉ muốn yên ổn mà sống, sau đó sẽ đi tìm a huynh của mình, cùng huynh ấy nương tựa vào nhau dù cực khổ vất vả đến thế nào. Chỉ cần rời xa nơi này là được.

Tô Đại đã luôn tâm niệm như thế. Nhưng càng ở lâu trong phủ, nàng càng lưu luyến. Kỳ thật, thứ nàng lưu luyến nào có phải những xa hoa vật chất, mà chính là thế tử ca ca, Nguỵ Ngọc Niên. Bởi vì, nàng đã đem hình bóng hắn đặt vào lòng mất rồi.

Có lẽ ngay từ giây phút ban đầu khi Tô Đại vừa đến Nguỵ phủ, trong mơ hồ hoảng hốt nàng cứ tưởng hắn là a huynh của mình. Thế nên, nàng khóc đến ướt đẫm đôi mi, lại níu áo hắn chẳng chịu buông ra, cứ luôn miệng nỉ non từng tiếng bi thương ca ca, ca ca.

Kể từ đó, Nguỵ Ngọc Niên cũng xem mình như huynh trưởng của biểu cô nương xa lạ Tô Đại. Hắn yêu thương chăm sóc, dung túng nuông chiều cho nàng hết thảy. Có hắn ở đây, Nguỵ phủ chẳng ai có thể làm khó dễ nàng. Và, trái tim mềm yếu tổn thương của Tô Đại cứ thế rung động không báo trước.

“A Đại, cầu mong những điều muội mong muốn, đều được như ý.”

Thế nhưng, Tô Đại vẫn rất lý trí. Bởi nàng biết, khoảng cách giữa nàng và Nguỵ Ngọc Niên quá xa vời. Nàng chỉ là một cô nương xinh đẹp nhu nhược trên vai còn gánh tội danh phản nghịch. Mà hắn chính là thế tử Nguỵ phủ, người kế thừa tước vị quyền uy, đằng sau là gia tộc hiển hách cao sang.

Bông hoa dưới bùn lầy sao dám mơ tưởng với lấy ánh trăng thanh cao thuần khiết trên bầu trời kia chứ.

Hơn hết, Nguỵ Ngọc Niên chỉ xem nàng như muội muội. Hắn đối tốt với nàng, yêu chiều che chở cho nàng, có chăng là vì chút xót thương cho số phận của nàng mà thôi. Vì vậy, Tô Đại à, chớ đem trái tim của mình ra đánh cược. Nàng phải nhanh chóng tìm được a huynh, sau đó rời đi cùng huynh ấy, lang bạt khắp nơi cũng chẳng sao cả.

Chỉ là, khi Nguỵ Ngọc Niên biết được dự định của Tô Đại, hắn chỉ trầm mặc không nói gì nhưng lại tìm cách đưa nàng vào biệt viện rồi giam lỏng nàng ở đó, không cho đi đâu, cũng không để nàng gả cho ai khác. Cứ thế, Tô Đại ngồi bên khung cửa sổ, nhìn thời gian luân chuyển chậm chạp mông lung, linh hồn là một mảnh trống rỗng mờ mịt.

Cho đến đêm hôm ấy, rốt cuộc nàng cũng được giải thoát.

Tô Đại c hết ngày đó, biệt viện của Nguỵ thế tử lửa lớn dữ dội, thiêu rụi mọi thứ, như xoá sạch hết dấu vết của một người.

***

“Lưỡng lự đặt xuống vài ba nét bút, chẳng phải vì ghi lại câu chuyện

Tiện tay đã thành một bài thơ

Giờ đây tâm tư chất chồng, tìm kiếm người trong từng câu chữ

Thì thầm tên người dưới ánh đèn

Có lẽ là do ta quá cố chấp

Phồn hoa rực rỡ cũng chẳng bì kịp lúc người trở về.” *

Nguỵ Ngọc Niên đời này làm sai một chuyện, chính là từ chối lời thổ lộ của Tô Đại, làm rơi vỡ vòng ngọc mẫu thân nàng để lại và nhìn nàng gả cho người khác. Hắn lúc ấy đã không biết, sau này bản thân sẽ phải trả giá đắt như thế nào cho những lỗi lầm hôm nay hắn gây ra.

Kỳ thật, Nguỵ Ngọc Niên là một kẻ tâm tư thâm trầm và đáng sợ. Hắn sinh ra trong gia tộc lớn, định trước mang trên lưng trách nhiệm nặng nề. Vì thế, hắn giấu kín những cảm xúc của chính bản thân mình, bên ngoài luôn ôn hoà phong nhã. Thế nhưng đằng sau chiếc mặt nạ giả dối ấy là một đôi mắt sắc bén tàn nhẫn, một trái tim lạnh lùng đ ộc á c chẳng ai bằng. Những thứ hắn muốn có, hắn nhất định phải lấy bằng được.

Người duy nhất mà Nguỵ Ngọc Niên đối xử dịu dàng kiên nhẫn chính là biểu cô nương Tô Đại. Như là ma chú, quẩn quanh không cắt đứt được, chỉ cần nhìn thấy nàng, hắn liền muốn cho nàng toàn bộ những gì tốt đẹp nhất hắn có. Nhìn thấy nàng bị người khác hãm hại, ức hiếp hắn liền muốn lật tung vùi nát mọi thứ.

Khi đó, Nguỵ Ngọc Niên cho rằng, hắn đang xem Tô Đại như là muội muội ruột của mình. Vì thế, hắn phải dốc hết sức lực mà bao dung chiều chuộng và bảo vệ cho nàng. Những lan tràn cố chấp ghen ghét, tham luyến mê say sinh trưởng trong lòng đều bị hắn đè nén, kiềm chế lại.

“Vậy muội thích là dạng gì nam tử?”

“Muội thích… giống như huynh vậy.”

“A huynh chắc chắn tìm được một vị thế tử có gia thế phẩm hạnh cao trở thành phu quân cấp cho A Đại.”

Nguỵ Ngọc Niên nói được nhưng không làm được. Nghĩ tới cảnh Tô Đại của hắn e ấp bên người khác, nói cười cùng người khác, là thê tử của người khác rồi cứ thế rời khỏi Nguỵ phủ không ngày quay về, hắn liền phát đ iên. Vì vậy, những mối hôn sự của nàng, hắn trong bóng tối phá vỡ, những kẻ muốn đưa nàng đi, hắn lần lượt xử lý hết.

Tô Đại, phải ở trong mắt hắn, tim hắn.

Chỉ là, Nguỵ Ngọc Niên không ngờ, Tô Đại lại c hết nơi biệt viện, quyết tuyệt nhẫn tâm như thế.

Qua một đêm lửa lớn, tóc hắn phai màu, cả cuộc đời dài đằng đẵng, chìm trong tuyệt vọng ân hận.

Năm tháng triền miên như tơ trời, lại giăng giăng giày vò hắn thành kẻ héo rũ đơn độc.

Nguỵ Ngọc Niên cứ ngỡ hết thảy đã kết thúc. Tô Đại c hết, kéo theo hắn xuống nấm mồ chôn cùng nàng. Lại không ngờ rằng, ông trời vẫn thương tình cho hắn thêm cơ hội sửa chữa sai lầm.

Nơi trấn nhỏ biên cương, Nguỵ Ngọc Niên lần nữa gặp lại Tô Đại. Trái tim hắn kịch liệt nhảy nhót. Thế nhưng, hắn không dám vội vã tiến lên, sợ làm nàng hoảng sợ. Vì vậy, hắn thật cẩn thận che giấu đi những cuồn cuộn nơi đáy lòng, sự chiếm hữu cuồng đ iên, chấp niệm không buông bỏ với nàng, nhẹ nhàng bâng quơ câu hỏi nhỏ.

“Cô nương, nhìn nàng có vài phần giống cố nhân của ta.”

____

*: Trích bản dịch lời bài hát Thăm cố tri co Thiển Ảnh A thể hiện

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Lạc Tiên

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN