
Tác giả:
Duy Tửu
Reviewer:
AI_Diệp Trà
Designer:
AI_Anh Thảo
Độ dài: 105
Tình trạng: Hoàn edit
Lượt xem: 4
Giới thiệu:
Ngày đó tuyết rơi nặng hạt, cô mặc đồng phục làm việc mỏng manh đi gõ cửa từng nhà, một chủ nhà dịu dàng đưa cho cô một ly nước.
Sau đó họ lại gặp nhau trong buổi xem mắt.
*
Trong hẻm Yến Gia, Tưởng Nhiên là một thiên tài, trầm lặng, dịu dàng, nhưng cậu chưa từng liếc mắt về phía cô gái nhà bên luôn ghé vào khung cửa sổ lén ngắm nhìn cậu.
Chỉ có một lần cậu tốt bụng giúp cô tết tóc, cô bé mũm mĩm lại quẹt nước mũi vào tay cậu.
Khi lớn lên, họ kết hôn.
Đêm tân hôn, Lâm Kình hồi tưởng lại “sự kiện vinh quang”, xấu hổ đến mức chỉ muốn đào một cái hố để chui xuống, cô đỏ mắt ngăn cản bàn tay đang cởi nút áo của anh: “Mặc dù chúng ta kết hôn theo sự sắp đặt, hôn nhân không có tình yêu, nhưng nếu một ngày nào đó chúng ta ly hôn, em cũng không bắt anh nói tốt về em, chỉ là đừng mang chuyện nước mũi ra nói được không?”
Tưởng Nhiên đồng ý, sắc mặt tối sầm lại: “Ừ.”
*
Sau khi kết hôn, họ chiến tranh lạnh, không ai để ý đến ai.
Tưởng Nhiên về nhà, thấy đồ đạc của Lâm Kình biến mất hết sạch, anh căng thẳng đến mức toát mồ hôi, vội vàng bảo bạn bè tìm tung tích của Lâm Kình.
Bạn bè trêu chọc: “Tỉnh táo lại đi, đừng sợ vợ vậy chứ.”
“Đàn ông độc thân các cậu thì biết cái gì?” Tưởng Nhiên lạnh lùng nói, “Chiều vợ thì sao có thể xem là sợ vợ được?”
***
“Bánh Gừng Mùa Đông” là một câu chuyện tình yêu mang đậm màu sắc đời thường. Không có những tình tiết quá kịch tính, cũng không có kiểu nam nữ chính hoàn hảo đến mức xa rời thực tế. Thay vào đó, truyện giống như một lát cắt rất thật của cuộc sống: những áp lực từ gia đình, những thất bại trong công việc, những nỗi lo mơ hồ về tương lai và cả cảm giác cô đơn của người trưởng thành.
Tình yêu trong truyện cũng không đến theo cách quen thuộc của ngôn tình. Không phải vừa gặp đã yêu, cũng không phải kiểu theo đuổi mãnh liệt. Hai nhân vật chính đến với nhau bằng một cách rất “người lớn” – xem mắt, tìm hiểu, thấy hợp rồi kết hôn.
Nhưng chính trong quá trình chung sống ấy, họ dần dần học cách hiểu nhau, dựa vào nhau, và cuối cùng mới thật sự yêu nhau.
Tưởng Nhiên là kiểu nhân vật nam chính điển hình. Anh khiến người ta ấn tượng ngay từ cái nhìn đầu tiên bởi vẻ ngoài đẹp trai, phong thái điềm tĩnh và trưởng thành.
Anh thông minh, có năng lực, làm việc trong môi trường cạnh tranh khốc liệt nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh và lý trí. Ở bên ngoài, anh là hình mẫu của một người đàn ông thành đạt: lịch sự, nhã nhặn, nói chuyện chừng mực, làm việc chắc chắn.
Nhưng nếu tìm hiểu kỹ hơn, sẽ thấy Tưởng Nhiên không phải kiểu người sinh ra đã thuận lợi, đã có tất cả mọi thứ.
Tuổi thơ của anh có rất nhiều vết nứt. Mẹ mất khi anh còn nhỏ, bà ôm h ận mà mất vì cha anh ngoại tình với giáo viên tiếng Anh của anh. Chỉ chưa đầy một tháng sau khi mẹ qua đời, cha anh đã tái hôn. Tưởng Nhiên bị gửi sang nhà cô ruột, sống với cảm giác “ăn nhờ ở đậu”. Anh chưa kịp trưởng thành đã phải học cách đối mặt với mất mát, phản bội và bỏ rơi.
Chính khoảng thời gian đó đã khiến anh sớm trưởng thành. Anh hiểu rằng mình phải hiểu chuyện, phải ngoan ngoãn, phải cố gắng gấp nhiều lần người khác thì mới không trở thành gánh nặng.
Có lẽ vì vậy mà Tưởng Nhiên luôn là kiểu người ít khi than thở, ít khi bộc lộ cảm xúc, nhưng lại rất dịu dàng trong cách quan tâm người khác.
Anh không nói nhiều lời ngọt ngào, nhưng những hành động nhỏ lại rất ấm áp. Anh sẽ nhớ Lâm Kình tan làm muộn, sẽ âm thầm quan sát tâm trạng của cô, sẽ nhẹ nhàng đứng bên cạnh cô những lúc cô cảm thấy bất an, lo lắng.
Tưởng Nhiên không phải kiểu nam chính lãng mạn, nhưng anh là kiểu người mà nếu ở ngoài đời, có lẽ rất nhiều người sẽ muốn dựa vào.
Nếu Tưởng Nhiên là kiểu người khiến người khác ngưỡng mộ, thì Lâm Kình lại là kiểu nhân vật khiến người ta dễ dàng đồng cảm, bao dung.
Cô không có xuất thân đặc biệt, cũng không phải kiểu nữ chính tài giỏi rực rỡ. Ngược lại, cô là một cô gái khá bình thường, thậm chí còn có phần tự ti.
Lâm Kình từng có ước mơ và tham vọng. Sau khi tốt nghiệp đại học, cô từng cùng bạn bè khởi nghiệp. Nhưng thực tế lại không giống tưởng tượng – công ty chỉ cầm cự được một thời gian rồi phá sản.
Thất bại đó khiến cô suy sụp trong một thời gian dài. Cô từng nhốt mình trong nhà nhiều tháng liền, không dám gặp bạn bè, không dám đối diện với chính mình.
Cuối cùng, dưới sự thúc giục của gia đình, cô tìm một công việc bình thường trong một công ty lớn. Công việc không tệ, cuộc sống cũng không thiếu thốn, nhưng cô lại luôn cảm thấy mình đang sống một cuộc đời không thuộc về mình.
Điều khiến Lâm Kình trở nên đặc biệt không phải là tài năng, mà là sự chân thật.
Cô biết mình không hoàn hảo. Cô biết mình từng thất bại. Cô cũng biết bản thân đang lạc lối.
Nhưng cô không giả vờ mạnh mẽ. Cô thừa nhận sự yếu đuối của mình.
Chính sự thẳng thắn ấy lại khiến Tưởng Nhiên bị thu hút.
Điểm thú vị nhất của truyện chính là cách mối quan hệ của họ phát triển.
Khi gặp nhau trong buổi xem mắt, cả hai đều không có kỳ vọng quá lớn. Lâm Kình chỉ muốn tìm một người có thể bầu bạn, giúp cô thoát khỏi cuộc sống tẻ nhạt. Còn Tưởng Nhiên thì đơn giản là cảm thấy cô phù hợp.
Tình cảm của họ không bùng nổ ngay lập tức.
Ban đầu là hai người xa lạ tìm hiểu nhau. Sau đó là hai người trưởng thành thử bước vào một cuộc hôn nhân. Và cuối cùng mới là hai người dần dần yêu nhau.
Tưởng Nhiên từng nói với cô: “Có lẽ anh không thể cho em tình yêu như trong sách. Nhưng nếu em muốn có người bầu bạn, anh có thể đồng hành với em.”
Đó không phải lời tỏ tình hoa mỹ, nhưng lại chân thành đến mức khiến người ta rung động.
Truyện không cố gắng xây dựng một thế giới quá lý tưởng. Nhân vật vẫn có áp lực công việc, vẫn cãi nhau với gia đình, vẫn lo lắng về tương lai.
Những cuộc tranh cãi giữa Lâm Kình và mẹ cô thực sự rất quen thuộc. Đó là kiểu xung đột thường thấy giữa cha mẹ và con cái: người lớn muốn bảo vệ con, còn người trẻ thì muốn được tự do lựa chọn cuộc đời mình.
Đôi khi họ làm tổn thương nhau, nhưng cuối cùng vẫn vì yêu thương mà tìm cách hòa giải.
Chính những chi tiết nhỏ như vậy đã khiến câu chuyện trở nên gần gũi.
“Bánh Gừng Mùa Đông” không phải là một câu chuyện ngôn tình kịch tính. Nhưng nó lại là kiểu truyện khiến người ta đọc rất chậm, rất lâu. Truyện không xây dựng nhân vật quá hoàn mỹ. Họ đều có quá khứ, có tổn thương, có những lúc yếu đuối và do dự.
Tình cảm của Tưởng Nhiên và Lâm Kình không bùng nổ ngay từ đầu, mà giống như một cốc trà nóng giữa mùa đông — ban đầu có thể nhạt, nhưng càng uống càng ấm. Hoặc cũng giống như vị bánh gừng mùa đông — hơi cay, hơi ngọt, nhưng lại làm người ta thấy ấm áp trong lòng.
____
“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Ngọc’s Corner
*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết
BÌNH LUẬN
THÔNG TIN
Công ty TNHH thương mại dịch vụ truyền thông đa phương tiện Allin
Địa chỉ: 15/2 Nguyễn Đình Chiểu, Phường 4, Phú Nhuận, Thành phố Hồ Chí Minh, Việt Nam
LIÊN HỆ
Email: [email protected]
@copyright 2022.
Allin ltd. All rights reserved