logo
REVIEW>> BÀI THƠ NHỚ NHUNG NGÀY XUÂN
bai-tho-nho-nhung-ngay-xuan
Tìm truyện
Donate

BÀI THƠ NHỚ NHUNG NGÀY XUÂN

Tác giả:

Thảo Môi Sơn

Reviewer:

AI_Lưu Ly

Designer:

AI_Nha Thanh

Độ dài: 13

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 268

Giới thiệu:

Một ngày nọ sau khi kết hôn.

Trầm Triệt hỏi Lư Chi Hiểu bằng giọng khàn khàn: “Em thích anh từ rất lâu trước kia rồi đúng không?”

Con mèo quýt trong lòng Lư Chi Hiểu chạy trốn, ngón tay cô hơi run, nhưng giọng điệu lại bình tĩnh đến lạ.

“Vậy giờ phải ly hôn à?”

“Chuyện này liên quan gì đến ly hôn?”

“Chẳng phải anh nói cuộc hôn nhân này chỉ là một mối quan hệ hợp tác thôi sao, có bắt đầu cũng sẽ có kết thúc.”

Lư Chi Hiểu nghĩ, dù kết thúc cũng không sao. Cô đã mơ vô số giấc mơ trong ngày xuân, cũng đã từng nằm bên cạnh anh và mộng mơ về mai sau.

Nhưng Trầm Triệt lại kéo cô vào lòng, anh vừa bực bội vừa kiềm chế bảo: “Không ly hôn.”

Mối quan hệ của chúng ta đâu còn đơn thuần là hợp tác?

[Phần giới thiệu có thể hơi khác nhưng là truyện ngọt sủng.]

Truyện ngắn/ Cưới trước yêu sau/ Nữ yêu thầm nam.

Chủ đề: Người tôi từng yêu thầm trở thành đối tượng xem mắt của tôi.

***

Mẹ ngày nào cũng thúc giục kết hôn, sinh con, không ngừng chọn đối tượng mai mối để đi xem mắt.

Công việc thì không còn thuận lợi bằng các đồng nghiệp trẻ trung xinh đẹp khác, còn bị sếp bắt nạt.

Bạn bè xung quanh nếu không phải yêu đương mặn nồng trong thế giới riêng thì con cũng đã vào tiểu học cả rồi.

Đây chính là cuộc sống mà Lư Chi Hiểu đang trải qua từng ngày.

Dường như đối với một người không quá nổi bật như cô thì việc lớn tuổi nhưng vẫn chưa lập gia đình là một điều gì đó khó có thể chấp nhận được. Ngay cả chính mẹ ruột cô cũng nhìn cô không vừa mắt.

Tuy bố của Lư Chi Hiểu mất sớm, chỉ còn hai mẹ con sống nương tựa lẫn nhau nhưng tình cảm giữa họ lại không quá thân thiết. Con gái gần ba mươi tuổi chưa có đối tượng kết hôn vừa khiến Lý Mân, mẹ cô, mất mặt với họ hàng, vừa như quả bom nổ chậm đặt trong nhà khiến bà vô cùng sốt ruột.

Như bao người cha người mẹ khác, chỉ vì lo cho hạnh phúc của con mà bà vô tình gây áp lực cho cô bằng những lời nói khắc nghiệt, liên tục tìm kiếm đối tượng để Lư Chi Hiểu đi xem mắt.

Lư Chi Hiểu thật sự không hiểu tại sao phụ nữ không kết hôn thì lại là mất mặt, cô thà ở một mình còn hơn phải gặp những đối tượng xem mắt mình chẳng thể tìm thấy sự kết nối nói chi chọn làm chồng. Nhưng sự phản kháng yếu ớt của cô cũng thất bại trước câu chuyện “ai cũng kết hôn sao con lại không chịu kết hôn?”

Cô vẫn nghe lời mẹ, vẫn đều đều đi xem mắt, nhưng không còn ý định nghiêm túc tìm hiểu ai. Điều Lư Chi Hiểu cần là một người ngay lập tức đồng ý kết hôn với cô, đưa cô thoát khỏi tình cảnh mệt mỏi này, ai cũng được.

Lần thứ n ngồi ở vị trí quen thuộc, cùng thức uống quen thuộc, làm một việc quen thuộc là chờ đợi một người xa lạ bước vào, người mà bất kỳ lúc nào cũng có thể trở thành bạn đời của cô. Một điều thật sự nực cười và kì cục.

Thế nên dù có trong mơ thì Lư Chi Hiểu cũng không ngờ điều vốn đã vô lý còn có thể khó tin hơn. Đối tượng xem mắt của cô hôm nay là một người quen cũ, Trầm Triệt.

Anh nói rằng anh chỉ cần một người để kết hôn, là cô hay là người khác đều không có gì khác biệt. Về điều này thì mục đích của hai người rất giống nhau, nhưng khởi đầu của mỗi người lại rất khác biệt.

Mọi thứ bắt đầu vào học kỳ hai năm lớp mười, Trầm Triệt là học sinh mới chuyển đến lớp của Lư Chi Hiểu, anh vừa xuất hiện đã được mọi người vây quanh.

Vẻ ngoài đẹp trai xuất chúng, lại còn đạt hạng nhất ngay kỳ thi giữa kỳ lúc đó, Trầm Triệt trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi nhất của đám học sinh.

Tình cảm Lư Chi Hiểu dành cho Trầm Triệt cũng cứ thế tự nhiên mà đến, xuất phát từ sự chú ý, ngưỡng mộ rất đỗi bình thường của thiếu nữ. Nhưng cũng chỉ đến vậy mà thôi, những tiếp xúc vô tình khi ấy dường như chỉ để lại dấu ấn trong tâm trí của một mình Lư Chi Hiểu, còn Trầm Triệt còn chẳng nhớ nổi cô từng là bạn học cùng lớp của anh.

Phải, Lư Chi Hiểu từng thầm thích Trầm Triệt ở những năm tháng trung học.

Giờ đây anh ngồi trước mặt cô, đề nghị cô kết hôn cùng anh, như hai đối tác cùng thực hiện một thỏa thuận có lợi cho đôi bên.

Nếu là một người khác không quen không biết, không bỏ chạy trước yêu cầu kết hôn ngay của Lư Chi Hiểu đã là tốt rồi, anh lại còn đưa ra một lời đề nghị rất thích hợp với mục đích của cô, thế nhưng Lư Chi hiểu lại chần chừ.

Tuy Trầm Triệt không biết gì cả nhưng anh thuộc về một đoạn ký ức tốt đẹp của cô, khoảng thời gian mà vẫn còn một Lư Chi Hiểu vô lo vô nghĩ. Hình tượng của Trầm Triệt vẫn luôn là chàng trai sạch sẽ, lạnh lùng, chàng trai bạn thầm thích mà dù không được đáp lại thì cũng là lẽ đương nhiên.

Vì vậy nên cô sợ nếu cô kết hôn với anh, nếu anh không còn được như trong ký ức khi xưa thì chút vui vẻ cô gìn giữ trong lòng cũng chẳng còn.

Ngược lại, nếu anh vẫn vậy, vẫn giỏi giang, ưa nhìn, lại còn tử tế và chu đáo, thì tình cảm tưởng như đã chôn vùi có bùng cháy trở lại không? Nếu ngày xưa anh không biết cô là ai nên cô chẳng buồn hy vọng thì lần này nếu anh đã biết cô mà còn biết rất rõ nhưng vẫn không thích lại cô thì sao?

“Chỉ một cái chớp mắt, sẽ nhớ lại những lần rung động của nhiều năm trước, những viên sủi trong nước bắt đầu kêu xèo xèo, biến thanh xuân thành nước có vị chua.”

Chẳng biết khả năng nào là tồi tệ hơn, chỉ biết thật sự Lư Chi Hiểu không có chút tự tin nào cả, bước vào cuộc hôn nhân đầy rủi ro này là đưa mình vào tương lai mà khi rút lui, trái tim cô sẽ mãi mãi không còn bình yên.

Cuối cùng thì cô vẫn chấp nhận sẽ thử một lần, anh muốn hợp tác thì cô sẽ hợp tác với anh, sau này Trầm Triệt có đề nghị ly hôn khi quan hệ hợp tác đã kết thúc thì cô cũng sẵn lòng rời đi.

***

Trầm Triệt lớn lên trong một gia đình không hạnh phúc, sau này anh gặp khó khăn trong việc gắn kết với những người xung quanh, anh khó có thể thoải mái đặt tình cảm vào ai đó để có một mối quan hệ thân mật.

Sau này khi ông nội anh bệnh nặng, mong muốn được nhìn thấy anh kết hôn trước khi ra đi, Trầm Triệt đã nghĩ đến việc tạo mối quan hệ hợp tác với ai đó, dỗ ông nội vui, để ông yên tâm là được.

Lư Chi Hiểu nghĩ rằng nếu không phải ngày hôm đó là cô ngồi đó mà là người khác, anh cũng sẽ đề nghị kết hôn. Nhưng không phải.

Sau này hai người ở bên nhau, anh dần trở nên thoải mái với sự hiện diện của cô mỗi ngày. Phải là cô thì mọi chuyện mới tốt đẹp như thế, chỉ có thể là cô thì mới khiến trái tim anh rung động.

“Ngày nào Lư Chi Hiểu cũng ở bên cạnh anh, cô gãi đúng chỗ ngứa, không tiến tới mà cũng chẳng lùi về phía sau.

Khi không tiến tới, anh sẽ không phát hiện, nhưng cô chỉ cần lùi về phía sau một bước, Trầm Triệt sẽ bắt đầu hốt hoảng.”

Lư Chi Hiểu thích Trầm Triệt khi anh không hay biết, Trầm Triệt yêu Lư Chi Hiểu khi chính anh còn chẳng nhận ra.

***

Một câu chuyện từ áo trắng học sinh đến váy cưới nhưng không hề có sự lãng mạn, ngây ngô. Hai người đến với nhau khi đã trải qua nhiều thăng trầm, một người đủ hiểu chuyện một người đủ tử tế, có lẽ họ không giao nhau sớm hơn mà gặp nhau đúng thời điểm cũng là sự sắp đặt của định mệnh.

Truyện rất dễ thương, tuy ít chương nhưng nội dung theo mình là trọn vẹn, nhẹ nhàng nhưng cũng gần gũi. Những nỗi lo lắng trong cuộc sống, những bất an trong tình yêu, những cảm nhận sâu sắc khi “crush” trung học trở thành chồng của mình, mọi thứ tạo nên một câu chuyện vừa thực tế vừa mộng mơ.

_____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Gấc - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN