logo
REVIEW>> BẠCH TUYẾT CA
bach-tuyet-ca
Tìm truyện

BẠCH TUYẾT CA

Tác giả:

Vụ Viên

Reviewer:

AI_Phong Lữ

Độ dài: 132

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 7

Giới thiệu:

Khúc Du trong mộng mơ thấy gian thần mang tiếng xấu khắp sử sách – Châu Đàn.

Trong đêm đông lạnh giá, người ấy khoác cho nàng chiếc áo choàng lông. Tỉnh mộng, nàng đã hóa thân thành xung hỉ phu nhân của Châu Đàn.

Khúc Du từng nghe vô số lời đồn về Châu Đàn: thuở thiếu thời từng phản bội sư môn, sau này nắm giữ chức vị cao, lòng dạ thâm hiểm, thủ đoạn tàn nhẫn. Hắn từng kiên định tiến hành một cuộc cải cách biến pháp cô độc tuyệt vọng, rốt cuộc thua sạch ván cờ. Ba mươi mốt tuổi lâm bệnh qua đời ở quê nhà, chỉ để lại tiếng xấu truyền khắp thiên hạ.

Ấy vậy mà khi nàng đứng giữa vườn hoa hạnh đang tung cánh nở rộ nhìn về phía vị thần cô tịch kia, chợt cảm thấy những ghi chép trong sử sách ấy bỗng trở nên chông chênh lay động, tựa hồ sắp sụp đổ.

— Giữa mưa gió bốn bề, nàng thoáng nhìn ra trên người hắn toát ra khí chất phong nhã như bậc quân tử thanh cao.

Ngàn năm sau sẽ gặp được một vị đại thánh nhân, người hiểu được điều ấy. Thời gian đó không dài gì, chỉ như từ sáng tới chiều mà thôi.* — Trang Tử · Tề vật luận

*Tác giả có chia sẻ là câu này có rất nhiều cách giải thích nhưng tác giả chọn tham khảo chủ yếu cách diễn giải của 2 người là Vương Tiên Khiêm và Tiền Mục. Có thể hiểu rằng: Người hiểu được1/tri kỷ thì khó tìm, ngàn đời mới gặp một lần, như sớm chiều trôi qua.

1Người hiểu được ở đây có thể hiểu là người có khả năng lý giải, hoặc người biết thông suốt, thấu hiểu vấn đề / con người khác. Một người có khả năng thấu cảm, nhìn ra bản chất thật của người đối diện.

— Dẫu ngàn năm xa cách, gặp lại vẫn như sớm hôm.

— Giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau trưởng thành.

***

Trong quá trình học tập của mình, điều cô thắc mắc nhất chính là nhân vật lịch sử tên Châu Đàn. Thời kỳ Đại Dận hùng mạnh vang xa như vậy nhưng mà tài liệu về Châu Đàn lại ít ỏi đến đáng thương? Tại sao cuộc đời của chàng lại gặp nhiều đắng cay sóng gió đến thế mà lại không được ghi chép rõ ràng? Câu hỏi đó luôn quanh quẩn trong đầu cô.

Vô tình cô đã rơi vào vòng xoáy của quá khứ, xuyên không về nhiều năm trước, gặp gỡ Châu Đàn thật sự và đi tìm câu trả lời cho bản thân.

Xuyên về Đại Dận, dưới thân phận của Khúc Du là người được hứa hôn với Châu Đàn, cô sẽ phải đối mặt với những điều mà mình chưa bao giờ ngờ đến. Với tình hình hiện tại của Châu Đàn thì mối hôn sự này quả thật như một trò đùa của số phận.

Châu Đàn vừa mới từ nhà lao trở về, bị áp bách đến mức chẳng khác nào ngọn đèn trước gió, chỉ cần một chút lung lay cũng sẽ vụt tắt. Nhìn lại cuộc sống khốn đốn của chàng, Khúc Du cũng chỉ biết cười khổ vì gia cảnh của nhà nàng cũng chẳng kém là bao.

Mặc dù mẫu thân không đồng ý chuyện hôn nhân này nhưng Khúc Du vẫn muốn cược một lần, cược xem những lời đàm tiếu về chàng ngoài kia có giống như trong sử sách ghi lại hay không?

Ngày thành hôn, Khúc Du chịu mọi sự sỉ nhục của nhà họ Thẩm - họ hàng thân thích của Châu Đàn nhưng không một lời phàn nàn. Chứng kiến gia cảnh của chàng, nàng lại cảm thấy thương xót đau lòng nhiều hơn.

Châu Đàn nằm trên giường bệnh mà không được chăm sóc tử tế, Khúc Du đã một tay đứng ra lo liệu tất cả.

Sau khi Châu Đàn tỉnh dậy lời đầu tiên chàng nói với Khúc Du chính là sẽ cố gắng cứu phụ thân nàng ra khỏi ngục tù. Nhìn cô nương yếu ớt mềm mại không màng lợi ích gì, chỉ một lòng muốn cứu mình, chàng ban đầu cũng hoài nghi mục đích thật sự của nàng. Bởi vì, từ trước đến nay, Châu Đàn chưa từng được ai đối xử cẩn thận dịu dàng như vậy ngoài sư phụ.

Mang trên vai là gánh nặng trách nhiệm và cái c hết của sư phụ thế nên Châu Đàn không cho phép bản thân lơ là cảnh giác. Mỗi khi nhìn thấy Khúc Du cạnh bên, một người rõ ràng là xa lạ nhưng dường như lại thấu hiểu hết những suy nghĩ của mình, chàng thật sự bất ngờ.

Châu Đàn luôn tự hỏi tại sao Khúc Du lại biết trước tất cả những bước đi và sự toan tính của chàng? Nàng là ai, đến từ nơi nào, vì sao lại đối xử tốt với chàng mà không cần bất cứ điều kiện gì?

Những tháng ngày bên nhau dần trôi qua, Châu Đàn mới hiểu rõ về Khúc Du. Trái tim nhân hậu, lý trí và thông tuệ của nàng đã khiến chàng rung động. Nàng còn không ngần ngại đứng ra để thanh minh cho những cô gái lầu xanh, điều chưa từng xảy ra trong một xã hội phong kiến bấy giờ. Hai lần nàng đánh trống kêu oan là hai lần khiến Châu Đàn nhận ra, Khúc Du thật sự khác biệt.

Người xấu hãm hại, Châu Đàn bị vu oan đày ra khỏi Kinh Thành đến chốn biên quan cách xa vạn dặm. Thế nhưng, nơi đây lại là quãng thời gian đẹp nhất giữa Châu Đàn và Khúc Du. Không có mưu tính, không có tranh giành, cuộc sống của họ cứ trôi qua bình dị như thế.

Châu Đàn đã tổ chức lại một hôn lễ đàng hoàng để bù đắp cho những thiếu sót ngày xưa của mình với Khúc Du. Tình yêu càng thêm mặn nồng, cả hai mong ước sự bình yên này là mãi mãi, họ tạm quên đi hết những hỗn loạn đằng sau cánh cửa hoàng cung xa hoa lạnh lẽo ấy.

Nhưng tin khẩn từ Kinh Thành gửi tới đã đập nát tất cả những mộng tưởng của Khúc Du. Là người biết trước mọi chuyện nhưng nàng cũng chẳng thể nào ngăn được vòng quay của định mệnh. Lần này trở về Kinh Thành, Khúc Du không biết nàng và Châu Đàn có còn giữ được mạng sống hay không?

Triều đình rối ren, Thái tử lên nắm quyền, dùng m áu tanh và cái c hết để khiến các triều thần phải phò tá mình lên ngôi. Hắn ta vừa muốn nắm cả giang sơn, vừa không chịu buông tay mỹ nhân. Vì vậy, hắn ta ép buộc Khúc Du trở thành nữ nhân của mình, còn đuổi cùng g iết t ận Châu Đàn.

Khúc Du nguyện hy sinh tất cả để Châu Đàn được bình an thoát thân, chờ khi chàng mạnh mẽ sẽ quay trở lại cứu nàng. Cuối cùng, nàng cũng đợi được ngày Châu Đàn xé tan sương mù, đưa nàng rời khỏi chốn lồng giam hoa lệ xiềng xích này.

Người mà Châu Đàn trung thành nhiều năm nay đã thuận lợi lên ngôi, Khúc Du đã có thể làm tròn lời hứa của mình với sự phụ chàng.

Châu Đàn thông minh kiên cường là thế nhưng cũng mang trong mình trái tim đầy tổn thương. Phụ mẫu chàng c hết dưới kiếm của tử sĩ để bảo vệ Tống Thế Huyên nhưng chàng vẫn hết lòng giúp hắn lên ngôi. Cả cuộc đời của Châu Đàn dường như chưa từng sống vì bản thân giây phút nào.

Khúc Du cứ nghĩ mọi chuyện đã có phần yên ổn rồi thế nhưng người đứng đằng sau tất cả đang dần lộ diện. Hóa ra, đó lại là người thân ngay bên cạnh nàng.

Tuy  Khúc Du đã tính toán mọi việc kỹ lưỡng nhưng có một thứ mà nàng không tính được đó là sức khỏe của Châu Đàn. Suốt những năm tháng ấy, là hắn một tay chăm sóc chàng, cũng là hắn một tay hạ đ ộc chàng.

Thời gian chẳng còn bao lâu, Châu Đàn và Khúc Du quyết định rời Kinh Thành trở về chốn cũ sống giản dị cùng nhau. Nàng muốn tận tay chăm sóc, dành toàn bộ những giây phút còn lại cho chàng.

Nhưng cuối cùng vẫn là hắn không nỡ ra tay nên đã nhờ sư phụ của mình đến giải độc cho Châu Đàn. Khúc Du dù từng oán hận, vẫn thương cảm cho số phận và lựa chọn của hắn. Thật may khi Châu Đàn chàng vẫn ở đây, bên nàng đến hết cuộc đời.

Trước kia, vận mệnh của Châu Đàn chỉ là một dải tăm tối cô độc mờ mịt cho đến khi Khúc Du xuất hiện. Nàng nhẹ nhàng vén đám mây đen đó ra, chiếu lên chàng những tia nắng ấm áp, vạn vật đâm chồi nảy lộc. Nàng ban cho chàng sự sống mới, cho chàng được cảm nhận yêu thương và cho chàng một mái nhà thuộc về chính mình.

“Nguyện Châu Đàn đời này sẽ không còn lẻ loi đơn độc, không nơi nương tựa nữa.”

“Điều chàng mong cầu cũng chính là tâm nguyện của ta.”

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Tít

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN