VÌ MẠNG SỐNG CHỈ CÓ THỂ ĐÓNG VAI THẦN LINH
Độ dài: 459
Lượt xem: 1351
Giới thiệu
Sở Cửu Biện xuyên sách, hơn nữa còn là xuyên cả người.
Cậu rơi từ trên trời xuống, ngã đúng vào lòng của tên phản diện Nhiếp Chính Vương.
Sở Cửu Biện nhìn kỹ người đang ôm mình.
Trời ơi đẹp trai quá.
Cậu không kìm được mà đưa tay sờ soạng hai cái trên cơ ngực rắn chắc kia.
Tiểu Hoàng đế mới ba tuổi chỉ vào cậu, vui mừng kêu lên: “Ôi, thần tiên ca ca kìa!”
Hả? Ai đang nói vậy?
Sở Cửu Biện vừa quay đầu thì lập tức nhìn thấy Tiểu Hoàng đế cùng với văn võ bá quan quỳ rạp đầy đất.
Nhận ra được điều gì đó, sau gáy lạnh toát, cậu từ từ quay đầu lại nhìn về phía người đang ôm mình.
Trong ánh mắt tràn đầy sát ý của nam nhân kia, Sở Cửu Biện cắn răng mở miệng: “Xem ra ngươi chính là tình kiếp của bản thượng thần, bản thần rất hài lòng.”
-
Niềm vui đầu tiên của việc xuyên sách là gặp họa vòng lao ngục.
Để sinh tồn, Sở Cửu Biện chỉ có thể thần thần bí bí giả vờ làm thần linh.
Cậu vừa tìm cách giành lấy lòng tin của Nhiếp Chính vương, vừa âm thầm dựa vào hệ thống để liên hệ và chiêu mộ tín đồ, bồi dưỡng phe cánh của riêng mình.
Chỉ trong chốc lát, khắp nơi trong thiên hạ đều có “thần tích liên tiếp xuất hiện”.
Muối trắng tinh khiết lấp lánh, khoai lang năng suất cao, giấy tờ nhẹ nhàng tiện dụng, lại còn có xi măng, cao su...
Từng chút một, chẳng hay chẳng biết, tín đồ đã trải khắp đại giang nam bắc. Sở Cửu Biện trở thành vị thần được bách tính tôn thờ nhất.
Mà Nhiếp Chính Vương, kẻ thuở ban đầu còn giam Sở Cửu Biện vào ngục, lúc này lại khẽ nắm lấy cằm cậu, mỉm cười nói: “Nếu ngươi dám quay về trời, bản vương sẽ đốt miếu của ngươi, giết sạch tín đồ của ngươi...”
Sở Cửu Biện vội lấy tay che miệng y: “Câm miệng, đừng có giả vờ biến thái nữa!”