TẨU TẨU RUN CÁI GÌ? TRẪM CHỈ ĐẾN ĐÓN NÀNG VÀO CUNG!
Thể loại:
Cổ đại,
Cung đình hầu tước,
HE,
Sạch,
Sủng Ngọt,
Điên cuồng,
Cường thủ hào đoạt,
Sắc,
Tranh quyền đoạt vị,
Độc chiếm ,
Thiên chi kiêu tử,
Duyên trời tác hợp,
Kiếp trước kiếp này,
Xuyên sách
Độ dài: 298
Lượt xem: 24
Giới thiệu
Kiếp trước, ngay trong linh đường của phu quân, Khương Tự cưỡng ép tiểu thúc Tạ Nghiên, bị bắt quả tang tại chỗ.
Tạ Nghiên vốn là người giữ lễ nghiêm cẩn, tính tình đoan chính, làm việc luôn thận trọng. Năm mười tám tuổi, hắn đứng đầu cả ba kỳ thi Hương, thi Hội và thi Đình, là kỳ tài hiếm có, được người đời ngưỡng mộ. Thế nhưng chỉ trong một đêm, nàng lại kéo hắn rơi xuống vũng bùn, khiến danh tiếng tiêu tan, con đường công danh cũng từ đó mà đứt đoạn.
Ngày gặp lại, hắn đã trở thành tân đế, hành sự quyết đoán, lạnh lùng, tàn nhẫn. Còn nàng lại trở thành “lễ vật mừng công”, bị chặt đứt tứ chi, biến thành nhân trệ, sống không bằng chết.
Trong cơn mê man, Khương Tự nhìn thấy vị quân vương lạnh lẽo ấy đỏ hoe mắt. Hắn vung kiếm cắt đứt yết hầu kẻ thù, kết liễu tất cả, giúp nàng được giải thoát.
Đến khi linh hồn rời khỏi xác, nàng mới biết thế giới mình đang sống chỉ là một cuốn tiểu thuyết. Còn nàng chỉ là một nữ phụ độc ác, tồn tại để đẩy nam chính vào con đường hắc hóa.
...
Sống lại lần nữa, Khương Tự quyết định lấy chính mình làm quân cờ, từng bước phá vỡ thiên mệnh.
Ngay trong linh đường, khi dư tình còn vương, gò má ửng đỏ, thân thể khẽ run, nàng cất giọng khuyên ngăn: “Tiểu thúc, đệ hãy bình tĩnh! Chúng ta không thể tiếp tục như vậy!”
Nàng tìm mọi cách tiếp cận, từng bước lấy lòng hắn. Mỗi khi hắn rơi vào hiểm cảnh, nàng đều kịp thời xuất hiện, ra tay cứu giúp.
Nàng dốc sức đưa hắn lên đỉnh cao quyền lực, giúp hắn đứng vững giữa triều đình.
Chỉ là...
Khi mọi thứ đã viên mãn, Khương Tự lại nảy ý rút lui. Nàng định tái giá với người khác, hòng thoát khỏi nhà họ Tạ. Không ngờ, Tạ Nghiên vẫn đi lên con đường cũ: bức vua thoái vị, tự mình xưng đế.
Trước kiệu hoa đỏ rực, thiết kỵ sừng sững chắn ngang, Tạ Nghiên rút kiếm chém kiệu, ánh mắt đỏ ngầu, điên cuồng và cố chấp: “Tẩu tẩu, đến lúc về nhà rồi.”
Tim Khương Tự đập dồn dập, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh: “Tạ Nghiên, ngươi điên rồi! Ta phải gả cho người khác. Phu quân ở đâu, nơi đó chính là nhà của ta. Tránh ra!”
Tạ Nghiên khẽ nhếch môi: “Nàng muốn một mái nhà, ta cho nàng.”
“Ngoan, theo ta trở về.”
“Ngươi...”
Nhìn chỉ số hắc hóa trên đỉnh đầu hắn không ngừng tăng vọt, thân thể mềm mại của Khương Tự bất giác run lên.