NHẤT PHẨM NGỖ TÁC - QUYỂN 2 
Thể loại:
Cổ đại,
Xuyên không,
Cung đình hầu tước,
Cung đấu,
Phá án,
Báo thù,
Tranh quyền đoạt vị,
Sủng Ngọt,
Quân nhân,
Sảng văn,
Góc nhìn nữ chính,
HE,
Trâu già gặm cỏ non
Độ dài: 316
Lượt xem: 17757
Giới thiệu
Cha bị sát hại, oan khuất phủ đầy như mây giăng kín lối, chỉ để lại nỗi đau âm ỉ trong lòng Mộ Thanh, cùng với câu hỏi chưa có lời giải đáp về hung thủ thật sự đứng đằng sau mọi chuyện.
Mộ Thanh mang theo nỗi đau mất cha, quyết chí tìm ra hung thủ, tự tay báo thù cho cha. Nàng cải trang thành nam tử, từng bước dấn thân vào con đường tìm kiếm sự thật.
Từ lẻn vào phủ Thứ sử, cho đến trà trộn vào hành cung Biện Hà, cuối cùng là lên đường tòng quân, xông pha chiến trường giết địch…
Nàng lập chí thiên hạ không còn oan khuất không chỉ vì cha, vì lý tưởng của bản thân, mà còn là vì muôn dân, vì một thế gian – nơi mà công lý không bị vùi lấp.
Núi sông nghiêng ngả, thiên hạ phân tranh, đứng giữa khói lửa nơi sa trường và bao âm mưu triều chính, Mộ Thanh chưa một lần chùn bước, chưa một lần nao lòng.
Vì lý tưởng còn, chính nghĩa còn.
“Là ai lấy thiên hạ làm bàn cờ, một tay đảo loạn thế cờ?
Là ai lấy lưỡi dao làm đàn, tấu lên một khúc thịnh thế?”
…
Hoàng đế Đại Hưng, sáu tuổi đã đăng cơ, tại vị mười tám năm trời, thế mà khắp thiên hạ này, chẳng có lấy một người công nhận hắn là thiên tử.
Chẳng ai ngờ, ở huyện nha Phụng Huyện một ngày kia, vị đế quân vốn hoa mắt ù tai, ham mê sắc đẹp, không quan tâm tới chuyện triều chính ấy… lại để cho muôn người chiêm ngưỡng phong thái của một bậc minh quân, khiến cho người ta khó mà đặt hắn cùng một chỗ với cái danh “hôn quân”.
Nguyên Long Đế có thật sự là một vị đế quân bất tài vô dụng? Lẽ nào thiên hạ đã vô tình xem nhẹ một vị minh quân?
Phải chăng hắn chính là rồng phượng ẩn mình, chờ thời cơ chấn hưng thiên hạ, hoàn thành đại nghiệp?
…
Thời của nàng ở đời trước có một triết lý, đó chính là: Tình yêu sẽ khiến chỉ số thông minh của con người biến thành số âm.
Nàng khi ấy từng không thể tưởng tượng ra được dáng vẻ của mình khi “chỉ số thông minh biến thành số âm” sẽ ra sao, từng không cho phép “thảm kịch” này xảy ra với mình.
Nhưng rồi sau này nàng lại gặp hắn, dẫu thời gian quen biết chẳng dài nhưng chính sự chân thành nơi hắn đã khiến nàng động tâm, khiến nàng muốn trao đi trái tim, chân thành đối đãi mà không mong cầu hồi đáp.
“… Ngày trước ta thường đón giao thừa với cha ở nhà, một gian nhà, một cái bàn lùn, một ngọn đèn dầu, bốn đĩa đồ ăn, chỉ có bát cơm ngũ cốc này là giống như khi ấy. Khi còn nhỏ, cha xới cơm cho ta. Lớn hơn một chút thì tới ta xới cơm cho cha. Ta cho rằng sẽ có thể như thế mãi cho đến lúc già…”
“Ngày sau đến ta xới cho nàng, mãi cho đến lúc già.”
Hai số phận ngoan cường vô tình tìm thấy nhau, hai tâm hồn trở nên đồng điệu, tác thành cho hai con người.
Trước lý tưởng cao cả, trước non sông đầy biến động, trước đại nghiệp trù tính bao năm ròng, liệu rằng họ và tình yêu của họ sẽ phải đối diện với những điều gì?
Mọi chuyện sẽ được vén màn, những mối quan hệ chồng chéo dần được gỡ rối, thiên hạ rồi sẽ tan hay hợp…
Yêu, hận, tình, thù… Ai sẽ là người giành phần thắng trong ván cờ này?
— Mời các bạn đón đọc quyển 2!