MỖI ĐÊM ĐỀU BỊ ÉP CỘNG CẢM THẦN HỒN CÙNG TIÊN QUÂN
Thể loại:
Cổ đại,
Cung đình hầu tước,
HE,
Huyền huyễn,
Nhẹ nhàng,
Xuyên sách,
Tiên hiệp,
Góc nhìn nữ chính,
Cường thủ hào đoạt,
Điên cuồng,
Kiếp trước kiếp này
Độ dài: 174
Lượt xem: 42
Giới thiệu
Ô Khanh xuyên sách, trở thành một tên phản diện đã định sẵn phải chết.
Ô Khanh ở trong bí cảnh khổ sở cầm cự suốt một năm, cuối cùng nàng cũng chờ được kẻ xui xẻo thứ hai rơi vào bí cảnh.
Đó là một vị tiên quân lâm vào cảnh khốn cùng, từ khí chất đến dung mạo đều hợp ý nàng vô cùng.
Ô Khanh ra tay cứu hắn, sau đó thu lấy thù lao: thần tu cùng nàng.
Không cần da thịt tiếp xúc, vẫn có thể trực tiếp đạt đến cảnh giới thần hồn quấn quýt, giúp tu vi tăng tiến.
Đó là con đường sống duy nhất mà Ô Khanh có thể rời khỏi bí cảnh vào lúc này.
Linh khí như tơ, quấn quýt đan xen.
Mỗi lần kết thúc, hai má Ô Khanh đều đỏ bừng, hơi thở hỗn loạn.
Mà người đối diện từ đầu đến cuối vẫn nhắm mắt ngồi ngay ngắn, thần sắc thanh lãnh, tựa như chẳng hề bị lay động.
Một đêm nọ, trong lúc vô tình gặp phải cơ duyên, Ô Khanh đè vị tiên quân kia xuống giường, cùng hắn trải qua một đêm xuân phong.
Nào ngờ sau khi kết thúc, tu vi của Ô Khanh lại tăng vọt.
Thế là nàng phá tan bí cảnh, phủi mông bỏ chạy.
-
Ô Khanh chỉ muốn sống những ngày tháng bình yên, nào ngờ đêm nào cũng bị đánh thức giữa cơn nóng ran xa lạ, lại chẳng cách nào giải tỏa.
Nàng còn tưởng mình mắc phải căn bệnh quái lạ nào đó, nếu không làm chuyện kia thì sẽ dần dần chết đi.
Nàng cầu y hỏi thuốc suốt nửa năm, cuối cùng mới tình cờ biết được, hóa ra đó là di chứng do thần hồn quấn quýt quá sâu mà thành.
Ồ. Hóa ra nàng không hề mắc bệnh, chẳng qua chỉ là đã cùng vị tiên quân lưu lạc kia sinh ra cảm ứng mà thôi.
Lại nhẫn nhịn thêm mấy tháng, quầng thâm dưới mắt khiến nàng trông chẳng khác gì một quả phụ lâu ngày không được thỏa mãn.
Nàng không muốn nhịn nữa.
Nàng lẻn vào tiên môn đứng đầu thiên hạ, thề phải trộm cho bằng được pháp khí có thể chặt đứt mối liên hệ này.
Nào ngờ trong nghi thức nhập môn, Ô Khanh lại gặp được vị tiên quân bệnh nhược từng cùng nàng thần tu suốt mấy tháng, lại còn cùng nàng trải qua một đêm xuân phong.
-
Trên đài cao, người nọ dung nhan tựa ngọc lạnh, vạt áo trắng như tuyết.
Thanh huy quanh thân tựa như tự thành một cõi, khiến người khác chỉ vừa trông thấy đã vô thức nín thở.
Người bên cạnh gọi hắn là: Thẩm Tiểu Sư Thúc.
Ta kinh hãi đến ngây người.
??? Thẩm Tiểu Sư Thúc?!
Chẳng phải Thẩm Tương Hồi chính là cái người thoạt nhìn yếu ớt bệnh tật, tâm lạnh tình đạm...
Nhưng thực chất võ lực đạt đến mức đỉnh phong, có thù tất báo, trong nguyên tác lại còn tự tay đâm xuyên tim kẻ phản diện là nàng...
-
Ô Khanh hủy hoại thanh danh của người ta, lại còn bội tình bạc nghĩa.
Sợ là chỉ một kiếm xuyên tim cũng khó lòng khiến hắn nguôi giận.
Nàng ôm chặt thân phận yếu ớt sắp bị vạch trần của mình, thấp thỏm bất an trải qua những ngày tháng bị giày vò cả về tâm lý lẫn thể xác.
Nào ngờ cuối cùng, nàng vẫn bị hắn lột sạch lớp ngụy trang.
Ngày thân phận bại lộ, nàng khóc đến mức nước mắt nước mũi giàn giụa, luôn miệng cầu xin rằng nếu hắn muốn trút giận thì cứ trút, chỉ cần cuối cùng chừa cho ta một mạng.
Vạt áo xanh của hắn dừng trước mặt ta hồi lâu.
Cuối cùng, hắn lại đồng ý.
Nhưng mãi về sau nàng mới phát hiện...
Cách hắn trút giận thật sự rất quá đáng.
Ô Khanh nhìn mái tóc đen của hắn xõa tung trên gối, đôi mắt thanh lãnh vẫn ngước nhìn nàng hệt như ngày hôm ấy.
Trong đáy mắt ấy chỉ phản chiếu khóe mắt ướt đẫm lệ của nàng.
Cứu mạng...
Rốt cuộc đến bao giờ mới kết thúc đây? Chân ta thật sự mỏi lắm rồi.