KHINH ƯƠNG
Độ dài: 293
Lượt xem: 13
Giới thiệu
Trần Khinh Ương là một công chúa không được sủng ái, sống những ngày tháng cẩn trọng dè dặt như đi trên băng mỏng.
Cho đến khi Thái hậu băng hà, nàng bị đưa đi canh giữ mộ phần. Ở nơi núi sâu quạnh quẽ ấy, lần đầu tiên nàng làm một chuyện vượt khuôn phép, chính là cứu một thiếu niên trọng thương.
Nàng không tiếc bất cứ giá nào để che giấu thân phận của hắn, bịa đặt lai lịch, bảo vệ hắn chu toàn.
Chỉ vì… nàng mong sau này bên cạnh mình có thể giữ lại được một người.
Cho đến một ngày, thiếu niên hồi phục thương thế. Một đội tinh binh đột ngột tiến vào sơn tự trong đêm, cung kính nghênh đón thiếu chủ trở về.
Chỉ còn lại một lời từ biệt, kể từ đó Trần Khinh Ương hoàn toàn mất liên lạc với hắn.
–
Năm năm trôi qua.
Nàng nghe nói thiếu niên năm ấy lập chiến công hiển hách, phong vương bái tướng, quyền thế ngập trời.
Để thoát khỏi hoàng gia, nàng muốn lấy ơn nghĩa ra ép buộc, gả cho hắn làm thê tử.
–
Sau khi thành thân, cả hai đều mang tâm tư riêng.
Nàng tự thấy bản thân có lỗi, chuyện gì cũng nhẫn nhịn. Nàng biết Lương Yển Hòa vẫn luôn để bụng thân phận của nàng.
Ở dưới cùng một mái nhà, dù ngoài mặt bình yên, sống lâu ngày rồi cũng khó tránh va chạm.
Nàng nghĩ, chỉ cần cắn răng chịu đựng, chỉ cần lấy được thứ mình muốn, đến lúc đó trời cao mặc chim bay, biển rộng mặc cá nhảy, nàng sẽ trả tự do cho hắn.
–
Ngày gặp lại, Lương Yển Hòa vốn tưởng những ký ức về tình nghĩa năm xưa đã phai mờ, nhưng không ngờ hắn lại nhớ rõ mồn một từ đầu đến cuối.
Hắn chấp nhận cục diện, cưới nàng làm vợ. Đồng thời cũng hiểu rõ, thân phận hai người vốn định sẵn không cùng đường.
Đợi thời cơ chín muồi, hắn sẽ dẫn quân phá thành, phò tá tân chủ, mũi kiếm chỉ thẳng kinh thành.
Từ đầu đến cuối, trong kế hoạch của hắn chưa từng có nàng.
–
Cho đến khi chiến loạn nổi lên, bốn thành chìm trong khói lửa.
Cửa thành mở toang, mọi chuyện diễn ra thuận lợi đến không ngờ. Trước giờ ly biệt, lòng hắn chợt bất an, vô thức quay đầu nhìn lại.
Rồi hắn thấy giữa núi xác biển máu, thê tử của mình đang cầm trường đao đứng lặng lẽ xuyên qua khói lửa chiến tranh…
Nàng từng bước, từng bước rời xa hắn.
Cái ngoái đầu nhìn hắn lần cuối ấy. Trong mắt nàng là sự lạnh lùng và quyết tuyệt mà hắn chưa từng thấy.
Lúc này hắn mới biết, hóa ra kẻ cuối cùng bị kẹt lại trong ván cờ này từ đầu đến cuối luôn chỉ có một mình hắn.
–
Hướng dẫn đọc truyện:
- Nữ chính: tuyến báo thù
- Nam chính: tuyến gây dựng sự nghiệp
- Cả hai đều là kiểu người ra tay tàn nhẫn, làm việc dứt khoát
- Truy thê hỏa táng tràng (nam chính đuổi vợ sml)
Tóm tắt một câu: Chẳng lẽ chàng không còn yêu ta nữa sao?
Lập ý: Tu trăm năm mới chung thuyền, tu ngàn năm mới chung chăn gối.