logo
ĐANG TIẾN HÀNH >>ĐÔNG CUNG SỦNG PHI
dong-cung-sung-phi
Theo dõi

ĐÔNG CUNG SỦNG PHI  

(0 đánh giá)

Tác giả:

Nghĩa Sở

Tran / Editor:

Tuyết Ngưng Hoa

Reviewer:

Lịch đăng:

Tự do

Tình trạng:

Đang tiến hành

Độ dài: 553

Lượt xem: 0

Giới thiệu

[Thái tử lòng dạ thâm trầm, quyền khuynh triều dã × Mỹ nhân lấy diễn xuất làm áo giáp, lấy tỉnh táo làm lối thoát] Giới thiệu 1 Ngọc Sanh là ngựa gầy nổi tiếng đất Dương Châu, sở hữu gương mặt trái xoan, môi đỏ như anh đào, mắt phượng long lanh tựa nước xuân. Vòng eo thon nhỏ, chỉ một vòng tay đã ôm trọn, khiến bao thiếu niên lang nơi thành Dương Châu say đắm. Vốn được sắp xếp tiến vào phủ Tri phủ, nhưng không hiểu vì duyên cớ nào lại lọt vào mắt xanh của Thái tử, được kiệu nhỏ rước vào Đông cung, trở thành một Phụng nghi thấp hèn nhất. Thái tử bề ngoài lạnh lùng, tao nhã, phong thái như ngọc. Song chỉ có Ngọc Sanh mới biết, vị điện hạ trong mắt người đời thanh cao như trích tiên ấy, sau lưng lại mang hai bộ mặt. Nàng hiểu rõ, sự sủng ái nuông chiều kia, chẳng qua chỉ là chút thương hại ban phát từ đầu ngón tay mà thôi. Giới thiệu 2 Từ nhỏ Ngọc Sanh đã biết, muốn có được thứ gì thì phải trả giá bằng chính máu thịt của mình. Thái tử thích hiền huệ, nàng liền rửa tay nấu canh, dịu dàng như nước. Thái tử thích kiều mỵ, nàng liền đuôi mắt hàm xuân, vừa yêu kiều vừa đáng yêu. Khi Thái tử không vui, nàng là người thấu hiểu tâm can. Khi Thái tử đắc ý trên chính trường, nàng là chốn bình yên dịu dàng. Khi Thái tử gặp nguy hiểm, nàng không màng sống chết cản đao cho hắn. Người trong phủ đều nói, nàng yêu hắn đến tận xương tủy. Giả vờ quá giỏi, đôi khi ngay cả Ngọc Sanh cũng tin là thật. Nhờ vậy, nàng từng bước leo lên vị trí Lương đệ. Thứ nên có đều đã có, thù nên báo cũng đã báo. Khi công đức viên mãn, nàng chỉ muốn rời khỏi Đông cung, sống một cuộc đời khác. ... Nhân lúc cung biến, nàng trốn khỏi cung, lại bị một thanh kiếm nhuốm máu kề cổ. Đêm mưa tầm tã, Thái tử khoác áo giáp, một tay cầm kiếm, một tay nắm phượng ấn: “Sanh Sanh, nàng muốn cùng ta chia sẻ giang sơn, hay là để ta cùng nàng xuống địa ngục?” Sau này, tân đế đăng vị, không lập Hoàng hậu. Các tiểu thư khuê các trong triều chen chúc muốn trở thành mẫu nghi thiên hạ. Thế nhưng chẳng ai hay biết, trong cung có một tòa điện dát vàng, vị tân đế trong lời đồn đang quỳ trên mặt đất, khẽ nắm lấy ngón tay mỹ nhân: “Sanh Sanh, hôm qua nàng không muốn làm Hoàng hậu, hôm nay... có muốn không?” ... Đoạn trích nhỏ “Sao thế? Giờ đến chạm vào nàng mà ta cũng không được chạm sao?” Hàng mi đen rủ xuống, gương mặt tuấn tú như ngọc của Thái tử trông thật nho nhã, ngũ quan tinh tế không tì vết. Lúc này ánh mắt hắn hơi hạ xuống, nhưng bàn tay đặt nơi eo nàng lại bắt đầu thắt chặt dần. Ngọc Sanh biết, hắn vốn đã quen thói bá đạo. Một người sinh ra đã có thân phận cao quý như hắn, xưa nay hiếm có ai dám làm trái ý. Bàn tay kia từ eo nàng di chuyển lên trên, gương mặt hắn không chút biểu cảm nhưng lòng bàn tay rộng lớn lại mang theo sự thô bạo, có chút ý vị trừng phạt. Hắn siết chặt đến mức khiến Ngọc Sanh đau mà không kìm được tiếng thở dốc. “Bây giờ còn dám trốn nữa không?” Những ngón tay dài thon như ngọc dời khỏi người nàng. Trên lớp áo ngủ lụa trắng, đóa hoa mai xanh thêu trước ngực giờ đây đã bị vò nát, nhăn nhúm cả một mảng. Ngọc Sanh không dám cúi đầu nhìn, chiếc áo ngoài che chắn trên người nàng cũng đã rơi xuống thảm. Chiếc cổ trắng ngần hơi cong xuống, tinh tế lại yếu ớt đến mức khiến người ta muốn lao lên cắn một ngụm. Nàng đỏ bừng mặt, giãy giụa muốn ngồi dậy, nhưng vòng eo lại bị một bàn tay khống chế chặt chẽ, hắn dễ dàng ngăn chặn mọi hành động của nàng. Thái tử hơi ngả người ra sau, mắt rủ xuống nhìn nàng đang cọ xát trên người mình. Vệt sữa bên khóe môi nàng vẫn còn đó, khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay trông như một nắm bông, cứ thế bị hắn mơn trớn qua lại. Ánh mắt Thái tử dõi theo từng cử động của nàng, vẻ mặt lặng thinh như mang theo sự trào phúng. Hai ngón tay hắn vươn ra, định thâm nhập vào khuôn miệng thơm tho kia, nhưng khi sắp chạm đến bờ môi lại nảy sinh ý luyến tiếc, hắn cười nói: “Ta muốn nếm thử hương vị sữa dê này.” Dứt lời, hắn không chút do dự cúi đầu, một hơi phong tỏa môi nàng. Giống như sói đói ngậm lấy thỏ trắng nhỏ, khí thế của Thái tử vừa dâng lên liền bao trùm lấy nàng hoàn toàn. Giữa hơi thở gắn bó nồng nàn đều là mùi hương của hắn, nàng hoàn toàn bị áp chế dưới thân hắn. Người trong lòng có một khoảnh khắc phân tâm, sau đó liền bắt đầu phản kháng. Nhưng nàng nhỏ bé biết bao? Đôi tay nàng đẩy vào vùng eo bụng săn chắc của hắn, nhưng da thịt dưới lòng bàn tay cứng như đá, Ngọc Sanh nhúc nhích hai cái chỉ giống như đang gãi ngứa cho hắn mà thôi. Bên môi phát ra một tiếng cười khẽ, Thái tử buông mặt nàng ra, phả hơi thở nóng hổi vào bên tai nàng: “Đừng cọ nữa, còn cọ tiếp là ta mặc kệ đây đang là ban ngày đấy.” Tiểu cô nương sợ đến mức không dám cử động, đôi mắt nháy mắt trợn tròn. Thái tử thấy nàng đáng yêu như vậy, định ghé lại gần hôn nàng thêm lần nữa. Nào ngờ lần này tiểu cô nương liền phát tiết sự hung dữ, bàn tay với móng tay sắc nhọn vươn ra, cào mạnh lên cổ hắn. Cú cào đó Ngọc Sanh đã dùng hết sức bình sinh, mang theo bảy phần tàn nhẫn, trực tiếp khiến cổ hắn rớm máu. Bàn tay đang đặt bên hông nàng nới lỏng ra, Ngọc Sanh lập tức thoát được khỏi lồng ngực hắn. “Vật nhỏ, còn biết đả thương người cơ đấy.” Thái tử dùng hai ngón tay quệt qua vết thương trên cổ, đầu ngón tay lập tức thấm máu, cảm giác đau rát nhè nhẹ truyền tới. Gương mặt thanh tuyển nho nhã đẹp như một khối ngọc quý, lúc này lại điểm xuyết thêm một vết thương đỏ tươi. Ngọc Sanh lùi lại phía sau hai bước, đôi môi mím chặt, trên mặt hiện rõ vẻ thấp thỏm lo âu. Thái tử nâng tay lên, Ngọc Sanh sợ đến mức hàng mi run rẩy dữ dội, nhưng bàn tay rộng lớn kia không rơi xuống mà lại bất ngờ bóp lấy cằm nàng. Hắn xoay qua xoay lại cẩn thận quan sát, thấy rõ sự khẩn trương, sợ hãi và bất an trong mắt nàng. “Còn biết sợ sao?” Đôi môi mỏng khẽ nhếch lên một tia trào phúng, hai ngón tay vương tơ máu không chút lưu tình thâm nhập vào khuôn miệng thơm tho của nàng. Người ngày thường luôn đỏ mặt ngoan ngoãn, giờ đây lại liều mạng phản kháng. Thái tử bóp mở hàm nàng, dễ dàng thăm dò vào trong, đầu ngón tay mang theo mùi máu tanh quấy loạn, trêu đùa những chiếc răng không chịu nằm yên: “Nếu nàng dám cắn, hôm nay ta liền ăn nàng ngay tại chiếc sập mỹ nhân bên cửa sổ này.”
Xem thêm
Đọc từ đầu
Đọc tiếp

DANH SÁCH CHƯƠNG

SỐ CHƯƠNG
NGÀY CẬP NHẬT
GIÁ 
Chương truyện chưa tới lịch đăng, mua để xem trước
Chương truyện đặc biệt, mua để xem

BÌNH LUẬN