CHÂU QUANG BẢO THIẾP 
Lịch đăng:
Thứ 3, thứ 5, thứ 7
Độ dài: 79
Lượt xem: 312
Giới thiệu
A Kiều tình cờ đỡ một nhát dao cho nhị công tử Thẩm gia, đối phương thấy nàng cô độc không nơi nương tựa bèn đưa nàng về phủ chăm sóc vết thương. Sau khi nàng lành thương, hắn giữ nàng lại bên người để làm một tì nữ sai vặt.
Nàng có làn da trắng như tuyết, tóc đen mượt mà, dáng người uyển chuyển mềm mại. Vì ngày ngày hầu hạ kề cận chủ tử nên nàng dần trở thành cái gai trong mắt mọi người, sau đó lại bị người hãm hại mà mang tiếng trèo lên giường chủ tử, chịu cảnh cả phủ khinh bỉ.
A Kiều chịu thiệt mà không thể kêu oan, phải gánh chịu sự lạnh lùng và nhục mạ từ khắp nơi.
Còn vị Thẩm nhị công tử dịu dàng phong nhã trong mắt người ngoài lại chưa từng đứng ra làm rõ mọi chuyện cho nàng. Ban đêm thì hắn tình nùng ý mật, ban ngày lại sai người mang đến một bát “thuốc bổ”.
Về sau, hắn đưa đại thiếu phu nhân mất chồng về phủ.
Vị đại thiếu phu nhân đang mang thai này không chỉ có diện mạo tương tự nàng, mà ngay cả nhũ danh cũng là Kiều Kiều, còn từng có một mối duyên tình với Thẩm Vũ Châu.
Một lần giáp mặt A Kiều, đại thiếu phu nhân bất ngờ động thai phải lên chùa Từ An cầu phúc, suýt phải đẻ non.
Lần đó, nam nhân ấy hoàn toàn nổi giận, ôm nữ tử chảy máu đầm đìa, rời núi trong đêm.
Hắn không biết A Kiều cũng đang mang thai và hắn đã vứt bỏ nàng mà không chút do dự.
Đêm đó mưa như trút nước, một mình A Kiều lang thang trên đường, gặp phải bọn cướp, bất hạnh rơi xuống vực...
Khi mở mắt ra, nàng đã quay trở về Lâm gia.
Phụ thân là hầu gia nhất phẩm, mẫu thân là Trưởng công chúa, cữu cữu là Hoàng đế, vị hôn phu là Thái tử đương triều.
Cuối cùng nàng cũng nhớ ra, nàng vốn dĩ không phải là thế thân A Kiều thấp hèn, càng không phải thiếp thất của ai.
Nàng là con cưng của trời… Lâm Bảo Châu.
Nhiều năm sau, nàng và Thái tử ngồi xe hoa dạo phố.
Thẩm Vũ Châu, Chỉ huy sứ Cẩm y vệ vừa nhậm chức lên kinh báo cáo công vụ, vô tình liếc thấy vị Thái tử phi dịu dàng đang cười rạng rỡ bên cạnh Thái tử, thoáng chốc hắn như bị sét đánh, hốc mắt đỏ hoe.
Không ai biết rằng đêm mưa năm ấy, hắn đã quay lại, cầm đao giết sạch sơn tặc, điên cuồng tìm nàng.
[Cảnh báo nội dung!]
1. Không trùng sinh, nữ chính rơi xuống vực không chết hẳn, chỉ chuyển sang một thân phận khác.
2. Đại thiếu phu nhân là tẩu tử, không phải thê tử của nam chính.
3. Nam chính không phải kẻ khốn nạn, nhưng là một tên yêu điên cuồng. Ai không chịu nổi nữ chính chịu khổ thì nên rút sớm.
4. Truyện ngược, tình tiết ức chế, theo đuổi trả giá gấp bội (nhấn mạnh: ngược ngược ngược! Rất ức chế, nam chính điên cuồng, cả nhà đều điên. Có thể tưởng tượng điên tới đâu thì điên tới đó. Tác giả làm dâu trăm họ không chắc sẽ làm hài lòng tất cả mọi người, nếu không hợp thì vui lòng không tiếp tục, không cần thông báo!!!)
5. Kết truyện không viên mãn, nhưng phần của nam chính rất nhiều (tác giả định nghĩa nam chính là người có nhiều đất diễn nhất trong các nhân vật nam, không nhất thiết là người có kết thúc HE với nữ chính).
6. Xuyên suốt truyện có rất nhiều tình tiết đau khổ.
7. Nhân vật có tam quan lệch lạc không đại diện cho tác giả. Gặp loại đàn ông này ngoài đời thì xin hãy chạy ngay. Đây chỉ là câu chuyện ức chế mà tác giả viết cho sướng tay, đừng quá nghiêm túc, mong người đọc văn minh. Cảm ơn!