BIỂU HUYNH MƯU CƯỚI
Thể loại:
Báo thù,
Duyên trời tác hợp,
Thiên chi kiêu tử,
Góc nhìn nữ chính,
Tranh quyền đoạt vị,
Sắc,
Điên cuồng,
Biến thái,
Thầm mến,
Thanh mai trúc mã,
Phá án,
Sạch,
Sủng Ngọt,
HE,
Hào môn thế gia,
Cung đình hầu tước,
Cổ đại
Độ dài: 255
Lượt xem: 86
Giới thiệu
[Cường thủ hào đoạt, âm mưu đã lâu]
Yến Tạ hai nhà, chỉ phúc vi hôn.
Sau khi Yến gia sa sút, Yến Uyển Nhi mang theo hôn thư đến Tạ gia. Nàng tự biết bản thân đã không thể với cao, liền âm thầm cùng trưởng tử Tạ gia từ hôn, lùi một bước cầu xin sự che chở tạm thời. Trưởng tử Tạ gia thở phào nhẹ nhõm, đuổi nàng đến viện tử hẻo lánh.
Lại chẳng ngờ một hồi ngoài ý muốn, Yến Uyển Nhi cùng Nhị công tử Tạ gia Tạ Chi Tế trải qua một đêm hoang đường. Sau khi tỉnh lại nhìn y phục xốc xếch, trong đầu Uyển Nhi ầm vang một tiếng.
Tạ Chi Tế phong quang tễ nguyệt, rụt rè vô song, càng là Trạng nguyên lang được Thánh thượng khâm điểm, đâu phải người nàng có thể trêu chọc?
Thừa dịp người còn chưa tỉnh, Uyển Nhi giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, nhưng ngày hôm sau Tạ Chi Tế đã tìm tới tận cửa: “Biểu muội muốn thủy loạn chung khí (có mới nới cũ, bội tình bạc nghĩa)?”
Uyển Nhi né tránh: “Không hiểu Nhị công tử đang nói gì.”
Tạ Chi Tế chậm rãi lấy ra chiếc yếm nhỏ trong ngực, rõ ràng là đồ nàng đánh rơi đêm đó.
Uyển Nhi: ⊙_⊙
...
Sau khi chuyện từ hôn bị truyền ra, người trong phủ đối với Uyển Nhi không khỏi thổn thức đồng tình. May mà Tạ Nhị công tử trạch tâm nhân hậu, thường đến viện hẻo lánh tận tâm chiếu cố.
Ba tháng trôi qua, không thấy người ở viện hẻo lánh có nửa phần sa sút, ngược lại càng thêm kiều diễm. Đối mặt với sự hâm mộ của mọi người, Uyển Nhi cứng đờ mặt, âm thầm che kín cổ áo của mình.
Đều nói Tạ Chi Tế là lan chi ngọc thụ, nhưng chỉ có Yến Uyển Nhi biết sự tồi tệ của hắn. Thấy hắn càng lúc càng được nước lấn tới, Uyển Nhi lén lút hướng trưởng bối Tạ gia xin cáo từ.
Dạ yến, mọi người tìm Tạ Chi Tế hồi lâu mà không thấy.
Cách một lớp màn trướng, hắn ép người lên tường, không nhanh không chậm nắm lấy vòng eo thon đang run rẩy.
Bên ngoài bóng người tán loạn, bên trong xuân tình nhộn nhạo.
Hắn mang theo chút giận dữ kề sát tai nàng nói khẽ, giọng điệu trầm thấp mà lạnh thấu xương: “Đừng lên tiếng.”
...
Tạ Chi Tế từ nhỏ đã biết, mẫu thân để lại cho hắn một vị hôn thê.
Phụ thân vô năng, kế mẫu gây họa, hắn khắc khổ cầu tiến, vị cực nhân thần, nghĩ thầm sau này tuyệt đối không thể để thê tử chịu nửa điểm ủy khuất.
Chẳng ngờ vị hôn thê chưa qua cửa của hắn tìm tới tận nhà, nói muốn gả cho kế huynh của hắn.
Khoảnh khắc đó, Tạ Chi Tế tức giận đến bật cười.
Hắn vốn luôn cao khiết tự kiềm chế, nay lại nảy sinh ý niệm cướp người.
Niệm niệm bất vong, tất hữu hồi hưởng (Nhớ mãi không quên, ắt có hồi đáp)