BẢY NĂM SAU KHI EM GÁI QUA ĐỜI
Thể loại:
Hiện đại,
HE,
Hào môn thế gia,
Góc nhìn nữ chính,
Chậm nhiệt,
Ngược,
Sủng Ngọt,
Thanh xuân vườn trường,
Nhẹ nhàng,
Thầm mến,
Tâm lý,
Thiên chi kiêu tử,
Thiên chi kiêu nữ,
Xuyên không
Độ dài: 200
Lượt xem: 390
Giới thiệu
Năm 15 tuổi, Lâm Mạt ở vùng nông thôn được nhà họ Bạc giàu có và quyền lực tại thành phố A nhận nuôi.
Năm 17 tuổi, Bạc Mạt phải sống phụ thuộc vào nhà người khác đã qua đời vào một đêm mưa gió.
Khi tỉnh lại một lần nữa, cô không còn một đồng dính túi, bước đi trên con phố xa lạ, không quen biết bất kỳ ai. Trong khoảnh khắc mờ mịt và bất lực như thế, Bạc Mạt chỉ có thể nghĩ đến hai người anh trai trên danh nghĩa của mình.
Họ là những đứa con cưng của trời đúng nghĩa, luôn được mọi người vây quanh như những ngôi sao sáng. Người anh cả Bạc Tư Trầm tiếp quản tập đoàn tài chính khi còn rất trẻ, tính cách tự cao và lạnh lùng.
Người anh thứ Bạc Cận Phong lại ngạo nghễ mang chút bất cần đời, phóng khoáng vô lo vô nghĩ.
Bạc Mạt đã sớm hiểu rằng mình và họ không thuộc cùng một thế giới.
Cô chỉ muốn cố gắng học tập để đỗ vào một trường đại học tốt, luôn giữ khoảng cách kính trọng nhưng xa cách với cả hai người, cho đến tận trước lúc chết cũng không hề có mối liên hệ nào.
Cơn mưa lớn tầm tã trút xuống, màn mưa mịt mù xám xịt.
Bạc Mạt hỏi thăm một người qua đường để mượn điện thoại, sau một hồi suy nghĩ, cô cẩn thận bấm số của Bạc Tư Trầm.
Tiếng chuông điện thoại reo vang rất lâu, mãi cho đến khi cuộc gọi thứ hai sắp tự động ngắt mới có người bắt máy.
Sợ quấy rầy anh lúc đêm muộn, cô rụt rè lo sợ, giọng nói bất giác hạ xuống thật thấp: “Alo, anh trai.”
Đầu dây bên kia im lặng đến lạ lùng, không một tiếng động nào phát ra.
Bạc Mạt bồn chồn bóp những giọt nước đọng nơi ngọn tóc, lúng túng và rụt rè thốt lên: “Em ở bên ngoài không tìm được đường về nhà, trên người lại không có tiền. Anh trai, anh có thể... Cho em mượn chút tiền được không?”
Từ đầu dây bên kia vang lên tiếng thủy tinh vỡ vụn chói tai sắc nhọn, xua tan đi sự âm u của đêm mưa, giống như vừa đập tan một giấc mộng dài tĩnh lặng đã lâu.
...
Trong giới thượng lưu ở thành phố A lưu truyền một lời đồn đại rộng rãi rằng, anh cả nhà họ Bạc đến nay vẫn chưa lập gia đình, còn người em trai thì không màng đến phụ nữ, tất cả là vì đang giữ mình cho người con gái là ánh trăng sáng ở trong lòng.
Những người hiếu kỳ dựa theo các dấu vết để lại mà dựng lên bức chân dung về người đó:
Mái tóc dài cột đuôi ngựa, mặc đồng phục của trường Trung học số 1 thành phố A, tính tình dịu dàng và thích hoa nhài.
Ôi.
Nghe qua sao mà giống... Cô em gái đã mất sớm của nhà họ Bạc thế kia?
...
Có lẽ vì đã trải đời nhiều hơn, bảy năm sau, tính cách của hai người anh trai đã thay đổi rất lớn.
Anh cả không còn lạnh lùng khó gần nữa mà trở nên lịch thiệp nhã nhặn, giúp cô giải quyết mọi khó khăn, vô cùng đáng tin cậy.
Thế mà anh thứ cũng bỏ đi thói bất cần đời, đêm nào cũng dịu dàng hạ thấp giọng để hướng dẫn cô học bài, cực kỳ kiên nhẫn.
Thế nhưng Bạc Mạt hiểu rằng, họ vẫn không thuộc cùng một thế giới.
Vì vậy, sau khi để dành đủ tiền thuê nhà ở bên ngoài, cô định bụng sẽ thành thật cảm ơn hai người anh rồi rời khỏi ngôi nhà cũ.
Khi đẩy cửa phòng của các anh trai ra, cô bỗng nhìn thấy trong phòng dán đầy ảnh của mình, gom góp toàn bộ đồ đạc của cô, giống như một hang ổ cất giấu đầy báu vật.
Cô hoảng hốt lùi lại phía sau, nhưng lại va vào vòng tay của một người đang đứng chờ sẵn.
...
Chiếc xích sắt lạnh ngắt khóa chặt vào cổ chân, Bạc Mạt không phân biệt được là lòng bàn tay của ai đang khẽ vuốt ve, nóng bỏng đến lạ kỳ. Khóe mắt đẫm lệ, cô chỉ biết run rẩy không ngừng.
Giọng nói lạnh lẽo từ phía sau truyền đến bên tai, nhưng lại dịu dàng không sao tả được:
“Em gái khó khăn lắm mới về nhà một chuyến, bây giờ lớn rồi nên lại muốn bỏ rơi các anh sao?”
...
Một nữ hai nam.
Cô em gái rụt rè, chất phác và thật thà sánh đôi cùng hai người anh trai vốn đã hóa thành những gã điên cuồng, u tối kể từ sau cái chết của em gái mình.
Tóm tắt trong một câu: Ánh trăng sáng mất sớm đã trở lại.