logo
REVIEW>> YÊU THẦM VƯỢT QUÁ GIỚI HẠN
yeu-tham-vuot-qua-gioi-han
Tìm truyện
Donate

YÊU THẦM VƯỢT QUÁ GIỚI HẠN

Tác giả:

Bản Đông

Reviewer:

AI_Dã Quỳ

Độ dài: 60

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 2980

Giới thiệu:

Ngày bạn gái cũ kết hôn, Chu Vụ uống say rồi trốn ở hành lang hút thuốc một mình.

Trong bóng tối có người tiến đến.

Là Ôn Từ, một người bạn cùng lớp, người mà suốt ba năm trung học không có bất kỳ tiếp xúc nào với anh.

Cô cũng nồng nặc mùi rượu giống anh, nhẹ giọng hỏi: “Anh thích Đoạn Vi phải không? Thật trùng hợp, em lại thích chú rể của cô ấy.”

Nói xong, cô kiễng chân hôn anh.

Từ nhỏ Ôn Từ luôn ngoan ngoãn, luôn tuân thủ các khuôn phép, tất cả những lần vượt rào hiếm hoi của cô đều dành cho Chu Vụ.

Như là hôn anh.

Như là làm bạn giường của anh.

Lại như nói dối anh rằng cô yêu người khác.

***

Mỗi câu chuyện đều có một bắt đầu, của Ôn Từ cũng vậy.

Ngày khai giảng lớp 10, Ôn Từ chật vật ôm một chồng sách trở về lớp, vóc người nhỏ bé bị đống sách vở hoàn toàn che lấp. Trong số những chàng trai được giáo viên phân công giúp các bạn ôm sách, có một người bước về phía cô, giúp cô lấy sách về lớp học.

Ôn Từ cứ ngẩn ngơ ngắm nhìn bóng lưng khoác áo đồng phục trắng của thiếu niên ấy, nhớ mãi hương thơm của nắng và sự dịu dàng của trên bờ vai của anh, nhớ suốt sáu năm ròng.

Từ khi còn nhỏ, Ôn Từ đã luôn là đứa con gái ngoan đáng tự hào của bố mẹ, nhưng đó là lần phản nghịch đầu tiên trong đời của cô.

Anh là Chu Vụ, là ước mơ thầm kín thời thanh xuân của biết bao nhiêu cô gái.

Anh có ngoại hình, học giỏi, gia cảnh tốt, chơi thể thao rất cừ, cũng có một cô gái xứng đôi vừa lứa ở bên cạnh. Chẳng bao lâu sau, hai người họ công khai mối quan hệ.

Còn Ôn Từ vẫn như cũ, nghe theo lời mẹ trở thành một giáo viên trung học, cuộc sống bình lặng như nước, chỉ thiếu một người chồng ưu tú nữa thì xem như cuộc đời cô đã hoàn thiện.

Cô cũng nghĩ như vậy, cho đến khi gặp lại Chu Vụ trong hôn lễ của Đoạn Vi. Sau khi chia tay, Đoạn Vi kết hôn với Hướng Trì, lớp trưởng ôn nhu dịu dàng của bọn họ.

Cô thấy anh say khướt, mùi rượu trộn lẫn với mùi khói từ điếu thuốc, bóng dáng cô độc khiến cô không kìm được mà bước đến bên cạnh anh.

Đó là chuyện to gan nhất Ôn Từ từng làm, nhưng chính nhờ sự dũng cảm đó, toàn bộ nửa đời sau của cô đã hoàn toàn đổi thay.

***

Bố của Ôn Từ là giáo sư, mẹ là giám thị trường trung học, chỉ có duy nhất một đứa con gái là cô.

Mọi người đều nói với Ôn Từ rằng, mẹ vì sinh cô không đủ tháng nên đã đi một vòng qua quỷ môn quan, cô phải biết ơn, nghe lời mẹ, tuyệt đối không được làm bà thất vọng. Vì thế, cô trở thành một đứa con ngoan trò giỏi điển hình trong mắt người ta.

Nhưng chỉ có Ôn Từ biết, tình yêu của mẹ đã vô tình mang đến cho cô nhiều áp lực khuôn khổ như thế nào.

Cô không được phép ăn diện, không được kết giao với các nam sinh, không được đi chơi muộn, không được tiếp xúc với những người bạn không có chí tiến thủ, thậm chí sau khi đã trở thành một giáo viên, Ôn Từ vẫn phải tuân theo những quy tắc này của mẹ.

Một ngày nọ, mẹ đột nhiên nói với Ôn Từ, hãy mau chóng tìm một người thích hợp để kết hôn rồi sinh con đi, tốt nhất là nên sinh trước 30 thì bà mới giúp cô trông con được.

Cứ như thể toàn bộ cuộc đời Ôn Từ đều đã được lập trình và lên kế hoạch sẵn sàng, và cô hoàn toàn không có quyền phát biểu trong việc này.

Khi đó, cô không muốn làm theo lời của bà nữa.

Thật ra, Ôn Từ vốn không hề có ý định tiếp cận Chu Vụ trong hôn lễ của Đoạn Vi.

Bởi vì cô ấy đã nói: “Nếu như ly hôn, hy vọng Chu Vụ vẫn sẽ đón nhận tớ”. Chứng kiến anh say khướt trong đám cưới của người yêu cũ như vậy, cô đoán chắc rằng anh cũng còn tình cảm với Đoạn Vi.

Nhưng Ôn Từ chỉ muốn chứng minh rằng, bản thân cô cũng có thể làm bất cứ điều gì mình muốn mà thôi.

Trở thành bạn giường của người cô yêu thầm đã nhiều năm, cho đến khi người anh yêu ly hôn.

Nhờ lời nói dối vụng về của Ôn Từ, giấc mộng của cô đã kéo dài được khá lâu, nhưng càng về sau, cô càng trở nên tham lam.

Chu Vụ quá tốt, dường như tạo hóa đã ưu ái cho anh được có tất cả.

Anh có ngoại hình có năng lực, đủ để thu hút phái nữ từ cái nhìn đầu tiên, cũng đủ để khiến cho hoa khôi trường nhớ mãi không quên.

Anh rất tinh tế, luôn quan tâm đến suy nghĩ và cảm nhận của Ôn Từ, không chỉ những lúc ở trên giường, mà ngay cả những tiếp xúc nhỏ nhặt trong cuộc sống hằng ngày cũng thế.

Anh kiên nhẫn dạy Ôn Từ lướt sóng, dịu dàng tỉ mỉ chăm sóc cô bị bệnh, đỡ được Ôn Từ khi cô nhảy xuống từ cửa sổ, còn trở thành chỗ phát tác mỗi khi cô say rượu.

Anh ôm lấy eo cô, cùng nhau xoay tròn theo điệu Tango Por Una Cabeza, cho phép cô thử hút thuốc uống rượu theo ý của mình, nhưng cũng không cho cô muốn thêm.

Tình cảm của Ôn Từ từ êm dịu như mặt hồ, bỗng chốc hóa thành ngọn lửa cháy lan đồng cỏ, tràn đầy mãnh liệt khao khát, kèm theo là cả ý nghĩ muốn độc chiếm mãi sự dịu dàng ấy.

Ngay cả khi biết Đoạn Vi và Hướng Trì có nguy cơ ly hôn, cô vẫn muốn bám víu lấy giấc mơ ngọt ngào này.

Cho đến giây phút cuối cùng.

***

Đối với Chu Vụ, Ôn Từ vẫn luôn là một cô bé ngoan ngoãn.

Anh có ấn tượng với cô, những năm cấp ba, cô là đại biểu lớp môn tiếng Anh, nhút nhát ít nói, hướng nội thích thu mình vào trong góc, tiếp xúc lớn nhất giữa hai người là khi cô mở miệng đòi anh nộp bài tập.

Anh ngả ngớn đáp “không nộp”, khiến khuôn mặt cô đỏ bừng bừng, dường như giây tiếp theo có thể bật khóc ngay tại chỗ.

Ấn tượng lớn lắm cũng chỉ có thế, cho đến khi những hành động của Ôn Từ trong hôn lễ của Đoạn Vi đã khiến Chu Vụ phải rửa mắt mà nhìn lại cô.

Hóa ra học sinh ngoan cũng có người mình thầm thích, cũng biết chủ động trêu chọc người ta, cũng muốn hút thuốc uống rượu nổi loạn giống như bao người khác.

Anh thấy thú vị nên chiều theo ý muốn của cô, ai mà ngờ lại có thể duy trì mối quan hệ mập mờ không rõ này trong suốt hơn một năm trời.

Rồi lại phát hiện ra, Ôn Từ cũng không tầm thường đến thế. Ngược lại, cô ngoan ngoãn vâng lời, thanh thuần dịu dàng lại kiên nhẫn, hơn nữa còn xinh đẹp động lòng người, đặc biệt là đôi mắt rất cuốn hút.

Nhưng ánh mắt thì lại rất kém.

Bạn thân biết anh có cô gái mình thích, hỏi tại sao anh không theo đuổi.

Làm sao Chu Vụ có thể nói rằng, cô ấy mẹ nó thích người khác, theo đuổi kiểu gì.

Tên Hướng Trì kia thì có gì hay mà thích? Chỉ là có hơi đẹp trai, hơi dịu dàng, nhân duyên có chút tốt, hơi nhiệt tình hào phóng, lại có công việc cũng hơi ổn định…

“…”

Lần đầu tiên Chu Vụ nếm được mùi vị thất bại.

Anh không cam lòng, không muốn chỉ dừng lại ở mức bạn giường như vậy. Anh muốn gặp cô mọi lúc mọi nơi, bất cứ lúc nào rảnh rỗi đều mở điện thoại kiểm tra tin nhắn, nhưng chưa bao giờ Ôn Từ chủ động nhắn với anh một câu nào.

Từ trước đến nay, Chu Vụ chưa từng theo đuổi bất cứ ai, mặc dù từng sống ở Mỹ nhưng kinh nghiệm vẫn bằng không. Lúc trước khi quen Đoạn Vi, chỉ nhớ bọn họ hẹn đi chơi ở trung tâm thương mại, một cậu bạn có việc bận không đến được nên thành ra là hai người đi riêng.

Lúc ấy, Đoạn Vi đã nói: “Chu Vụ, nếu như cậu gắp được con gấu kia, thì mình sẽ làm bạn gái cậu.”

Chu Vụ nhàm chán tiện tay gắp con gấu đó, thế là hai người họ thành một đôi.

Nhưng cũng chỉ có bọn họ biết, bên trong mối quan hệ đó nhạt nhẽo đến mức nào. Chu Vụ bận rộn việc học, đến khi Đoạn Vi khóc lóc đòi chia tay thì anh mới nhớ ra mình có bạn gái.

Thu hoạch bất ngờ lớn nhất chính là Ôn Từ, kể từ khi gặp cô, toàn bộ khái niệm của anh về tình yêu đều đã thay đổi hoàn toàn. Hóa ra, yêu chính là lo được lo mất, là ngày đêm mong nhớ, là giây phút nào cũng muốn được ở bên cô.

Cô nói rằng: “Chu Vụ, Đoạn Vi ly hôn rồi. Chúc anh và cô ấy sớm ngày tái hợp lại.”

Ôn Từ, em chúc sai rồi.

Anh chưa bao giờ có ý nghĩ quay đầu lại, anh chỉ muốn tiến về phía trước, nắm lấy tay cô, biến mối quan hệ bí mật này thành hợp pháp, công khai cho cả thế giới đều thấy, anh thích em nhiều đến thế nào.

Có lẽ khi Chu Vụ đỏ tai xin cô một cơ hội, Ôn Từ cũng không thể lường được kết cục quá đỗi ngọt ngào này.

Ba năm cấp ba, cô từng lấy cớ quay đầu lại nhìn trộm Chu Vụ không biết bao nhiêu lần, nhưng chưa từng một lần chạm mắt anh.

Hiện tại, anh tình nguyện trộm lấy một ngày rảnh rỗi giữa trăm công nghìn việc, chuyên chú nhìn cô đọc sách, soạn giáo án, nhàn nhã ngồi với cô trong thư viện, mặc cho thời gian trôi qua.

Năm 17 tuổi, giữa hai người là cả một biển người rộng lớn, là khoảng cách giữa mặt trăng và Trái Đất, xa đến nỗi cô chưa từng nghĩ đến một cái kết viên mãn.

Nhưng Ôn Từ, năm 27 tuổi, Chu Vụ nguyện tiến về phía em chín mươi chín bước, là lời hồi đáp cho một bước kia của em khi đã dũng cảm tiến về phía anh.

Bà Chu, quãng đời còn lại, mong được em chỉ giáo nhiều hơn.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Cỏ

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN