logo
REVIEW>> YÊU THẦM BABYLON
yeu-tham-babylon
Tìm truyện
Donate

YÊU THẦM BABYLON

Reviewer:

AI_Phong Lữ

Designer:

AI_Cẩn Du

Độ dài: 88

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 672

Giới thiệu:

1. Mạnh Thiều yêu thầm Trình Bạc Từ là bắt đầu từ một buổi chiều ở trường cấp ba, khi cô nghe cậu đọc thơ bằng tiếng Anh trên đài phát thanh của trường.

Cậu được nhiều người vây quanh ủng hộ, là con cưng của trời, luôn đứng đầu khối, xuất thân từ gia đình danh giá và có tương lai rộng mở.

Còn cô chỉ là một trong số rất nhiều cô gái thầm thương cậu, là người không nổi bật nhất.

Sau khi thi tốt nghiệp cấp ba, Mạnh Thiều đã mạnh dạn nhét một mảnh giấy hẹn gặp vào bàn của Trình Bạc Từ, định tỏ tình nhưng cuối cùng lại rút lui. Sau đó cô nhờ bạn thân tặng cậu một tập thơ.

Khi nhìn qua dòng tên người gửi trên món quà, cậu chỉ lịch sự hỏi một cách lạnh nhạt: “Mạnh Thiều là ai?”

2. Nhiều năm sau, tại một buổi lễ trao giải, Mạnh Thiều – nay đã trở thành phóng viên song ngữ xuất sắc nhất năm, được hỏi về người đã ảnh hưởng đến con đường sự nghiệp của mình.

Mạnh Thiều cười rạng rỡ, kể về chuyện mình đã từng yêu thầm một người xuất chúng nhưng xa vời. Cô đã tặng người ấy một cuốn sách, trong đó đánh dấu những câu thơ để bày tỏ tình cảm, đáng tiếc là cô chưa bao giờ nhận được hồi âm.

Người nghe tỏ vẻ tiếc nuối, hỏi cô có cảm thấy hối tiếc không.

Cô cười và lắc đầu, nói rằng thời gian đã trôi qua, cô đã buông bỏ được rồi.

Sau buổi lễ trao giải, Mạnh Thiều đi ngang qua Trình Bạc Từ – giờ đã là một nhà ngoại giao nổi tiếng.

Lúc này, anh đang ở vị trí cao, mặc bộ âu phục đen thuần, toát lên khí chất cao quý và nghiêm túc, khiến không ai dám đến gần.

Mạnh Thiều biết Trình Bạc Từ không nhớ mình, nên cô không chào hỏi.

Cô định đi qua như một người xa lạ, nhưng bất ngờ bị anh nắm lấy cánh tay kéo lại.

Người đàn ông vốn nổi tiếng điềm đạm, chững chạc cúi đầu nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm, nhưng sức mạnh khiến cô hơi đau: “Không nhận ra tôi sao? Năm đó lỡ hẹn có vui không, cô Mạnh?”

3. Sau này Mạnh Thiều mới biết, ngày cô hẹn gặp sau kỳ thi tốt nghiệp cấp ba nhưng rút lui vì nhút nhát, Trình Bạc Từ đã đợi cô cả đêm dưới mưa.

Mà tập thơ cô tặng, anh vẫn giữ đến tận bây giờ, còn việc nói không nhớ cô chỉ là lời nói giận dỗi mà thôi.

Chính vào khoảnh khắc ấy, Mạnh Thiều mới thật sự nhận ra rằng, ba năm yêu thầm của cô cũng không phải không thấy ánh mặt trời hay vô ích —

Trình Bạc Từ nắm tay cô với lấy tập thơ từ kệ sách cao, hơi thở nặng nề bên tai cô:

“Nếu đọc lại một lần nữa, em có còn muốn nghe không?”

*

“Anh thậm chí tin rằng em sở hữu cả vũ trụ này.” – Trích từ《Hai mươi bài thơ tình và một bản Tuyệt vọng ca》của Neruda.

Một câu tóm tắt: Sau khi từ bỏ thần tượng, cô lại bị anh theo đuổi.

Ý nghĩa: Hướng tới vũ trụ, trở thành vũ trụ.

***

“Yêu đơn phương như hai đường thẳng song song, rõ ràng đã kề sát nhau như thế, lại chẳng bao giờ chạm được vào nhau…” *

Hai con người, hai số phận, nhưng lại đồng điệu về mặt tâm hồn, có quá nhiều vết xước trong quá khứ lại tìm thấy nhau ở tương lai, chữa lành trái tim cho đối phương…

Mạnh Thiều, cô gái sinh ra trong gia đình với tư tưởng “trọng nam khinh nữ”, phải chịu nhiều tổn thương trong chính ngôi nhà của mình. Sống dưới một mái nhà, cô cảm giác như mình như một người thừa thãi. Bố mẹ chưa một lần công nhận sự cố gắng của cô, chưa một lần quan tâm đến cảm nhận của đứa con gái bé bỏng này.

Trình Bạc Từ anh có tất cả nhưng nhìn lại dường như anh lại chẳng có gì cả. Từ một gia đình hạnh phúc, rồi biến cố đến, anh mất đi người mẹ mà mình yêu thương nhất. Bố anh lấy vợ mới, còn anh trở về căn nhà mà ngày trước bố mẹ anh từng ở. Ở nơi rộng rãi ấy, đã có một Trình Bạc Từ cô độc suốt ngần ấy năm trời.

Gặp nhau giữa thời thanh xuân, trao cho anh những tình cảm thuần khiết nhất. Là tất cả những yêu thầm của Mạnh Thiều dành cho Trình Bạc Từ. Tình yêu cô sâu kín đến lặng lẽ, luôn đứng sau lưng anh mà lén nhìn.

Nhưng cũng nhờ thế, Mạnh Thiều lấy đó làm động lực để cố gắng đứng bên cạnh anh. Trình Bạc Từ là ngọn hải đăng mạnh mẽ đứng một mình giữa biển khơi mênh mông, còn cô chỉ là con thuyền nhỏ bấp bênh, neo đậu nơi xa, hướng về ngọn hải đăng ấy mà thôi.

Trong suốt năm tháng học cấp 3, có lẽ lớp 10 là kỉ niệm thời gian đáng nhớ nhất của Mạnh Thiều. Khi cô được cùng Trình Bạc Từ tham gia hoạt động mô phỏng của Liên Hợp Quốc. Đây cũng là lần đầu tiên và duy nhất cô được đứng cùng anh trên sân khấu cũng như được xướng tên lên với anh.

Kết thúc kỳ thi đại học, Mạnh Thiều để lại tờ giấy hẹn Trình Bạc Từ ra tháp Loan để tỏ tình với anh. Nhưng nhưng chính cô lại là người thất hẹn vì sự nhút nhát của mình.

Năm đó cô và anh mỗi người một ngả, gặp lại nhau cũng là 8 năm sau…

Giờ đây, Mạnh Thiều đã là phóng viên song ngữ nổi tiếng. Còn anh thì trở thành nhà ngoại giao - ước mơ của anh từ rất lâu. Khi cô được lên nhận giải, cô mới thổ lộ về mối tình mà cô đã chôn chặt rất nhiều năm về trước.

Lần gặp lại này, Mạnh Thiếu biết cô vẫn rung động vì Trình Bạc Từ. Nhưng còn Trình Bạc Từ, anh có thích cô không? Ở thời niên thiếu anh không thể xác định rằng tình cảm của mình là gì nhưng khi trưởng thành anh biết trái tim anh đang hướng về ai. Anh sẽ ghen khi cô đi cùng người khác, sẽ lo lắng cho cô khi cô gặp nguy hiểm...

Bất giác hai con người gặp lại nhau trong hoàn cảnh khác nhau, lại nhớ đến đối phương khi họ tuyệt vọng hay buồn đau mà cuộc sống này đã mang lại. Cùng nhau vượt qua nỗi đau, thứ gọi là “tình yêu” lại thấm đượm bùng cháy trong lòng của mỗi người.

Với Trình Bạc Từ, anh không biết yêu một người là như thế nào? Bởi quá khứ giữa bố mẹ đã khiến anh mất đi cảm giác yêu thương một người. Nhưng khi ở bên một Mạnh Thiều yếu đuối nhỏ bé nhưng lại luôn tỏ ra mạnh mẽ, anh muốn ôm cô vào lòng mà an ủi. Cô gái ấy đã phải chịu nhiều đắng cay trong cuộc sống này Thế nên, anh muốn bảo vệ chở che cho cô biết nhường nào.

“Không nhận ra tôi sao? Năm đó lỡ hẹn có vui không, cô Mạnh?”

Rất lâu về sau, Mạnh Thiều mới hiểu được câu nói này của anh. Đó là một lần cô trở về thăm trường cấp ba. Gặp lại thầy Hiệu trưởng của trường, cô mới biết, đêm đó anh đã dầm mưa ở Tháp Trắng để chờ cô nhưng cô không xuất hiện.

“Mạnh Thiều, tôi không cần lời xin lỗi của em. Em có thể cho tôi thêm cơ hội nữa không, cùng em đến Tháp Trắng ngắm hoàng hôn một lần...”

Anh nguyện vì em mà dâng hiến cuộc đời này, sẽ là nơi che mưa che nắng cho em. Khi em tình nguyện ở bên anh, anh sẽ là ngôi nhà bảo vệ em trước giông bão cuộc đời.

Với Mạnh Thiều mà nói, cô chưa từng nghĩ mình sẽ được sánh vai bên anh cùng anh bước nốt nửa đời còn lại. Anh là ánh sáng trong cuộc đời đầy “nhạt nhòa” của cô, còn cô lại là một phần không thể thiếu trong cuộc đời của anh.

Sau những tổn thương gây ra từ gia đình, hai con người đồng điệu về tâm hồn tìm về nhau sưởi ấm trái tim cho nhau. Cùng nhau chữa lành mọi thứ trong cuộc sống, thắp lên những ngon nến rực rỡ trong tâm hồn. Hai con người, hai số phận nhưng sợi dây kết nối đã gắn chặt họ lại với nhau.

“Anh dâng tất cả cho em, để em nắm giữ quyền trượng dục vọng của anh trong tay.”
___

*: Sưu tầm

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: Góc nhỏ của Saki

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN